Đang phát: Chương 431
“A.” Kỷ Ninh lộ vẻ vui mừng.
“Ông ngoại, người là một trong Thập Điện Diêm Vương?” Úy Trì Tích Nguyệt bên cạnh cũng giật mình, thốt lên.
Duyên Vương cười ha ha: “Chỉ là Diêm Vương cai quản tiểu luân hồi này thôi, coi như trông coi biên giới cho Xích Minh Đạo Tổ.Bây giờ Tam Giới Diêm Vương nhiều như nấm, cả ngàn vị chứ chẳng ít.So với mười vị chưởng quản Địa Phủ Minh Giới ngày xưa thì…ôi dào, các vị đó đều là Thiên Thần Chân Tiên cả đấy.”
“Sao ông ngoại lại thành Diêm Vương được ạ?” Úy Trì Tích Nguyệt tò mò hỏi.
“Chả là khi Đạo Tổ kiến tạo lại tiểu luân hồi, cần chọn ra Phán Quan và Thập Điện Diêm Vương, thế là rao khắp nơi.Đại Hạ ta cũng muốn có chân…Ta lại là hoàng tộc, vừa vặn lên Thiên Tiên, nên bệ hạ mới giao cho cái chức Diêm Vương này.” Duyên Vương giải thích.
Kỷ Ninh gật gù, hoàng tộc lại vừa thành Tiên, được chọn cũng phải thôi.Thập Điện Diêm Vương này, nói cho cùng cũng chỉ quản một góc nhỏ của luân hồi.So với Diêm La cai quản sinh tử Tam Giới ngày xưa thì…một trời một vực.
“Kỷ Ninh, ngươi hỏi về tiểu luân hồi, là có chuyện gì?” Duyên Vương nhìn Kỷ Ninh, cất tiếng hỏi.
“Vâng.” Kỷ Ninh gật đầu, đáp: “Duyên Vương tiền bối, vãn bối có một việc muốn nhờ tiền bối giúp đỡ.”
“Cứ nói.” Duyên Vương đáp thẳng.
Hoàng tộc vốn đoàn kết một lòng, nay lại thêm thế lực bên ngoài nhòm ngó, càng phải siết chặt tay nhau.Hạ Hoàng đã định Kỷ Ninh là “chỉ có thể làm bạn, không thể làm thù”, thậm chí còn đồn đoán hắn là đệ tử Đạo Tổ.Chuyện này, đám Thiên Tiên hoàng tộc ai cũng biết, nên Duyên Vương đối đãi với Kỷ Ninh khác hẳn so với tiên duyên đại hội năm xưa, không còn xem hắn là hậu bối nữa mà ngang hàng mà đối đãi.
“Chắc Duyên Vương tiền bối cũng biết, phụ mẫu ta, Kỷ Nhất Xuyên và Úy Trì Tuyết, đã qua đời nhiều năm.” Kỷ Ninh nói, “Ta muốn biết hiện giờ họ ra sao.”
“Tìm được rồi thì sao?” Duyên Vương nhìn Kỷ Ninh, hỏi: “Sau khi đầu thai, họ sẽ quên hết kiếp trước.”
“Nếu họ sống tốt, ta sẽ không quấy rầy.” Kỷ Ninh nói, “Ta chỉ muốn nhìn xem…xem họ có ổn không, có thể làm gì cho họ không thôi.”
“Ừm.” Duyên Vương gật đầu, “Được, việc này giao cho ta, độ mấy tháng nữa sẽ có tin tức.”
“Mấy tháng?” Kỷ Ninh kinh ngạc.
“Thấy lâu à?” Duyên Vương cười.
Kỷ Ninh gật đầu.
Duyên Vương hỏi lại: “Ngươi có biết mấy chục đại thế giới, vô số tiểu thế giới, nhân tộc, yêu tộc…mỗi ngày có bao nhiêu sinh mệnh chết đi không?”
“Ta thấy Âm Tào Địa Phủ tra nhanh lắm mà.” Kỷ Ninh nói.
“Đó là Âm Tào Địa Phủ do Nữ Oa nương nương kiến tạo, lại có bảo vật ‘Sổ Sinh Tử’ hợp với thiên đạo.” Duyên Vương nói, “Sổ Sinh Tử có thể chia thành hàng tỉ phân thân, quản lý việc đầu thai, nhân sinh, công đức, nghiệp chướng…Còn Xích Minh Đạo Tổ tạo lại tiểu luân hồi, lại không có Sổ Sinh Tử…nên mọi việc càng thêm bận rộn.”
“Vô số sinh mệnh chuyển thế, công đức, tội nghiệt…mỗi ngày đều phải ghi vào thẻ tre pháp bảo.Mà cũng chỉ ghi được tin tức gần trăm năm nay, xa hơn thì bỏ trống.” Duyên Vương nói.
