Đang phát: Chương 435
Hơn trăm quân nhân đang hừng hực khí thế bỗng im bặt.Dù đám công tử bột trong sảnh này lớn lên trong nhung lụa, không phải ai cũng yếu đuối đến mức không chịu nổi chút mưa gió, vài ngày rét mướt.
Khi biết chuyện đã rồi, sau vài phút im lặng, những thiếu gia kiêu ngạo, cứng đầu này lấy lại tinh thần.Họ vớ lấy ly rượu mạnh, thứ được chuẩn bị đặc biệt cho bữa tiệc chia tay, uống cạn một hơi với vẻ mặt lạnh lùng.
Vài người bật khóc, nhưng sau khi khóc cho hả, họ biến nỗi bi thương thành căm phẫn, tuyệt vọng thành dũng khí.
Ngay cả Tích Bằng, người bị đạp ngã trước đó, mặt mày ủ dột như đưa đám, cũng lặng lẽ đứng dậy, lết về chỗ ngồi.Tay hắn run rẩy, vội vã cầm ly rượu mạnh, điên cuồng dốc vào miệng.
Uống cạn ly rượu, hắn lau mạnh vệt rượu trên môi, quay sang chỗ tiếng khóc, hung dữ quát:
– Khóc cái gì mà khóc!
Hơn trăm quân nhân này đều là những tinh hoa của Sư đoàn Thiết giáp 17, vốn là những kẻ kiêu ngạo.Đồng đội hèn nhát khiến họ mất mặt.Nhất là khi họ đang đối diện Hứa Nhạc và Tiểu đội 7 mà lại tỏ ra yếu đuối như đàn bà.
Biết không thể thay đổi tình thế, đám công tử chấp nhận sự thật với chút bi tráng.Rượu mạnh khiến mặt họ đỏ bừng, và họ càng xấu hổ hơn khi nghe thấy tiếng khóc xung quanh, mặt càng đỏ hơn.Khi nghe Tích Bằng chửi, họ cũng chửi theo.
Những lời tục tĩu vang lên, trút giận, cuối cùng cũng dập tắt tiếng khóc của vài cậu ấm vô dụng.
– Uống đi! Uống đến chết luôn!
Tích Bằng ôm vai Tòng Tượng Chinh, vẻ đỏ trong mắt đã bị vẻ đỏ trên mặt che lấp.Hắn chửi bới om sòm:
– Dù sao cũng chẳng ai quan tâm đến chúng ta, chúng ta phải cố sống sót trở về!
Trong sảnh tràn ngập không khí ăn uống hừng hực, đầy vẻ mạnh mẽ.Đó là một cách trút bỏ tuyệt vọng.Sáng mai chính thức lên đường chịu tội, nên họ buông thả bản thân.
Hứa Nhạc cảm thấy điện thoại trong tay không còn rung nữa, thở dài, rồi bị thu hút bởi bầu không khí trong sảnh.Đám con ông cháu cha nhanh chóng thoát khỏi tuyệt vọng, trở nên điên cuồng, khiến hắn và Tiểu đội 7 bất ngờ.Dù ánh mắt họ nhìn hắn và Tiểu đội 7 vẫn đầy oán độc, nhưng đó là ánh mắt cầu sinh, đầy sức mạnh, dám tìm đường sống trong cái chết.
Hứa Nhạc ngạc nhiên nhìn Tích Bằng, mới biết con cháu thế gia cũng có điểm hơn người.Đám công tử ở Thủ Đô Tinh Quyển bị Bộ Quốc Phòng chơi một vố, quẳng ra tiền tuyến, lại bị Tiểu đội 7 chỉnh đốn gần mười ngày, nên mới lộ ra vẻ khiếp đảm.Nhưng khi họ nhận ra không thể thay đổi tình thế, họ có đủ ý chí để đốt cháy nhiệt huyết…Điều này cũng liên quan đến sự giáo dục từ nhỏ của gia đình.
Hứa Nhạc cúi đầu cười, không đủ tuổi tác, sự trưởng thành, hoặc hứng thú để ra vẻ trưởng thành, cảm khái về vấn đề này.Hắn cố gắng bình tĩnh lại, chuẩn bị cho lần động viên chiến đấu đầu tiên trong đời.
Nhưng khi hắn chuẩn bị cúi xuống micro để nói, khóe mắt hắn thấy vài quân nhân khiêng camera mini và thiết bị thu âm, từ cửa sảnh đột ngột đi vào.
Nhìn quân hàm của họ, hẳn là quân nhân văn chức, một tổ phóng viên chiến trường gì đó, vào đây tác nghiệp.
Lan Hiểu Long tiến lên bục chủ tịch, ghé tai hắn giải thích.
Mắt Hứa Nhạc nheo lại, lúc này mới biết đây là ý của Dinh thự Tổng thống và Bộ Quốc Phòng.
