Chương 43 Thiên Mộng Nhất Chỉ (3)

🎧 Đang phát: Chương 43

“Thật sao?” Hoắc Vũ Hạo mừng rỡ khôn xiết.Kể từ khi bước chân vào Sử Lai Khắc, hắn càng thấm thía sự nhỏ bé của bản thân, chứng kiến vô số cường giả, khát vọng sức mạnh trong lòng lại càng sục sôi.Tiếc thay, tư chất lại có hạn, chỉ có thể âm thầm nỗ lực.Giờ đây, đến cả Thiên Mộng Băng Tằm cũng khen ngợi, sao hắn có thể không vui cho được?
Thiên Mộng Băng Tằm bực dọc: “Nhưng nhớ cho kỹ, một chỉ vừa rồi là ta dùng đến căn nguyên lực đấy.Đó là tinh thần bản nguyên của ta, nhờ nó ta mới miễn cưỡng mượn được thân xác ngươi.Hơn nữa, thân thể ngươi vừa trải qua chấn động mạnh, ít nhất một năm tới ta không thể bám vào được nữa.Phải cẩn thận đấy! Thôi, ta đi ngủ tiếp đây.Ngươi cố gắng mà tăng tu vi đi, để ta đỡ phải nhọc công.”
Thiên Mộng Băng Tằm lúc nào cũng vội vã như vậy.Hoắc Vũ Hạo còn muốn hỏi thêm về cách khống chế hồn kỹ, nhưng nó đã chìm vào giấc ngủ say, xung quanh lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có.

