Đang phát: Chương 432
Tần Quảng Hoàng? Diêm La Hoàng? Luân Hồi Hoàng?
Tam Hoàng, danh xưng đều có chữ Hoàng, vậy chắc chắn là cường giả đạt tới cảnh giới Triệt Địa.
Tiêu Thần ngẩn người, điều này thật sự nằm ngoài dự liệu.Theo hắn đoán thì ba tên Khô Lâu Chiến Hoàng kia có lẽ chính là Luân Hồi Vương.Ba người này cũng rất nghịch thiên, lại đạt tới cảnh giới bậc này.
Nhưng nghĩ lại đời trước họ là thuộc hạ của Tổ Thần Toại Nhân Thị, Tiêu Thần cũng không quá kinh ngạc.
Hắn hiện tại rất muốn gặp Tam Hoàng, xa cách nhiều năm như vậy, không ngờ ba người lại có lai lịch lớn như vậy.
“Xin lỗi, Tam đại Chiến Hoàng đều không có mặt, ngươi không thể gặp được họ.”
Nghe Tiêu Thần muốn gặp Tam Hoàng, lão khô lâu Thất Sắc lắc đầu, đưa ra câu trả lời như vậy.
“Bọn họ đi đâu?”
Nhìn vào hốc mắt của lão khô lâu, Tiêu Thần cảm thấy mình đã quá liều lĩnh.Trước mắt hắn chỉ là Chí Nhân Thiên Vương, hỏi về tung tích của Quân Vương và Tam đại Chiến Hoàng như vậy là không thỏa đáng.
“Ta không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy Tần Quảng Hoàng, Diêm La Hoàng, Luân Hồi Hoàng có thể là cố nhân của ta.Ta không phải Thần Tộc, chỉ vì thần thức bất diệt nên có thể huyết nhục trùng sinh ở thế giới Tử Vong.”
Để tránh Khô Lâu Hoàng hiểu lầm, Tiêu Thần lựa chọn kể một chút chuyện cũ để chứng minh mình quen biết Tam Hoàng.
“A, ngươi nhớ lại được kiếp trước?” Lão khô lâu Thất Sắc ngạc nhiên nhìn Tiêu Thần.
“Đúng vậy, ta đã nhớ lại hoàn toàn.”
Lão Khô Lâu Hoàng toàn thân óng ánh, hào quang nhấp nháy, nhưng hốc mắt lại trống rỗng như muốn nuốt chửng linh hồn người khác.Lão nhìn Tiêu Thần, im lặng nhưng lại khiến Tiêu Thần cảm thấy bị đè nén, tim đập nhanh hơn.
Một lúc sau, lão khô lâu mới gật đầu: “Ta tin lời ngươi nói, nhưng Tam Hoàng thực sự đi vắng.Họ đã đi theo Quân Vương đến nơi sâu nhất của đại lục Tử Vong.”
“Cái gì?!” Tiêu Thần giật mình.
“Họ đã xuất phát một năm rồi.”
Tin tức này thật sự quá bất ngờ, Tiêu Thần đứng lên, đi một vòng trong đại điện rồi dừng lại: “Ta thật sự rất muốn gặp họ.”
Ngón tay của lão Khô Lâu Hoàng khẽ phủi áo bào: “Nếu ngươi muốn đi theo vào nơi sâu nhất đại lục Tử Vong, ta khuyên ngươi nên từ bỏ ý định đó.Hàng ngàn năm qua đã có ba vị Quân Vương bỏ mạng ở đó, với tu vi của ngươi thì chắc chắn sẽ chết.”
Bên cạnh, Tuyết Bạch Tiểu Thú chun mũi, lầm bầm vài tiếng.
Quân Vương dẫn dắt Tam đại Chiến Hoàng xâm nhập nơi sâu nhất đại lục Tử Vong, rõ ràng là rất mạo hiểm.Tiêu Thần nhíu mày, uyển chuyển bày tỏ sự lo lắng.