Chính phủ Liên Bang muốn bình ổn sự phẫn nộ của dân chúng và làn sóng phản chiến, muốn rút ngắn khoảng cách giữa các giai tầng, muốn xúc tiến sự hài hòa và cân bằng giữa các giai tầng xã hội, nên cố ý cử một đội phóng viên chiến trường vương bài của Quân đội Liên Bang, theo dõi toàn bộ quá trình hành động lần này của Tiểu đội 7.Họ muốn đem những hình ảnh anh dũng giết địch trên chiến trường của các công tử, thiếu gia, con cháu trong nhà của các đại nhân vật bên trong giai cấp thượng tầng này, đem những hình ảnh hợp tác chân thành giữa giai cấp thượng tầng và giai cấp bình dân, trung thực thể hiện ra trước mặt hàng tỷ dân chúng của Liên Bang…
Đây là động tác chính trị, cũng là tuyên truyền.Hứa Nhạc hiểu Chính phủ Liên Bang không tiếc đắc tội giai cấp thượng tầng để tiến hành nhiệm vụ nguy hiểm này, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tuyên truyền hiếm có này.Dù hiểu rõ điều này, nhưng hắn khó có thể tưởng tượng được, trên chiến trường lúc nào cũng xảy ra tình huống tử vong, làm sao lại có mấy tên chạy đi làm phóng sự như thế này…
– Cảnh tượng này có gì mà tuyên truyền?
Hứa Nhạc nhăn mày, nhìn tổ phóng viên đang quay chụp cảnh tượng đám công tử đang điên cuồng ăn uống, thật là mất mặt bộ đội Liên Bang.
– Hay là bảo bọn họ tạm thời lui ra ngoài một chút?
Lan Hiểu Long thấy sắc mặt khó coi của Hứa Nhạc, không rõ hắn vì sao lại phản cảm với cơ hội tuyên truyền hình ảnh của Tiểu đội 7, cũng là của chính mình, thử thăm dò hỏi.
– Tuy rằng bọn họ là người của Bộ Quốc Phòng phái đến đây, nhưng cũng không cần phải khách khí với bọn họ.Chúng ta là tiểu tổ chiến đấu của Quả Xác…
Hứa Nhạc nói.
– Vâng, thủ trưởng, đã hiểu!
Lan Hiểu Long đội mũ, lắc đầu, bước nhanh xuống dưới sảnh, mang theo mấy tên Hùng Lâm Tuyền, không khách khí, đuổi thẳng tổ phóng viên ra ngoài, không thèm chú ý đến sắc mặt khó coi và những lời kháng nghị của gã trưởng quan Ban Tuyên Truyền.
Hứa Nhạc chỉnh lại micro, thanh âm bén nhọn vang lên trong sảnh.Một mảnh hỗn loạn bên dưới dần yên tĩnh.Phần lớn quân nhân đã uống nhiều đến mức mắt mơ màng, lòng tràn đầy đau thương bi tráng.Nhưng sau gần mười ngày tra tấn, không ai dám trước mặt gã Trung Tá trẻ tuổi đeo kính râm mà phản kháng, hay thể hiện thái độ ưu việt.
Liếc nhìn một vòng hơn trăm người, hơn trăm gương mặt khác nhau, Hứa Nhạc đột nhiên quên mất mình cần phải nói gì.Những lời phấn chấn sĩ khí mà đêm qua hắn đã chuẩn bị sẵn, như sắp đối diện với chiến tranh thật sự, đã trở nên không có chút lực lượng nào để mà nhớ lại nữa.
Đám quân nhân sĩ ban bên dưới sảnh đều là những tinh hoa của Quân đội Liên Bang, trang bị tác chiến của họ mạnh hơn nhiều so với quân đội bình thường.Những trang thiết bị cung cấp cho Tiểu đội 7 cũng là những vật dụng mạnh mẽ nhất của Công ty Cơ khí Quả Xác, lần này căn cứ lắp ráp quân dụng của Bộ Quốc Phòng lại trực tiếp bỏ qua Bộ Chỉ Huy tiền tuyến Tây Lâm, cung cấp cho họ những trang thiết bị tiên tiến nhất toàn bộ Liên Bang.
Hứa Nhạc hiện tại là một quân nhân sĩ quan cấp bậc Trung Tá.Với quân số bộ đội trực thuộc quyền quản lý của hắn hiện tại xét theo tiêu chuẩn của Quân đội Liên Bang, thì chi bộ đội Tiểu đội 7 của hắn liền có thể trực tiếp tự xưng là một Đại đội, còn hắn tự xưng là một Đại Đội trưởng cũng hoàn toàn danh chính ngôn thuận.Nhưng hắn chung quy vẫn còn quá trẻ.Ngoại trừ lần trước một thân một mình điều khiển con Robot chiến đấu ra, hắn cũng không có bất cứ kinh nghiệm chiến đấu nào khác cả.Dù một vài đại nhân vật chân chính bên trong Quân đội Liên Bang có nhìn vào mặt mũi của Quân Thần Lý Thất Phu, cùng với dựa vào tính tình mạnh mẽ quyết đoán của bản thân hắn đến đâu đi chăng nữa, cũng không có khả năng chân chính ném cả một chỉnh biên Sư đoàn cấp cho hắn quản lý.
