Chương 431 Quyết chiến

🎧 Đang phát: Chương 431

Theo sau Hồng Quân là năm ngàn binh lính tinh nhuệ của Tru Thần giới.Lí Hồng Đức ánh mắt lạnh lẽo, trên thân đao đột nhiên bộc phát ra ánh sáng hỗn độn sắc bén.Một tiếng chém vào thịt vang lên, hơn mười tử sĩ đã tan thành mây khói.
Hồng Quân biến sắc, thân thể hóa thành một đạo lưu quang.Hắn tự tin vào khả năng bất tử của mình.Quả nhiên, dù Lí Hồng Đức tu vi cao cũng phải giật mình trước tốc độ này.Lí Hồng Đức vung đao, một luồng hỗn độn vật chất kết dính chấn động tạo ra một khí lưu mạnh mẽ.
Hồng Quân hừ lạnh, tung một quyền, quang mang li ti trên nắm tay lưu chuyển sinh ra một cỗ lực lượng vô cùng cường đại.Khí lưu vừa hình thành đã bị đánh tan.Hồng Quân chớp mắt đã tới trước mặt Lí Hồng Đức.
“Phách Thiên đao quyết!” Khí thế bộc phát, hỗn độn vật chất từ trong tay Lí Hồng Đức biến ảo, tiêu diệt một quyền của Hồng Quân.Hai người lùi lại, ánh mắt mang theo nộ ý.
“Ngươi…ngươi là người Chiến Thần giới? Không…không thể nào, Chiến Thần giới ở bên kia trục tâm vũ trụ, sao có thể?” Lí Hồng Đức ngạc nhiên hỏi, nhưng lực lượng của Hồng Quân rõ ràng có vài phần tương tự với Chiến Thần giới.
“Chiến Thần giới, ngươi nói gì vậy?” Hồng Quân nghi hoặc.
Lí Hồng Đức kinh ngạc: “Tuyệt đối không thể, Chiến Thần giới bị ngăn cách bởi trục tâm vũ trụ, còn có không gian bình diện và cấm chế của đại thần Thiên giới, ức ngàn năm nay chưa hề có động tĩnh, sao có người của Chiến Thần giới xuất hiện ở đây?”
Không gian bình diện là vách ngăn giữa hai vũ trụ, là giới hạn của hai vũ trụ.Loạn Thần giới và Chiến Thần giới chỉ là một không gian bình diện nhỏ nhoi, muốn đánh vỡ vách ngăn này tuy khó nhưng không phải không thể.
Nhưng khoảng cách giữa Chiến Thần giới tới đây không dễ vượt qua, bởi có vô số vách ngăn không gian và cấm chế của Đại thần Thiên giới, thậm chí ngay cả truyền tống trận cũng không có.Lí Hồng Đức khẳng định năng lượng đặc thù mà Hồng Quân phát ra chính là Chiến Thần quyết mà thời viễn cổ nhắc đến, nên rất khiếp sợ.
“Chẳng lẽ…bây giờ Đại thần Thiên giới thật sự không thể duy trì được trục tâm vũ trụ nữa?”
Lí Hồng Đức hoài nghi nhưng không có thời gian tự vấn.Phách Thiên đao quyết lại được phóng ra, đao khí bao phủ gần một trăm thước.Hồng Quân cảm thấy một cỗ áp lực.
Áp lực này không thể hoàn toàn áp chế Hồng Quân, nhưng cũng sinh ra ảnh hưởng.Hồng Quân nhíu mày, trạng thái bất tử tăng lên một tầng, áp chế tiêu tan.
Lí Hồng Đức vung đao chém tới.Hồng Quân né tránh, không bị thương tổn quá lớn.
Huống Thiên Minh và Cổ Bàn mang theo hai vạn quân tiến sát đến trung tâm thành.Nơi này không thích hợp chiến đấu với quy mô lớn, binh lính chém giết hỗn tạp.Phó thống lĩnh điều khiển năm vạn quân Loạn Thần giới không theo kịp Cổ Bàn và Huống Thiên Minh.Thiên đạo chi nhận và Cổ Bàn phiên tàn sát, điều khiển đại quân Tru Thần giới tiến lên.
Phía trước thành, cuộc chiến giữa Tôn Ngộ Không và Mạc La đã đến hồi khốc liệt, mặc dù đã đánh tới lớp phòng tuyến thứ ba, cũng làm rối loạn trận hình thứ tư và thứ năm, nhưng năm ngàn binh sĩ Tru Thần giới lúc trước đã tổn thất còn không đến hai ngàn.
Chiến ý của Tôn Ngộ Không không hề suy giảm, đại quân Tru Thần còn sót lại cũng kiêu dũng vô cùng.
Bát Phương Sát kiếm của Mạc La dường như đã phát huy tới cực hạn, cùng với đấu chiến bốn mươi tám côn của Tôn Ngộ Không chẳng thể phân thắng bại.Nhưng một lúc sau ưu thế của Tôn Ngộ Không đã hiện ra, mà lúc này Mạc La cũng lâm vào thế yếu.
Sau một hồi tranh đấu, Mạc La có chút gấp gáp.Dù sao hắn không có vô thượng chiến ý, không thể chiến đấu điên cuồng mà không cảm giác gì được.Cuối cùng, khí thế của Bát Phương Sát kiếm đã hoàn toàn bị đấu chiến côn pháp của Tôn Ngộ Không áp chế, côn khí màu vàng bao trùm xung quanh.
“Đáng chết, người này rõ ràng không biết mệt, xem ra phải tốc chiến tốc thắng!” Tình thế giằng co, Mạc La đã biết chiến ý của Tôn Ngộ Không không hề suy giảm thậm chí ngày càng cường đại hơn, biện pháp duy nhất chính là phải tốc chiến tốc thắng.