“Chủ nhân ta cùng Tam đại Chiến Hoàng điều khiển Thâm Ngục Uyên, tạm thời bỏ qua thành kiến với các Quân Vương như Y Thiên Trung, liên thủ tiến vào nơi sâu nhất đại lục Tử Vong.Thiết nghĩ có khả năng tự bảo vệ mình.”
Nơi sâu nhất đại lục Tử Vong rốt cuộc có gì? Quân Vương liên thủ mà vẫn chỉ có thể tự bảo vệ mình, thật khiến người ta kinh ngạc.
Tiêu Thần suy nghĩ rất lâu, cuối cùng từ bỏ ý định tiến vào nơi sâu nhất đại lục Tử Vong.Kha Kha dù nắm giữ Thất Nhạc Viên, về lý thuyết là nơi an toàn, nhưng nó còn cách cảnh giới Quân Vương rất xa, tùy tiện xâm nhập sẽ rất nguy hiểm.
“Ta có thể ở lại đây không? Ta muốn chờ Quân Vương và Tam đại Chiến Hoàng trở về.”
“Đương nhiên là được.” Lão Khô Lâu Hoàng gật đầu, dùng cách riêng của Hỏa Chủng sinh vật để nhếch mép cười.
Ngay cả khi Tiêu Thần không có quan hệ với Tam Hoàng, chỉ cần có thực lực Chí Nhân, bất kể đi đâu cũng đều được hoan nghênh.
Trong mấy ngày tiếp theo, Tiêu Thần đi khắp Quân Vương thành, tự mình đến Tam Hoàng cung để xác nhận lời lão Khô Lâu Hoàng là thật.
Tiêu Thần ở lại Quân Vương thành, chờ Quân Vương trở về.Hắn bắt đầu tu luyện quên mình, tìm hiểu Thiên Âm chữ “Đốt” và để Thiên Bi Cổ Pháp tự động vận chuyển.
Khi thí nghiệm uy lực của Thiên Âm chữ “Đốt”, Tiêu Thần lại ra khỏi Quân Vương thành, vì sóng âm quá lớn sẽ kinh động đến nhiều người.
Hết ngày này qua ngày khác, hết tháng này qua tháng khác, Tiêu Thần khổ tu suốt một năm.Hắn đã nắm giữ được sáu phần ý nghĩa sâu xa của Thiên Âm chữ “Đốt”, đồng thời sử dụng Linh Túy trong Thất Nhạc Viên để thần hóa hơn hai trăm huyệt đạo chủ yếu quanh thân.
Điều này khiến Tuyết Bạch Tiểu Thú rất đau lòng.Mỗi khi nhìn thấy quanh thân Tiêu Thần lấp lánh như bầu trời đầy sao, nó đều lẩm bẩm tính toán xem cần bao nhiêu thần quả.
Lão Khô Lâu Hoàng thấy hết mọi chuyện.Lão đã dùng bí pháp để biết Tiêu Thần và Tam đại Chiến Hoàng có kết giao sinh tử, nên càng tỏ ra vui vẻ và chỉ điểm cho hắn.
Tiêu Thần chưa từng bái ai làm sư phụ, nên khi lão Khô Lâu Hoàng truyền thụ pháp quyết luyện hồn cho hắn, giúp hắn hiểu Thiên Âm chữ “Đốt” đến bảy phần, hắn vô cùng cảm kích lão khô lâu này.
Lão Khô Lâu Hoàng cũng rất cao hứng.Sở dĩ lão thân thiết với Tiêu Thần còn vì lão đã nhớ lại kiếp trước của mình, cũng đến từ Cửu Châu, là Đại Tướng quân nổi danh Thượng Cổ Liêm Pha.
Sau khi biết thân phận của lão khô lâu, Tiêu Thần kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, vội vàng hành lễ.Hắn rất kính trọng nhân vật huyền thoại này.