Vì thế hơn một trăm hai mươi mấy người này, chi bộ đội hoàn chỉnh này, liền chính là lần đầu tiên chân chính về mặt ý nghĩ, chính là…chi bộ đội của chính hắn.
Cái gì gọi là chi bộ đội của chính mình? Đó chính là bản thân mình phải có trách nhiệm đối với sự sinh tử của từng cá nhân bên trong chi bộ đội của chính mình.Hứa Nhạc nheo chặt cặp mắt lại, nhìn xuống những gương mặt vừa quen thuộc lại vừa có lạ lẫm chưa hoàn toàn nhớ hết bên dưới, hiểu được bất luận là mình yêu thích hoặc là chán ghét bọn họ, bất luận bọn họ có là những con cháu của các vị Nghị viên, hoặc là công tử của các Châu trưởng, hoặc đơn giản chỉ là con cháu của dân chúng bình dân, bản thân mình cũng cần phải tận hết khả năng khiến cho bọn họ có thể sống sót từ trên chiến trường mà quay về.
Nhưng hắn chung quy cũng chỉ là một thanh niên chưa đầy 22 tuổi, một trách nhiệm và gánh nặng trầm trọng như thế đặt lên vai hắn, khiến cho những lời hắn nói ra cũng có chút trầm trọng và tối nghĩa.
– Các người cũng nên biết một số chuyện xưa của tôi…Thời gian tòng quân của tôi quả thật cũng không dài…Nhưng mà mấy năm nay quả thật tôi đã trải qua một số sự kiện, trên thực tế tôi sớm cũng đã phải chết đi rồi, thế nhưng tôi lại vẫn còn chưa có chết…
Hứa Nhạc đem cặp kính râm trên mặt gỡ xuống, đút vào trong túi áo, sau đó thoáng cúi đầu nói vào trong micro.Thanh âm rõ ràng mà thành khẩn của hắn quanh quẩn khắp nơi bên trong lễ đường, đám quân nhân ngồi xung quanh những bàn ăn bên dưới mang theo vẻ mặt tràn đầy phức tạp mà nhìn lên hắn, lắng nghe những lời nói này.
– Các thành viên cũ của Tiểu đội 7 các người cũng đều giống như vậy, bọn họ đã từng thay Quân đội Liên Bang đi làm rất nhiều những nhiệm vụ nguy hiểm, những công tác thập tử nhất sinh, những sự kiện không thể để người khác biết được…Nhưng mà tuyệt đại bộ phận bên trong bọn họ chung quy vẫn là còn sống sót trở về…
Bạch Ngọc Lan lúc này đang ngồi bên cạnh bàn ăn, bên trong cặp mắt hẹp dài thanh tú của hắn chợt hiện lên một tia dị sắc, cũng không biết có phải là đang nhớ tới những chiến hữu thân thiết đã ngã xuống trên những tinh cầu quặng mỏ ở Bách Mộ Đại hay không.Hứa Nhạc lại cúi đầu, tiếp tục nói:
– Một người sợ chết, kỳ thật hắn cũng chính là người dễ dàng chết nhất trên chiến trường.Nếu như anh ngay cả tử thần cũng không thèm sợ, vậy thì tử thần ngược lại sẽ trở nên sợ anh, sẽ trốn tránh khỏi anh xa hơn một chút.Tuổi tác của tôi so sánh với một số người trong đám các anh thậm chí còn nhỏ hơn một chút, chỉ là tôi đã từng trải qua tình cảnh sinh tử, biết cái gì là mùi vị của sự khổ sở thật sự, cho nên tôi cũng sợ…Nhưng mà sau khi tôi cân nhắc cẩn thận lại, trong lúc tôi tham gia vào trong cái mảnh địa phương mà sinh tử cách nhau một gang tay kia, cái mà tôi duy trì cũng không phải là đại não đã bị nhiệt huyết kích thích đến mức u mê, mà chính là bản năng trực giác cực kỳ chính xác của mình.
– Bởi vì, con người con sống thì luôn luôn sẽ phải chết đi, đây là chuyện tự nhiên.Mà trên thế giới này, luôn luôn có những thứ mà so sánh với cái chết càng khiến cho người khác chán ghét hơn rất nhiều, khiến cho người ta dùng cái chết tất nhiên mà đi đánh nhau một trận…Kỳ thật đó cũng không tính là những hành động vô cùng mạo hiểm.