Cùng với chiến ý của Tôn Ngộ Không tăng lên, lực lượng của đấu chiến côn pháp cũng đạt tới trạng thái cực hạn.Nếu Mạc La không có trung phẩm Hỗn Độn linh bảo duy trì trạng thái phòng ngự e rằng không có khả năng chống đỡ.
Mạc La vận dụng lực lượng toàn thân tập trung trên thân kiếm, thân kiếm thả ra một đoàn vật chất kết dính màu đen, trong tay hắn lại biến hoá xảo diệt.
“Bát phương sát kiếm, kinh Thiên diệt Địa!”
Một đoàn Hỗn Độn vật chất xoay tròn hình thành một vòng xoáy, sát khí phóng lên cao.
Bát phương sát kiếm này là Mạc La lĩnh ngộ được trong khi tấn công một chủ tinh của Tử Thần giới.Nó tồn tại một cảnh giới hạn chế, phải là Thiên Mang hậu kì mới có thể phát huy lực lượng lớn nhất.Chiêu thức cuối cùng của Bát phương sát kiếm chính là “Kinh Thiên địa diệt”.Sử dụng nó có thể trong loạn chiến mà bễ nghễ nhưng cũng là dùng tính mạng đánh đổi, nhất định là phải sử dụng hết lực lượng toàn thân, mấu chốt chính là trong lúc đó điều khiển tối đa được năng lực của Hỗn Độn khí, nếu thất bại địch nhân nhất định sẽ nắm lấy cơ hội.
Hắn đã có chuẩn bị nên mới xuất ra chiêu cuối cùng này, Hỗn Độn khí tức thời mở rộng ra, khó khăn trong sự điều khiển lực độ cũng càng lớn, nếu không cẩn thận Hỗn Độn lực này có thể phản lại bản thân.
Khí lưu xoay tròn phát ra tiếng sấm, phạm vi đã đạt tới vài trăm thước phía trên đầu hắn, trông giống như một đám mây đen không ngừng xoay tròn.
Tôn Ngộ Không đoán được dụng ý của hắn, hưng phấn cười nói: “Khá lắm, Kinh Thiên Địa diệt, lão Tôn ta đây muốn xem ngươi còn có khả năng gì!” Côn khí bộc phát, đấu chiến bốn mươi tám côn huyễn hoá thành bốn mươi tám đạo kim quang ba động chung quanh hắn phát ra tiếng vang cộng hưởng.
“Đi tìm chết!”
“Đi tìm chết!”
Hai người phát ra một tiếng gầm, khí thế của Hỗn Độn từ giữa không trung đáp xuống phát ra tiếng sấm vang rền.Tôn Ngộ Không cũng không yếu thế, khí thế đấu chiến bốn mươi tám côn thăng lên một bậc, tất cả ngưng tụ tại trường côn trong tay hắn, trông giống như chỉ có một đạo quang hoa màu vàng.
Hai loại lực lượng mạnh mẽ va vào nhau bộc phát lực lượng hình thành một đoàn sóng năng lượng lan xa ra bốn phía.Hỗn Độn, kim quang lúc này bạo liệt, mặt đất thủng một lỗ sâu không thấy đáy.
Đến khi bụi đất tan biến, hai thân ảnh mới dần hiện lên.Kim quang của Tôn Ngộ Không cùng với Hỗn Độn kiếm của Mạc La cuốn vào nhau nhưng rõ ràng Mạc La đã mất đi khả năng phản kích, lúc này đã bị vô thượng chiến ý của Tôn Ngộ Không hoàn toàn áp chế.
Tôn Ngộ Không hừ lạnh, khải giáp của Mạc La mời vừa rồi đã bị phá nát, không còn khả năng phòng ngự bị côn khí đánh trúng ngã xuống đất.
Bất quá Tôn Ngộ Không có chút nương tay, xương cốt toàn thân y đã gãy nát, khoé miệng chảy ra máu tươi, trầm giọng nói: “Thật sự là vô dụng, không thể nhanh như vậy được, lão Tôn ta còn chưa muốn kết thúc, nhanh đứng lên!”
Trên phương diện thực lực Mạc La trên Tôn Ngộ Không, có thể hắn thua ở chiến ý.Thân thể hắn đã bị côn khí xuyên thủng, máu rỉ khắp người, trên khuôn mặt lại mang theo một nụ cười hưng phấn, nhẹ giọng nói: “Thống khoái…đã lâu như vậy chưa có toàn lực chiến đấu, thua thật sự tâm phục khẩu phục, nhưng…nhưng ta nói cho ngươi biết toà thành này tuyệt đối ngươi không chiếm được, chỉ…chỉ cần có Hung Thiên…ở đây, ngươi nhất định…không chiếm được…”
Nói xong hắn đã chết, Tôn Ngộ Không nhíu mày dừng ở bốn đạo phong tuyến phía xa xa, dứt khoát nói: “Vô luận là thế nào ta cũng phải cướp được toà thành này!”
Nói xong nuốt một ngụm máu từ yết hầu phụt lên, xem ra vừa rồi đối chiến hắn bị thương không nhẹ.
Nhưng cho dù là trong tuyệt cảnh hay là trọng thương vô thượng chiến ý của hắn vẫn tồn tại, hơn nữa lại không ngừng tăng lên, Tôn Ngộ Không nhổ ra một ngụm máu, gầm lên một tiếng thi triển đấu chiến côn pháp tiến vào trong chiến trường, từ trong ánh mắt toát ra một cỗ khí thế thấy chết không sờn.

☀️ 🌙