“Cảnh giới Chí Nhân rất khó đột phá, nó đòi hỏi năng lực sinh mệnh của thân thể phải đạt tới cực hạn.Vượt qua cửa ải này sẽ thoát ly khỏi phạm trù con người, tựa như chim bay giữa trời cao.Nó như khe nứt giữa khoảng không, ngoài tu luyện và tìm hiểu còn cần cơ hội và may mắn.”
Lão Khô Lâu Hoàng đã chỉ điểm như vậy.
Không ít người tu luyện mấy ngàn năm ở cảnh giới này mà vẫn khó tiến thêm, mỗi Nhất Trọng Thiên đều là một lạch trời khó vượt qua, Tiêu Thần hiểu rõ điều này.
Năm thứ hai, Tiêu Thần chỉ thần hóa thêm được hơn mười huyệt đạo, tu vi không tăng tiến.Ngay cả tu luyện Thiên Âm chữ “Đốt” cũng gần như dừng lại.
Lão Khô Lâu Hoàng lắc đầu: “Ngươi tu luyện như thế là vô nghĩa.”
Tiêu Thần im lặng rồi nói: “Ta biết, ta tính đi xa, xâm nhập vào nơi sâu trong đại lục Tử Vong để tìm kiếm cơ duyên.”
“Với tu vi của ngươi, đi vào nơi sâu nhất đại lục Tử Vong thì không có hy vọng sống sót.” Lão Khô Lâu Hoàng khuyên.
“Ta không muốn vĩnh viễn bị mắc kẹt ở cảnh giới Chí Nhân.”
“Nếu ngươi nguyện ý mạo hiểm, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.”
Sau khi biết được sự sắp xếp của lão Khô Lâu Hoàng, Tiêu Thần vẫn thấy lạnh sống lưng.
Mấy ngày sau, lão Khô Lâu Hoàng dẫn Tiêu Thần đến trung tâm Quân Vương thành, bên trong cung điện của Quân Vương.
Trong quần thể cung điện liên miên, bên trong Diễn Vũ Tràng có một quả núi đá cao hơn ngàn thước.Ngay tại chân núi có một cái hang động lớn bị phong ấn, gọi là hang Ma Quỷ.
Không ai biết bên trong trấn áp bao nhiêu ma quỷ và tà vật.Theo lời lão khô lâu tiết lộ, Tiêu Thần đoán rằng Quân Vương đã thức tỉnh từ bên trong đó.
Nhiều năm qua, đã có không ít cường giả đi vào hang Ma Quỷ để tôi luyện, nhưng một nửa trong số họ đã biến mất vĩnh viễn.
“Ngươi nhớ kỹ không được đi quá xa, càng vào sâu càng gặp nhiều ma quỷ và tà vật.Nghe nói, có nhiều sinh vật hùng mạnh từ nơi sâu nhất đại lục.Có lẽ hang Ma Quỷ này nối thông với nơi sâu nhất đại lục cũng không chừng.” Lão Khô Lâu Hoàng dặn dò.
Bên cạnh, Tiểu Thú Kha Kha muốn đi theo nhưng bị Tiêu Thần từ chối.Hắn muốn tôi luyện sinh tử thực sự, nếu mang theo nó thì sẽ mất đi ý nghĩa.
Cuối cùng, Kha Kha đưa cho Tiêu Thần một cái bao lớn đựng đầy thần quả Linh Túy.
Dưới dãy núi đá màu nâu đỏ, khi phong ấn được mở ra thì từ trong cửa hang đen thui truyền ra tiếng quỷ khóc thần sầu, khiến người ta dựng tóc gáy.
“Nhớ kỹ, không được xâm nhập quá xa!” Đây là lời khuyên cuối cùng của lão Khô Lâu Hoàng.
Tiêu Thần xách bao Kha Kha đưa, không quay đầu lại mà xông vào.
Lão Khô Lâu Hoàng khua tay, lực lượng vô tận bắt đầu khởi động lại phong ấn cửa hang động.
Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc đã qua một năm.Kha Kha rất bồn chồn, cuối cùng cũng đến thời gian giao hẹn, nó cùng lão Khô Lâu Hoàng lại đến trước cửa hang Ma Quỷ.