– Trong mười ngày gần đây, sau những bữa cơm chiều, chúng ta đã an bày cho các người xem những buổi chiếu phim phóng sự trên chiến trường mà Bộ Quốc Phòng đã truyền hình trực tiếp.Tuy rằng trong số các người có kẻ mệt mỏi quá mà ngủ gục, nhưng khẳng định ai cũng đã từng xem qua ít nhất một lần.Bên trong các phim phóng sự kia, các người hẳn là cũng đã nhìn thấy được hình ảnh những đồng bào của chúng ta bị thảm sát trên các tinh cầu rơi vào bàn tay xâm lược của kẻ thù Đế Quốc dã man.Các người hẳn đã nhìn thấy hình ảnh những thành trấn hoang phế không người, hoặc là hình ảnh xương cốt ngập tràn, thậm chí là những hình ảnh đã được lưu lại từ rất nhiều năm trước đây.Các người hẳn là cũng đã nhìn thấy những binh lính Liên Bang có độ tuổi không chênh lệch bao nhiêu so với các người hiện tại, bọn họ đã anh dũng xung phong như thế nào dưới làn lửa đạn khốc liệt của đám người Đế Quốc, cho đến thời khắc cuối cùng biết thành nững thương binh tàn phế, hoặc là những liệt sĩ…
– Tôi biết là các người có thể nhìn thấy được…
Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, chậm rãi liếc mắt một vòng đám người đã lặng ngắt không một tiếng động bên dưới, nói tiếp:
– Tôi cũng biết trong số các người có người đã bật khóc khi nhìn thấy những cảnh tượng đó.Các người khóc là bởi vì sợ hãi, hay là bởi vì phẫn nộ, tôi cũng không muốn tìm hiểu, mà bản thân tôi cũng không cần phải biết mấy cái này.Nhưng ít nhất, tôi biết được các người còn có cảm giác.Nếu không có cảm giác, như vậy các người không phải là con người nữa.Mà nếu không phải là người, liền càng không nên sợ chết…
Đây cũng không phải là một lời chê cười trào phúng.Lần động viên chiến đấu đầu tiên trong cuộc đời của Hứa Nhạc, chính là nghiêm túc, bình tĩnh mà giảng thuật, mang theo vài tia ấu trĩ và thành khẩn.
Bên trong lễ đường tràn ngập một mảnh im lặng, hắn nhìn xuống đám người đang ngồi bên dưới lễ đường, tiếp tục nhẹ giọng nói:
– Tôi biết trong số các người có rất nhiều người vô cùng thống hận tôi.Nhưng tôi tin tưởng rằng, ở trên chiến trường, các người sẽ không nhàm chán đến mức hướng vào lưng tôi mà nổ mấy phát súng.
Nói đến điều này, Hứa Nhạc chợt nhớ đến Đỗ Thiếu Khanh cùng với Sư đoàn Thiết giáp 7, nghĩ đến những gã tân binh tiến hành phục kích tại Hoàng Sơn Lĩnh, Độc Cô Lĩnh, thoáng trầm mặc một lúc sau mới nói tiếp:
– Tôi không phải là sĩ quan chỉ huy vĩ đại, nhưng tôi có thể cam đoan các người ở dưới sự thống lĩnh của tôi sẽ không biến thành những đào binh.Sau này trên chiến trường, những lúc cần phải xung phong, tôi liền xông lên trước tất cả mọi người, những lúc cần phải lui về, tôi sẽ là người ở lại cuối cùng.Đây chính là lời hứa hẹn duy nhất tôi có thể cam đoan với các người lúc này.
– Tôi sẽ không nói đến cái tương lai sáng rọi gì cả, cũng không nói những lời hùng tâm tráng chí, mà chỉ dựa vào mấy câu nói này để mà đánh tan sự sợ hãi trong lòng của các người, cũng không có ý định muốn biến các người từ những gã thanh niên gào khóc thảm thiết nhất thời biến thành các chiến sĩ thiết huyết.Đó không phải là một sự hy vọng xa vời mà là một suy nghĩ ấu trĩ.
Hắn khẽ lắc lắc đầu một cái, sau đó lại nghiêm túc nói:
– Nhưng mà một khi đã xác định là phải gia nhập chiến trường mạo hiểm, vì sao lại không thể ưỡn ngực lên, tiêu sái mà lên đường? Nếu như kết cục là phải ngã xuống trên chiến trường, ít nhất trên con đường đi về cõi vĩnh hằng, vẫn còn có thể phô bày ra tư thế ra dáng đàn ông một chút hay không?
– Nếu như muốn sống quay trở lại Thủ Đô Tinh Quyển, các người nhất định cần phải dũng cảm…Hơn nữa, tôi tin tưởng rằng các người hoàn toàn có thể dũng cảm.