“Bỏ trống?” Kỷ Ninh khẽ giật mình.
“Đúng vậy, nếu là thời điểm trước khi Lục Đạo Luân Hồi sụp đổ thì chịu.Nhưng chúng ta có thể tìm Thôi Phán Quan, đệ nhất phán quan Địa Phủ Minh Giới, xem lại trăm ngàn đời.Nhưng dù là tin tức một người cũng đã khổng lồ, huống chi là vô số sinh mệnh trong tỉ tỉ thế giới, nhớ sao nổi?” Duyên Vương giải thích, “Thậm chí bây giờ, phán quan tiểu luân hồi gặp hồn phách cũng chẳng buồn điều tra kiếp trước, cứ nhìn công đức, tội nghiệt mà phán đầu thai súc sinh hay làm người, giàu sang hay khốn khó.”
Kỷ Ninh cười gượng.
Trước kia hắn từng gặp Thôi Phán Quan, chỉ cần liếc mắt đã biết hết mọi chuyện.
Nhưng bây giờ phán quan tiểu luân hồi chỉ nhìn công đức, tội nghiệt.Như vậy mới nhanh được.
“Ta sẽ phái người tìm trong kho thẻ tre, lật lại những thẻ có ghi chép về cha mẹ ngươi, cũng mất cả tháng trời.” Duyên Vương nói.
“Đa tạ tiền bối.” Kỷ Ninh cảm kích, giờ hắn mới hiểu việc tra chuyện chuyển thế khó khăn đến nhường nào.
Mấy tháng thì mấy tháng vậy.
“Tiền bối, đệ nhất phán quan Địa Phủ Minh Giới, Thôi Phán Quan kia có thể tìm thấy ở đâu?” Kỷ Ninh hỏi.
“Tìm Thôi Phán Quan? Có thể ở Thiên Giới, có thể ở Địa Phủ Minh Giới, cũng có thể ở chỗ khác.” Duyên Vương lắc đầu, “Từ khi Lục Đạo Luân Hồi sụp đổ, Thôi Phán Quan không cần quản mấy việc vặt nữa, lại có Sổ Sinh Tử hộ thân, muốn đi đâu thì đi.Muốn tìm hắn, phải hỏi mấy vị tiên nhân Thiên Giới, Địa Phủ.”
Trời đất u ám, Kỷ Ninh rời vương đô Đại Hạ, trở lại quận An Thiền.
“Mấy tháng nữa là biết tin phụ mẫu rồi.” Trong lòng Kỷ Ninh chờ mong, “Không biết họ sống thế nào, kiếp này tu luyện ra sao? Kiếp này họ ở thế giới nào, có ở Đại Hạ không?”
Trên không trung một vùng hoang dã.
Kỷ Ninh bay về phía hồ nước xa xa, từ xa đã thấy căn nhà gỗ ven hồ, là nơi sư đệ Mộc Tử Sóc ở.
“Haizz.” Kỷ Ninh khẽ thở dài.
Sư đệ vốn đã không có thân nhân, nay đến cả đạo lữ cũng bị nhốt trong quả cầu ngọc kia.Ngày ngày ôm quả cầu nói chuyện, Kỷ Ninh lo cho đạo tâm của sư đệ lắm, cứ thế này, đạo tâm sụp đổ thì nguy, tẩu hỏa nhập ma, tự bạo mà chết.
“Đến rồi.”
Trong đám cỏ hoang ven hồ, bốn lão tổ Thiên Tiên đang khoanh chân ngồi bỗng mở mắt, nhìn bóng người từ xa bay tới.
Thiếu niên cưỡi gió kia…chính là mối họa Thiếu Viêm tộc – Kỷ Ninh!
“Nhanh vậy đã đến, xem ra tình cảm Kỷ Ninh và Mộc Tử Sóc sâu đậm thật.” Lão tổ Huyền Cơ cười nhạt, “Cứ tưởng phải đợi cả năm, đúng là trời giúp Thiếu Viêm tộc ta!”
“Trời muốn chúng ta trừ khử mối họa này.” Lão tổ Khô Mộc trầm giọng nói.
“Cơ hội đến rồi.” Nam tử ôm chuông lớn nhếch mép cười.
Trong mắt lão tổ Si Tâm cũng lóe hàn quang.
Đây đúng là tình huống tốt nhất bọn hắn dự đoán.Tu tiên giả bế quan lâu, không biết đến bao giờ Kỷ Ninh mới đến tìm Mộc Tử Sóc, nếu đợi cả chục năm, thậm chí lâu hơn, e rằng bọn hắn phải bắt Mộc Tử Sóc! Dùng hắn ép Kỷ Ninh hiện thân, nhưng như vậy hắn sẽ có chuẩn bị, thậm chí dẫn theo bằng hữu.Ví dụ như sư huynh đệ trong môn phái thần bí của Kỷ Ninh, hay đám người Điện Tài tiên nhân.Nếu vậy thì khó giết hắn lắm.