Khi lão khô lâu hao hết thần lực, mở ra phong ấn thì bên trong có tiếng Ác Linh tru lên thê lương, nhưng không thấy bóng dáng Tiêu Thần.
“Y nha, sao còn chưa ra?” Tiểu tử kia lẩm bẩm.
“Chờ một chút.” Lão Khô Lâu Hoàng an ủi.
Nhưng đợi suốt bảy ngày cũng không thấy bóng dáng Tiêu Thần.
“Ta muốn vào tìm hắn.” Tiểu quỷ lo lắng, muốn vào hang Ma Quỷ.
“Không được!” Lão Khô Lâu Hoàng từ chối, nhắc nhở: “Đã hẹn rõ ràng mỗi năm mở ra vào lúc này, trong thời gian lâu nhất bốn năm hắn phải trở về.Hắn có lẽ chọn tiếp tục tu luyện ở bên trong đó.Ngươi hấp tấp đi vào sẽ không tìm được, còn có thể bị lạc giữa ngàn vạn hang động chằng chịt.”
Lão khô lâu phong ấn cửa hang động lại, nếu để quá lâu, lão sợ sẽ rước tà vật mạnh mẽ đến gần cửa hang.
Năm thứ hai, lại mở phong ấn hang Ma Quỷ, Tiêu Thần vẫn không xuất hiện.Bên trong ma vụ cuồn cuộn, quỷ khóc thần gào.Đến ngày thứ bảy còn lao ra một con ma quỷ cường đại, đầu có một sừng, tóc tím xõa ngang vai, toàn thân phủ đầy lớp lân giáp nhỏ, đã đạt tới cảnh giới Chí Nhân.
Lão Khô Lâu Hoàng vội vàng phong ấn hang Ma Quỷ, rồi dùng thần lực phong ấn con ma quỷ này.
“Sao còn chưa ra?” Tiểu Thú Kha Kha lo lắng.
“Không vội, còn hai năm nữa.” Lão Khô Lâu Hoàng an ủi, rồi bắt đầu thẩm vấn ma quỷ bị bắt, nhưng không nhận được tin tức gì hữu ích.
Giờ phút này, Tiêu Thần đang ở sâu trong hang Ma Quỷ.Bên trong như một mê cung khổng lồ, khắp nơi đều là hang động, không biết thông tới đâu.
Ngày đó, hắn vừa vào hang Ma Quỷ đã gặp một vong linh cường đại.Với tu vi Chí Nhân của hắn mà cũng phải kịch chiến mười ngày mười đêm, mới tiêu diệt được nó.
Vậy mà lại gây ra đại họa, vong linh này có thân phận không bình thường.Suốt một năm sau đó, hắn gần như mỗi ngày đều bị đuổi giết.
Đại quân vong linh vô tận từ dưới đất sâu truy đuổi hắn, hoàn toàn không chết không ngừng.
Trong đó có bảy tám vong linh Thiên Vương cường đại đạt tới cảnh giới Chí Nhân, với thần thông khó lường, công kích linh hồn khiến người ta khó phòng bị, Tiêu Thần mấy lần suýt chết.
Vào lúc hẹn năm thứ nhất, Tiêu Thần đang ở thời khắc nguy hiểm nhất.Có bảy tên vong linh cường đại đang vây quanh hắn.
Mỗi vong linh đều có tu vi không dưới hắn, khiến Tiêu Thần không thể chạy về lối ra.
Đây là một cuộc đại chiến thảm thiết, Tiêu Thần thi triển hết tuyệt học, dùng lực lượng nguồn gốc Bát Tướng Thế Giới và tứ phía Thiên Bi để mở đường, đánh gục một vong linh cường đại, từ lỗ hổng chạy thoát ra ngoài.
Bản thân hắn cũng chỉ còn lại một hơi.
Ở trong hang Ma Quỷ này khắp nơi đều là tà vật, cái nào cũng cực kỳ nguy hiểm.
