Đang phát: Chương 431
Gương mặt nhị công tử Thái Thúc Thân gầy gò, hốc mắt hơi sâu, tạo cảm giác u ám.Nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ nóng nảy.
Bên cạnh hắn là một người vạm vỡ như tháp sắt, Trần Mộ đoán đó là Ba La Già.Ba La Già có thân hình to lớn, cơ bắp cuồn cuộn, mắt lúc nào cũng như khép hờ, đi chân trần, mặc áo vải thô, khiến người ta cho rằng hắn xuất thân từ Khổ Tịch Tự.
Tạp tu của Khổ Tịch Tự nổi tiếng nhờ khổ hạnh, họ không ham ăn ngon mặc đẹp mà chỉ lặng lẽ tu luyện.Trong lục đại phái, họ là phái ít danh tiếng và bí ẩn nhất.
Ba La Già đột nhiên mở mắt, nhìn chằm chằm Trần Mộ.
Trong đám đông, chỉ có Trần Mộ đeo mặt nạ trắng.Thái Thúc Thân hừ lạnh:
– Bạch Tổng Quản của tam đệ thật kiêu ngạo, chúng ta đâu có dự vũ hội hóa trang, sao lại che mặt như vậy?
Thái Thúc Thành giả vờ ngạc nhiên:
– Ồ? Chẳng lẽ tiệc này do nhị ca tổ chức? Ta tưởng đại ca mới là chủ tiệc chứ!
Thái Thúc Chánh lộ vẻ khó chịu, nhưng vẫn cười nói:
– Ha ha, tam đệ bất mãn ta sao? Thôi nào, đứng đây làm gì, đi uống rượu thôi!
Thái Thúc Thân nghiêm mặt, ánh mắt lóe lên vẻ hiểm độc, ngoài miệng cười nói:
– Tam đệ tiến bộ thật đấy.
Thái Thúc Thành không để ý, tự nhiên nói:
– Gia gia, Bạch Tổng Quản mới đến lần đầu, ngài dẫn hắn đi dạo đi!
– Vâng!
Hứa Gia khéo léo đáp ứng, hành lễ với Thái Thúc Chánh và Thái Thúc Thân, rồi kéo Trần Mộ đi.Khi họ đi khuất, Hoắc Giang vẫn nhìn theo bóng lưng Hứa Gia với ánh mắt thèm thuồng.
Hứa Gia nép sát vào tay Trần Mộ, khiến người ngoài nghĩ họ là tình nhân.Hứa Gia mặc lễ phục dạ hội lộng lẫy, dáng vẻ yêu kiều, khí chất tuyệt vời.Ngược lại, Trần Mộ không thay trang phục, chỉ mặc thường phục xuất hiện ở bữa tiệc xa hoa, trông lạc lõng và kỳ quặc.Trên mặt hắn còn đeo mặt nạ trắng với hai đường cong đen đầy ấn tượng.
Đây là một cặp đôi kỳ lạ.Trần Mộ ăn mặc giản dị, nhưng không hề mất tự nhiên mà còn rất tự tin.Điều này khiến Hứa Gia cũng phải nể phục.
– Thế nào?
Hứa Gia khẽ hé đôi môi đỏ mọng, vừa mỉm cười gật đầu chào người quen ở xa, vừa nhỏ giọng hỏi.
– Rất chán.
Trần Mộ đánh giá khách quan.Thực ra, hắn muốn nói tay hắn mỏi nhừ rồi.Hứa Gia bám quá chặt, gần như cả người dính vào tay Trần Mộ, hắn không quen với điều này.Giác quan thứ sáu của hắn vốn rất nhạy bén, cảm giác mềm mại ấm áp từ cánh tay truyền đến, cùng với mùi nước hoa thanh nhã từ cơ thể người đẹp khiến hắn căng thẳng tột độ!
Từ trước đến nay, hắn chưa có kinh nghiệm trong chuyện này.Hắn không biết phải xử lý tình huống này thế nào, chỉ cố gắng tỏ ra bình tĩnh.Khi bị Hứa Gia kéo chặt tay, hắn không dám nhúc nhích, dứt khoát giữ cho cánh tay trái cố định ở tư thế gập một nửa.Duy trì tư thế chuẩn trong thời gian dài quả là tốn sức.
Trần Mộ thầm than, may mà mình đã luyện tập với Duy A, nếu không cánh tay này chắc tê rần rồi!
Hứa Gia khẽ cười:
– Đúng là rất chán.Vì vậy, tôi thường không tham gia những buổi tiệc như thế này.Hơn nữa, anh nhìn ánh mắt của mấy gã đàn ông kia xem, ai cũng muốn nuốt chửng tôi.
Trần Mộ nhìn khuôn mặt tươi tắn xinh đẹp của nàng, khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng hơi e ngại.Một cô gái vừa có thể tươi cười chào hỏi người khác, vừa châm biếm, khinh thường người bên cạnh.
