Đang phát: Chương 43
Tiểu Vũ liếc xéo Đường Tam, nhớ lại lần trước bị hắn dùng đá chọi cho sưng vù, cơn giận lại bùng lên: “Chờ cái gì mà chờ! Ai biết khi nào ngươi mới mò về.Bọn chúng ức hiếp tới tận cửa rồi kìa.Cái tên Tiêu lão đại vương bát đản còn dám bảo ta làm sủng vật thỏ cho hắn, nếu ta còn nhịn được thì ta không phải Tiểu Vũ!”
Đường Tam khẽ cau mày, thầm nghĩ, mới tí tuổi đầu mà đã bày ra cái trò đồi bại này, xem ra phải cho chúng một bài học, để biết đám công độc sinh không phải dễ bắt nạt.
Nghĩ đoạn, hắn khẽ sờ vào bên hông, ánh mắt dán chặt vào chiến trường.
Lúc này, Vương Thánh đã bầm dập khắp người, tiếng hổ gầm cũng yếu dần, hồn lực cạn kiệt.Đối thủ của hắn thì vẫn ung dung, chẳng hề hấn gì, bộ dạng như mèo vờn chuột.
Chiêu thức của Vương Thánh quá đơn giản, nhân lúc hồn lực chưa tiêu hao hết, hắn quyết định dốc toàn lực cho một đòn cuối.Gã ta rướn người, lao thẳng về phía Liễu Long.Lần này hắn đã hạ quyết tâm, dù có nát xương tan thịt cũng phải để lại cho đối thủ một chút gì đó!
Liễu Long đâu phải mới giao chiến với Vương Thánh ngày một ngày hai, đương nhiên nhìn thấu ý đồ của hắn.Thấy Vương Thánh xông tới, sắc mặt gã ta ngưng trọng hẳn, trường côn trong tay vung lên, liên tiếp ba côn giáng xuống đầu và hai vai Vương Thánh.Gã ta tính toán chỉ cần đánh lui được tên “cường nỗ chi mạt” này, hắn sẽ không còn cơ hội phản công.
Nhưng đúng lúc này, Liễu Long đột nhiên cảm thấy hai tay cầm côn như bị muỗi đốt, khiến cho chiêu thức chậm đi một nhịp.
Công kích đã tính toán kỹ lưỡng, chậm trễ dù chỉ một chút cũng đủ để lộ ra sơ hở.
Cây côn đầu tiên tuy nện trúng đầu Vương Thánh, nhưng hắn nghiến răng chịu đựng, xông thẳng lên, khiến hai côn sau của Liễu Long đánh hụt.
Một gã Chiến hồn sư sở hữu thú vũ hồn áp sát, đối với Khí hồn sư sử dụng binh khí dài mà nói, đó là một đòn trí mạng.Dù thực lực của Liễu Long có hơn Vương Thánh một bậc, kết quả cũng chẳng khác gì.
“Phanh!” Một trảo hổ của Vương Thánh giáng xuống đầu Liễu Long, hất văng gã ta lên không.Ngay sau đó, hắn lộn người trên không, chân phải đạp mạnh vào lưng Liễu Long, dập gã ta xuống đất.
Liễu Long nào có khả năng chịu đòn tốt như Vương Thánh.Hồn lực của gã ta đều dồn vào trường côn, khả năng phòng ngự bản thân không cao.Hai đòn tấn công này của Vương Thánh lại dồn hết sức lực, khiến Liễu Long ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Vương Thánh ngửa mặt lên trời gầm thét đầy phấn khích, như muốn trút hết những uất ức dồn nén bấy lâu.
Tiêu lão đại, kẻ nãy giờ vẫn nhàn nhã xem Liễu Long đùa bỡn Vương Thánh, thấy tình thế đột ngột đảo ngược, không khỏi giật mình.
Phải biết rằng, Liễu Long là một trong ba kẻ mạnh nhất dưới trướng hắn.Nếu không phải hắn đã có được hồn hoàn đầu tiên, cũng chưa chắc đã thắng được Liễu Long.
Tiểu Vũ trêu chọc: “Tàn hoa bại liễu đúng là tàn hoa bại liễu, chẳng chịu nổi một đòn.Tiêu lão đại, ngươi thấy sao?”