May mắn có một bao lớn Thiên Địa Linh Túy mà Tiểu Thú Kha Kha chuẩn bị cho hắn, giúp hắn lập tức khôi phục nguyên khí.
Năm thứ hai, Tiêu Thần cả ngày chém giết với vong linh, thỉnh thoảng gặp phải sinh vật tà ác khác, tình cảnh nguy ngập.Gần như mỗi ngày đều vật lộn trên bờ vực cái chết, đúng là tôi luyện sinh tử.
Trong lúc này, hắn biết vì sao đám vong linh này không chết không ngừng với hắn.Thì ra lần đầu tiên hắn giết vong linh cường đại, lại là cấp “Hoàng” của tộc này.Bởi vì nó đã tranh đấu với các tà vật “Hoàng” khác, bị trọng thương nên thực lực giảm xuống cảnh giới Chí Nhân.
Sau khi biết tin này, Tiêu Thần nghĩ lại mà hơi sợ.Nếu là một vong linh Hoàng không bị thương nặng, hắn đã sớm hóa thành tro bụi.
Nhưng theo lão Khô Lâu Hoàng đoán, cấp Hoàng giả này hiếm khi ra tay, thường ngồi ở chỗ bí mật quan sát sinh tử, sẽ không chủ động làm hại người.Hắn có thể đụng phải coi như là xui xẻo.
Sau khi dần giết được bốn vong linh cường đại, cùng với vô tận Ác Linh yếu ớt, Tiêu Thần thoát khỏi tộc này, tiến vào một vực sâu khác.
Suốt hai năm đại truy sát, gần như mỗi thời khắc hắn đều vật lộn trong sinh tử, tiềm năng vô hạn được phát huy, nếu không thì đã không thể sống sót.
So với hai năm trước, Tiêu Thần phát hiện mình đã tấn chức Chí Nhân Tứ Trọng Thiên.Đây là thành quả đổi lại được sau hơn trăm lần nguy nan.
Điều này khiến Tiêu Thần lại kêu lên, cảnh giới Chí Nhân thật sự quá khó đột phá! Dường như đã là cảnh giới cực hạn của thể xác.
Hai năm qua, hắn còn có một thu hoạch khác.Do không ngừng ăn Thiên Địa Linh Túy để khôi phục tinh nguyên tiêu hao, gần ba trăm huyệt đạo quanh thân hắn đã được thần hóa.
Trong mơ hồ, Tiêu Thần cảm thấy có biến hóa gì đó đang xảy ra trên thân thể.
Cuối cùng, hắn phát hiện bên ngoài thân, dường như có bản đồ huyền ảo phức tạp nào đó xuất hiện.
Điều này khiến Tiêu Thần rất khiếp sợ.Huyệt đạo được thần hóa, có thần mạch nối thông đến các thần huyệt cũng không khiến hắn giật mình.Nhưng hiện tại bên ngoài da lại dần hiện ra thiên đồ không hiểu, khiến hắn cảm thấy bất an.
“Xích!”
Một tia sáng tử vong quét đến, suýt nữa xuyên thủng Tiêu Thần.
Hang động hắc ám thật sự quá nguy hiểm, uy hiếp tử vong luôn tồn tại.
Hắn đã gặp một con ác ma Tà Nhãn cường đại.Đó là loại tà vật hình thể giống như loài người, toàn thân có lân giáp, trên mặt chỉ có một con mắt độc nhãn, nhưng có thể phát ra tia sáng tử vong, xuyên thủng mọi vật chất hữu hình.
Tiêu Thần thầm táp lưỡi, hang Ma Quỷ này thật sự rất đáng sợ, lại gặp một sinh vật hùng mạnh cảnh giới Chí Nhân.
Không cần nhiều lời, ở thế giới này tất cả phải dùng thực lực để nói chuyện, gặp nhau là không chết không ngừng.
Vậy mà, ác ma Tà Nhãn sau khi thu hút hắn, bỗng nhiên hóa thành một chùm tia sáng nhằm phía một con đường hầm bên cạnh mà bỏ trốn.