Trần Mộ không nói gì thêm.
Hứa Gia nhìn Trần Mộ như cười như không, bất ngờ cúi xuống ghé sát tai hắn nói:
– Anh cũng thật thà đấy, không nhân cơ hội giở trò xấu với tôi.Nhưng mà, hì hì, anh có thể thả lỏng một chút, đừng căng thẳng như vậy.
Hơi thở ấm áp phả vào tai Trần Mộ, mặt hắn hơi đỏ lên.Thì ra đối phương đã nhận ra sự căng thẳng của hắn từ lâu.Nhưng hắn không phải người chưa từng trải qua khó khăn, nghe vậy liền bình tĩnh lại, cười nói:
– Ừ, em có thể đừng kéo chặt như vậy, như vậy tôi sẽ đỡ tốn sức hơn.
Người ngoài nhìn vào, thấy hai người thân mật như một đôi tình nhân đang tán tỉnh.
Vẻ đẹp của Hứa Gia như viên ngọc sáng chói.Nàng không giống những bình hoa di động, mà có sự giỏi giang, hiểu biết của người phụ nữ, sự nhã nhặn lịch sự của người trưởng thành.Bất kể nàng đi đâu, cũng thu hút mọi ánh nhìn.
La Đức và Tương Dục đứng cùng nhau, xung quanh không có ai.
– Mấy kẻ này thật đáng ghét, như ruồi bọ, đuổi mãi không hết.
La Đức khinh bỉ nói.Hắn là con trưởng của La gia, người được chỉ định thừa kế gia sản.Tương Dục cũng là người thừa kế của Tương gia.Trong giới trẻ ở Đông Thụy thành, hai người họ có ảnh hưởng và sức kêu gọi lớn nhất.
Tương Dục lắc ly rượu vang đỏ, thờ ơ nói:
– Đáng lẽ anh không nên kéo tôi đến những buổi tiệc vô bổ này.Tôi không hiểu, tên phế vật như Thái Thúc Chính có lợi ích gì cho anh, mà anh lại mong chờ đến tham gia cái yến hội rác rưởi này?
La Đức cười:
– Sao vậy, Tương gia các cậu không phải có quan hệ tốt với Thái Thúc gia sao? Em gái cậu với tiểu thư nhà Thái Thúc gia không phải bạn bè sao?
– Liên quan gì đến tôi?
Tương Dục hừ lạnh:
– Không biết cha tôi nghĩ gì, lại đối xử tốt với Thái Thúc Thành như vậy.Theo tôi thấy, ba người nhà Thái Thúc gia chẳng ai ra gì.Thái Thúc gia muốn dựa vào ba tên này để khôi phục vinh quang xưa kia, đúng là nằm mơ!
– Ha ha, nói hay lắm, liên quan quái gì đến chúng ta!
La Đức cười:
– Tôi nghe nói thư ký Hứa Gia của Thái Thúc Thành cũng đến.
– Hứa Gia?
Tương Dục nghi ngờ nhìn La Đức:
– Chẳng lẽ anh muốn tán tỉnh cô ta? Tôi khuyên anh nên quên đi! Đến Thái Thúc Thành còn chưa chiếm được cô ta, lại còn coi như bảo bối, anh đừng mơ tưởng.
La Đức bất mãn trừng mắt nhìn Tương Dục:
– Trong mắt cậu tôi tệ đến vậy sao? Tôi chỉ nghe nói Hứa Gia rất xinh đẹp, khí chất hơn người, nên muốn gặp một lần thôi.Tôi nói cho cậu biết, chắc chắn cậu không thể ngờ Thái Thúc Chính còn mời ai khác đến đâu! Nếu cậu biết thì chắc đã khóc lóc mà đến rồi!
– Còn mời ai?
Tương Dục tò mò.
– Hắc hắc.Không nói, không nói.Đến lúc đó cậu sẽ biết.
La Đức cười bí hiểm.
– Nụ cười của anh làm tôi buồn nôn!
Tương Dục khinh bỉ nói.
– Hai cậu đang nói chuyện gì vậy?
Một giọng nói đầy uy lực đột ngột vang lên.
Hai người giật mình, kẻ nào dám quấy rầy họ? Họ định nổi giận, nhưng vừa quay lại nhìn thấy người đến, lập tức nuốt những lời thô tục vào bụng.
La Đức tươi cười nói:
– Vinh thúc thúc, sao ngài lại đến đây vậy?
Tương Dục cũng kịp phản ứng, cung kính nói:
– Vinh thúc thúc, ngài làm cháu giật cả mình.
Hai kẻ không sợ trời không sợ đất, nhưng khi thấy Vinh Minh thì sợ như chuột thấy mèo.Thật ra không chỉ hai người, trong giới trẻ ở Đông Thụy thành, ai cũng biết tiếng xấu của Vinh lão hổ!