Tiêu lão đại vung tay, ra lệnh cho đám thủ hạ đưa Liễu Long đi cứu chữa khẩn cấp.Dù sao bọn chúng cũng chỉ là đệ tử của sơ cấp Hồn sư học viện, với chút hồn lực này cũng chưa đến mức mất mạng.
“Trận đầu coi như chúng ta thua.Lăng Phong, ngươi lên đi.”
Người thứ hai được Tiêu lão đại phái ra là một gã cao niên cấp đệ tử, dáng người nhỏ thó, mũi nhỏ, mắt nhỏ, thân hình gầy gò, trông không ai nghĩ hắn đã mười hai tuổi.Ngược lại, trông hắn giống hệt đám Tiểu Vũ và Đường Tam.
“Gọi Vương Thánh về đi.Để ta lên.” Đường Tam khẽ nói bên tai Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ mắt tinh, đương nhiên nhìn ra đối thủ thứ hai là một gã Mẫn Tiệp hình Hồn sĩ, khắc chế Vương Thánh.Hơn nữa, Vương Thánh đã tiêu hao quá nhiều hồn lực, thất bại là điều không tránh khỏi.
“Vương Thánh, ngươi về đi.Trận này để Tiểu Tam lên.Ngươi nghỉ ngơi đi.”
Vương Thánh vẫn còn đang lâng lâng trong men say chiến thắng, nghe thấy giọng Tiểu Vũ mới giật mình nhận ra Đường Tam đã về từ lúc nào.Hắn hiểu rõ tình trạng của bạn thân, dù đã thắng được Liễu Long, nhưng hắn thật sự không còn sức tái chiến.Hắn đâu biết rằng, nếu không phải Đường Tam lặng lẽ bắn ra ba viên đá nhỏ, hạn chế công kích của Liễu Long, hắn làm sao có được chiến thắng vừa rồi.
“Ngươi là công độc sinh?” Lăng Phong nhìn Đường Tam, trong mắt thoáng vẻ do dự.
Đường Tam chỉ khẽ gật đầu: “Mời ra tay đi.”
Dù vóc dáng Lăng Phong nhỏ thó, nhưng vẫn cao hơn Đường Tam một chút.Đây là trận quyết đấu liên quan đến việc ai sẽ trở thành đệ tử lão đại, hắn không còn thời gian suy nghĩ nhiều.Sau khi liếc nhìn đai lưng của Đường Tam, hắn phóng người lên, xoay người một cách linh xảo trên không trung, hai tay dang rộng, lướt đi được hai thước, lao thẳng xuống đỉnh đầu Đường Tam.
Thú vũ hồn…Đường Tam liếc mắt đã nhận ra vũ hồn của đối thủ.Những gì đại sư dạy mấy ngày nay đâu thể uổng phí như vậy.Tên đệ tử Lăng Phong này là một gã Mẫn Tiệp hình Chiến hồn sư.Thú vũ hồn của hắn hẳn là loài chim biết bay.Nhìn ngoại hình không cường mãnh và phương thức tấn công của hắn, hẳn không phải là ưng.Vậy, vũ hồn của hắn chính là một loại yến, hoặc quạ đen.
Thấy đối phương lao xuống, Đường Tam vẫn đứng im bất động, như thể đối phương không hề tồn tại.
Tốc độ của Lăng Phong rất nhanh, được tôn là người có tốc độ nhanh nhất trong số sáu niên cấp đệ tử, là tâm phúc của Tiêu lão đại.Hơn nữa thân hình của hắn vô cùng linh xảo.Khi sắp chạm mặt Đường Tam, hắn đột ngột đổi hướng, hai tay rung lên, mạnh mẽ chuyển hướng ra phía sau lưng Đường Tam, hai tay đồng thời vung lên, bổ xuống hai bên cổ Đường Tam.
Từ khi Lăng Phong bay qua đỉnh đầu, Đường Tam vẫn không hề động đậy.Đối mặt với đối thủ mà mình không biết năng lực, “dĩ bất biến ứng vạn biến” là lựa chọn tốt nhất.