Tiêu Thần đang kinh ngạc nghi hoặc thì từ các hang động dưới đất truyền đến tiếng kêu ù ù.Có bốn bóng dáng bay nhanh đến.Hắn lập tức biến sắc, lại là bốn con ma quỷ một sừng cường đại.
Đây là một vương tộc trong hệ ma quỷ, thân thể hình người, mắt xanh tóc tím, đầu sinh một sừng.Quanh thân đều bao trùm lớp lân phiến trắng như tuyết, xem ra hung ác dọa người.
Bốn con ma quỷ một sừng đều đạt tới cảnh giới Chí Nhân, vốn là đuổi giết ma quỷ Tà Nhãn, nhưng sau khi phát hiện Tiêu Thần thì đồng loạt xông vào hắn.
Trong lòng hắn mắng to, tà vật trong hang Ma Quỷ thật sự xảo quyệt, tên ma quỷ Tà Nhãn kia lại mang đến cho hắn tai họa.
Một trận ác chiến là không tránh khỏi.Bốn con ác ma một sừng cường đại này đuổi giết Tiêu Thần suốt ba tháng, cuối cùng mới bị hắn giết chết hai con, hai con còn lại bỏ chạy.
Gần như mỗi ngày đều trải qua thử thách sinh tử, tiềm năng của hắn không ngừng được phóng ra.Tiêu Thần cảm thấy tu vi của bản thân lại chậm rãi tinh tiến, mặc dù phải trả giá rất lớn, nhưng tất cả đều rất đáng giá.
“Thần Tộc nhỏ bé, dám xông vào Hỏa Diễm Hoàng Lĩnh Vực của ta, ban tử vong cho ngươi!”
Sau khi tiến vào một vực sâu dưới đất, Tiêu Thần đã cảm thấy nóng rực.Lúc này một tiếng quát vang lên, khắp vực sâu đều bị ngọn lửa tràn ngập.
Tiêu Thần toát mồ hôi lạnh, hoàn toàn không ngờ gặp phải một Hoàng giả.
Ngọn lửa Địa Ngục âm u vô tận, ánh lửa xanh lè ngút trời, nhiệt độ cao đáng sợ.Một hỏa diễm sinh vật hình người bắt đầu khởi động những trận lửa xanh ngập trời chặn hắn lại.
“Leng keng…”
Tiếng chiến kiếm va vào nhau vang lên, khiến Tiêu Thần kinh ngạc.Những thiên đồ thần bí hiện lên bên ngoài thân hắn không ngờ đang run động.Lúc đầu, hắn tưởng những thanh chiến kiếm bị phong bế trong thần huyệt đang vang lên, nhưng không phải như vậy.
Đồ án thần bí trên thân thể như ẩn như hiện, hào quang nở rộ, phối hợp hòa âm cùng hai thanh chiến kiếm trong vực sâu hỏa diễm.
Đó là hai thanh chiến kiếm có phong cách cổ xưa ở dưới vực sâu do Hỏa Diễm Hoàng thống trị.Chúng không tỏa ra hào quang, nhưng vẫn rất bắt mắt, được cắm ở trong vách đá, nhẹ nhàng rung rinh, phát ra âm thanh leng keng.
Tiêu Thần khiếp sợ, trong hang Ma Quỷ này làm sao lại có hai thanh chiến kiếm?
Vốn tưởng rằng bốn mươi chín thanh chiến kiếm phân bố tại Cửu Châu và tứ phương thế giới, không ngờ chúng cũng tồn tại trong thế giới Tử Vong.
Hang Ma Quỷ này rốt cuộc là địa phương nào, chẳng lẽ đúng như lời lão Khô Lâu Hoàng nói, nó thông nhau với nơi sâu nhất đại lục Tử Vong sao?
Liên tưởng đến Quân Vương thức tỉnh từ trong hang Ma Quỷ, Tiêu Thần cảm thấy da đầu có chút ngứa ngáy.Nơi này thật sự quá thần bí và đáng sợ.