Ở Đông Thụy thành, con cháu các gia tộc có nhiều kẻ xấu xa ngang ngược, khiến cha mẹ chúng cũng đau đầu.Không biết ai nghĩ ra, mấy vị gia chủ cùng nhau thương lượng, mời Vinh Minh giúp quản thúc bọn chúng.Vinh Minh không do dự mà đồng ý, bắt bọn chúng đến sở cảnh sát, tự mình huấn luyện.Hầu hết những cậu ấm cô chiêu này đều nếm mùi đau khổ từ tay Vinh Minh, vừa hận vừa sợ vị trưởng cục cảnh sát này.Có kẻ không cam lòng, thuê tạp tu trong nhà đến dạy dỗ Vinh Minh một bài học.
Lần đó, Vinh Minh thể hiện sức mạnh đáng kinh ngạc, đánh cho đám tạp tu tan tác, rồi tống vào ngục mấy tháng.Kẻ chủ mưu cũng bị tra tấn hành hạ, thấy bộ dạng thê thảm của hắn, những cậu ấm cô chiêu chỉ biết nuốt giận vào lòng.
Từ đó, những kẻ ngông cuồng kia đều trở nên ngoan ngoãn trước mặt Vinh Minh.An ninh trật tự của Đông Thụy thành cũng nhanh chóng ổn định.
Vinh Minh mặc cảnh phục, tay cầm ly rượu vang, cười tủm tỉm nhìn hai người.La Đức và Tương Dục thấy nụ cười này thì trong lòng đã hốt hoảng.
– Ồ, thấy các cậu nói chuyện vui vẻ, nên tôi đến góp vui thôi.
Ba người tụ tập, khách khứa xung quanh không khỏi liếc nhìn.Trong mắt họ ánh lên vẻ ngưỡng mộ, ba nhân vật quan trọng đều có mặt trong bữa tiệc này! Ai cũng tính toán xem nên làm quen với họ thế nào.Chỉ cần kết thân với một người, đêm nay coi như lãi lớn rồi!
La Đức nhanh chóng nói:
– A! Chúng cháu chỉ đang bàn xem tối nay có ai đến thôi ạ.
– Đúng vậy, đúng vậy!
Tương Dục gật đầu phụ họa.
Vinh Minh nhếch mép cười:
– Ồ! Nói xem, tối nay có ai đến?
Tương Dục nháy mắt ra hiệu, La Đức hiểu ý, ra vẻ thần bí nói:
– Vinh thúc thúc, cháu tốn một khoản lớn mới nghe được tin mật.Lão già Thái Thúc Chính kia…
Nói đến đây, hắn chợt nhận ra mình lỡ lời, lén liếc nhìn Vinh Minh, thấy hắn không để ý, mới thở phào:
– Vì yến hội tối nay, Thái Thúc Chính đã bỏ ra rất nhiều tiền đấy!
Thấy hắn còn thừa nước đục thả câu, Tương Dục tức giận chỉ muốn ném giày vào mặt hắn.Trong lòng chửi rủa, trước mặt Vinh lão hổ mà còn dám đùa, không muốn sống nữa sao?
Nhưng Vinh Minh không hề để ý, vẫn hứng thú hỏi:
– Thái Thúc Chính tốn nhiều tiền như vậy là để mời ai?
La Đức nhìn Tương Dục cười, khiến Tương Dục toát mồ hôi lạnh.Lúc này, La Đức mới hạ giọng nói:
– Hắc hắc, các vị chắc chắn không thể ngờ được đâu! Đàm Vũ Mân! Thái Thúc Chánh mời Đàm Vũ Mân đến!
Vinh Minh hơi thất vọng: “Thế à.” Hắn biết Đàm Vũ Mân, một ngôi sao rất nổi tiếng.Nhưng một tạp tu như hắn làm sao có hứng thú với một ngôi sao nhỏ bé như vậy?
Tương Dục ngây người, mắt trợn tròn.La Đức nhìn Tương Dục, cười không ngớt.Hắn đã đoán trước Tương Dục sẽ có vẻ mặt này, Tương Dục là fan cuồng của Đàm Vũ Mân!
Tương Dục hét lên giận dữ, túm lấy áo La Đức:
– La Đức! Đồ con lợn này! Sao giờ mới nói cho tao biết chuyện quan trọng như vậy!
Trong cơn phấn khích, Tương Dục quên mất Vinh Minh đang ở bên cạnh.
– Ha ha! Tao biết chắc mày không thể chịu nổi tin sốc này mà!
La Đức đắc ý nói.
La Đức đang đắc ý thì bất chợt nhìn phía sau Tương Dục, mặt cứng đờ, cả người đứng im như mất hồn.