Vương Đông tỉnh lại trước, vừa mở mắt đã thấy một người trung niên áo trắng đứng đó.Chưa kịp mở miệng, Hoắc Vũ Hạo bên cạnh cũng rên lên một tiếng rồi chầm chậm mở mắt.
Khác với Hoắc Vũ Hạo còn mơ hồ đoán được tình hình, Vương Đông đầu óc trống rỗng, tức giận hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy? Cái thứ quái vật vừa rồi là cái gì?”
Người trung niên áo trắng lạnh nhạt nói: “Nếu các ngươi không sao thì những chuyện vừa rồi tốt nhất nên quên đi.Nếu không, đừng trách học viện vô tình.Đây là chút bồi thường cho các ngươi, mong hai vị hiểu ý.”
Nói rồi, hắn ném cho mỗi người một vật gì đó xanh biếc.
Hai người theo phản xạ đưa tay ra bắt lấy.Người trung niên kia đã vút mình bay lên, hướng về phía Hải Thần Hồ mà đi.
“Đi học đi.Nhớ kỹ, những gì đã thấy, phải quên hết.”
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông nhìn nhau, ngơ ngác.
“Vũ Hạo, cậu nói xem, vừa nãy rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Vương Đông nhỏ giọng hỏi.
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu: “Tớ cũng không biết.Hình như chúng ta vừa gặp phải một tên điên.”
Vương Đông cúi đầu nhìn vật xanh biếc trong tay, nhất thời ngẩn người, rồi vui mừng kêu lên: “Oa, trúng mánh rồi! Thăng Hồn Đan! Hóa ra là Thăng Hồn Đan!”
Hoắc Vũ Hạo nhìn vật thể xanh biếc trong tay đầy vẻ nghi hoặc.Đó là một viên đan dược màu xanh ngọc bích, to bằng quả hạch đào, không ngừng tỏa ra hương thơm ngát.Bên ngoài óng ánh màu xanh, bên trong dường như có ánh sáng lưu chuyển, trong suốt và tràn đầy sinh mệnh lực.
“Thăng Hồn Đan? Nó giống Huyền Thủy Đan, cũng là đan dược sao?” Hoắc Vũ Hạo tò mò hỏi.
Vương Đông gật đầu: “Ừ! Hơn nữa còn là đan dược cùng cấp đấy.Nói một cách đơn giản, Huyền Thủy Đan vô cùng trân quý vì có thể giúp ta tẩy tủy dễ dàng.Nhưng đối với những người tu vi đã vượt quá cấp 30, chạm ngưỡng Hồn Sư mà nói, Thăng Hồn Đan còn quý hơn nhiều.Bởi vậy, giá trị của Thăng Hồn Đan và Huyền Thủy Đan ngang nhau.Cậu mau cất đi đi.Nghe nói luyện chế loại đan dược này rất khó, không ngờ vị lão sư kia lại hào phóng dùng nó để bịt miệng chúng ta.Tớ quyết định là chưa từng thấy gì hết.”
Hoắc Vũ Hạo hỏi: “Cậu nói rõ hơn được không? Thăng Hồn Đan rốt cuộc có tác dụng gì?”
Vương Đông cười hắc hắc: “Không nói cho cậu đâu, năn nỉ tớ đi!”
Nói xong, hắn xoay người chạy về phía khu Giáo Lâu tân sinh.
Hoắc Vũ Hạo im lặng một hồi, cẩn thận cất Thăng Hồn Đan vào Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ rồi đuổi theo Vương Đông.Vừa đuổi vừa hô: “Cậu không nói thì tớ đi hỏi Đại sư huynh.Đại sư huynh chắc chắn biết.Bữa trưa hôm nay tớ mời.”
Vương Đông chậm lại, chờ hắn đuổi kịp: “Vậy cũng được, tớ muốn ăn ngon đấy.”
Hoắc Vũ Hạo lấy ra toàn bộ tài sản của mình: “Dù sao tớ cũng là cô nhi không có nhà để về, đây là tất cả của tớ, cậu xem rồi tự liệu đi.”
Vương Đông khựng lại một chút, nói: “Cậu…cậu là cô nhi?”
Hoắc Vũ Hạo gật đầu.
Vương Đông lại nói: “Giường trong ký túc xá của cậu đến đệm cũng không có, không phải vì muốn khổ luyện mà vì không có tiền mua?”
Hoắc Vũ Hạo đáp: “Tớ thấy để tiền ăn cơm quan trọng hơn.Đồ ăn ở căn tin đắt quá.”
Vương Đông bất giác dừng bước.Hoắc Vũ Hạo đang đi cùng hắn tự nhiên cũng dừng lại, hỏi: “Cậu sao vậy? Đầu óc bị tên kia làm cho hỏng rồi hả?”
Vương Đông hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra: “Vũ Hạo, xin lỗi.Tớ không biết cậu là cô nhi, tớ không nên trêu chọc cậu.”
Hoắc Vũ Hạo cười ha ha: “Cậu không phải trêu chọc người khác quen rồi sao?”
Vương Đông tức giận vỗ vai hắn một cái: “Cậu có thể đừng phá hỏng khoảnh khắc cảm động của tớ được không? Đi thôi, nhanh lên.Sau này tớ bao hết mọi chi phí ăn uống của cậu.”
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu: “Vậy thì không được.Tiểu Nhã lão sư đã tìm cách giúp tớ rồi, mỗi ngày sau khi tan học tớ đều đi bán cá nướng, cũng đủ tiền sinh hoạt phí.Buổi tối tớ sẽ mời cậu ăn cá nướng.”
Vừa nói, hai người vừa bước về phía Giáo Lâu.Vừa đi, Vương Đông vừa giảng giải cho hắn tác dụng của Thăng Hồn Đan.
Tác dụng chủ yếu của Thăng Hồn Đan là giúp tăng Hồn Lực, nó được luyện chế từ nhiều loại thiên tài địa bảo.Mỗi Hồn Sư cả đời chỉ có thể dùng một viên, mức tăng trưởng Hồn Lực tương đương với việc giúp một Hồn Sư cấp 30 tăng lên cấp 31, thậm chí còn hơn thế nữa.Tăng một cấp Hồn Lực, đó là bảo vật hiếm có đấy! Nhưng nếu dùng nhiều sẽ ảnh hưởng đến tiềm năng tu luyện của bản thân.
Hơn nữa, Thăng Hồn Đan cũng giống Huyền Thủy Đan, ngoài việc kích thích tiềm năng còn cung cấp dinh dưỡng, dược tính cũng ôn hòa.
“Tớ ăn có tăng Hồn Lực không?” Hoắc Vũ Hạo hỏi dò.
Vương Đông lắc đầu: “Không biết.Tớ chưa từng nghe nói Hồn Sư cấp 10 nào dùng Thăng Hồn Đan cả.Dù sao thì nó cũng là bảo vật, hơn nữa rất hiếm khi xuất hiện ở các buổi đấu giá.Nghe nói chỉ có một số ít Thực Vật Hệ Hồn Sư biết chế tạo, mỗi năm sản lượng cũng không quá 20 viên.Lần này chúng ta đúng là gặp may rồi.Xem ra học viện cũng công bằng, tên kia uy hiếp chúng ta nhưng lại cho đồ tốt như vậy.”
Khác với Vương Đông đang vui sướng, Hoắc Vũ Hạo lại không hề cảm thấy vui vẻ.Hắn biết rõ, nếu không có Thiên Mộng Băng Tằm ra tay cứu giúp, có lẽ hắn và Vương Đông đã sớm thành tro rồi.Đan dược gì đó cũng không có phúc mà dùng.

☀️ 🌙