“Hắn không hề phòng bị.” Ánh mắt lão tổ Si Tâm lạnh băng, “Là cơ hội tốt nhất.”
“Đúng vậy.”
Ba lão tổ kia gật đầu.
“Theo kế hoạch.” Si Tâm nhìn Kỷ Ninh đang bay về phía nhà gỗ, “Chọn thời điểm ra tay!”
Kỷ Ninh đứng trên không nhìn qua cửa sổ, thấy Mộc Tử Sóc bên trong.Hắn đặt quả cầu ngọc lên bàn, vừa uống rượu vừa lẩm bẩm.
“Vẫn nói chuyện với hồn phách Du Hạ?” Kỷ Ninh lo lắng, “Cứ thế này, đạo tâm có sụp đổ mất?”
Phàm nhân suy sụp tinh thần thì thường.
Nhưng tu tiên giả suy sụp thì nguy hiểm, nếu là Thần Ma luyện thể thì còn đỡ, nguyên lực bạo loạn còn gánh được.Nhưng sư đệ Mộc Tử Sóc chỉ là luyện khí lưu, nguyên lực bạo loạn đủ làm hắn tan xác.
“Sư đệ!” Kỷ Ninh cao giọng gọi.
Mộc Tử Sóc ôm quả cầu ngọc ra cửa, ngẩng đầu nhìn lên, cười: “Sư huynh!”
Đúng lúc này.
“Oang ~~~”
Một cơn chấn động quỷ dị từ xa truyền tới, tựa như mặt trời tỏa hào quang bao phủ tất cả.Nó bao trùm cả Mộc Tử Sóc, quả cầu ngọc và Kỷ Ninh.
Kỷ Ninh chỉ cảm thấy thần hồn bị công kích mãnh liệt, nhưng đạo tâm hắn kiên định, lại có thân thể Thần Ma dung hợp hoàn toàn thần hồn nên vẫn chống đỡ được.
“Không ổn, sư đệ!” Kỷ Ninh kinh hãi.
Hắn thì chống được.
Còn sư đệ? Sư đệ mới vào Phản Hư Địa Tiên, chỉ là Địa Tiên bình thường nhất, làm sao chống lại được?
“Bọn chúng…” Ánh mắt Kỷ Ninh nhìn sư đệ, đồng thời thấy bốn bóng người xuất hiện trong đồng hoang.Đã sớm biết tin tình báo về Thiếu Viêm tộc, Kỷ Ninh kinh hãi, “Si Tâm thiên tiên, Huyền Cơ thiên tiên, Kim Chung thiên tiên, Khô Mộc thiên tiên? Bốn gã Thiên Tiên?”
Vừa rồi là do Si Tâm lão tổ ra tay công kích tâm thức.
Thần hồn Du Hạ trong quả cầu ngọc đối mặt với công kích đáng sợ kia, không ngăn cản nổi, dù sao nàng cũng chỉ là thần hồn cấp Vạn Tượng chân nhân, quá yếu ớt.
Thần hồn nàng như băng tuyết tan dưới ánh mặt trời, tiêu tan thành hư vô.
Trước khi tan biến, nàng vẫn nhìn Mộc Tử Sóc, cứ nhìn hắn như vậy…
Mộc Tử Sóc bị công kích tâm thức, cố gắng chống cự, nhưng vẫn thấy thần hồn người con gái hắn yêu thương tan biến.
“Không!!!” Mắt Mộc Tử Sóc đỏ ngầu, trong con ngươi còn có tơ máu, huyết lệ rơi xuống, hắn gào lên một tiếng thê lương không còn giống người, mà như tiếng gầm của dã thú điên cuồng.
Si Tâm lão tổ công kích ba người, Kỷ Ninh ngăn được, thần hồn Du Hạ tan vỡ, Mộc Tử Sóc thì điên cuồng.
Mộc Tử Sóc ngẩng đầu nhìn bốn gã Thiên Tiên khí tức cường đại kia, mắt ngập tràn điên cuồng: “Là các ngươi! Tất cả phải chết!!!”
Ầm!
Trước người hắn xuất hiện một khôi lỗi cánh tiên cực lớn, Mộc Tử Sóc chui vào bên trong.Khí tức khôi lỗi tăng lên mạnh mẽ, với tư cách là tông sư khôi lỗi, thậm chí đã tự tay chế tạo khôi lỗi này, giờ đây hắn điên cuồng điều khiển, hai cánh Dực Tiên Hào vung lên, lập tức trời đất nổi cuồng phong, phá nát mọi thứ phía trước, bên trong còn có những vệt sáng đen, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta kinh hãi.
