Đang phát: Chương 429
Lý Vân Tiêu lạnh lùng:
– Một lũ vô dụng, phải cho ăn đòn mới biết điều.Giờ thì để hết tinh thạch và nhẫn trữ vật lại, rồi biến đi.
– Nhẫn trữ vật?
Mọi người ngơ ngác, nhìn nhau khó hiểu.
Lý Vân Tiêu giải thích:
– Đúng vậy, nhẫn trữ vật ta cũng lấy.Đây là cướp, ai bảo chỉ được cướp tinh thạch?
Một gã Vũ Vương tám sao van nài:
– Đại nhân, xin chừa cho chúng tôi một viên tinh thạch.Nếu không chúng tôi hô nhận thua thì còn giữ được mạng, mà đại nhân cũng chẳng được gì.
Mọi người gật đầu lia lịa, đây là luật bất thành văn ở Quỳnh Hoa Đảo.Ai làm người thì chừa đường sống cho người ta, nếu cướp sạch thì người ta thà hô nhận thua, mình không có thì kẻ kia cũng đừng hòng chiếm được.
Lý Vân Tiêu hừ giọng:
– Ta nói một lần thôi, để lại hết tinh thạch và nhẫn trữ vật thì được đi, không thì chết.Muốn hô nhận thua thì cứ tự nhiên.
– Cái này…
Mọi người sốt ruột, một người kêu lên:
– Đại nhân ép người quá đáng, chúng tôi mà nhận thua thì tinh thạch sẽ bị người phụ trách ném hết vào đảo.Sao phải phí công vô ích như vậy, sao không để mọi người có kết quả tốt đẹp?
Lý Vân Tiêu khinh khỉnh:
– Ngày cuối cùng, toàn bộ tinh thạch còn lại sẽ bị trận pháp thổi lên trời, đến lúc đó ta lại đi nhặt.Ném lại vào đảo chẳng phải là để cho ta sao?
– Ngươi…
Mọi người thất vọng, một người tức giận:
– Ngươi quá ngông cuồng, đừng tưởng có sức mạnh của Vũ Tông là giỏi.Ở đây có Vũ Tông thật đấy! Đến lúc đó tinh thạch bay lên, ngươi nghĩ mình vơ được bao nhiêu?
Bọn họ thật sự không cam tâm, bảo nhận thua thì không đời nào.Vì nhận thua là hết cơ hội tìm tinh thạch, cứ ở lại đảo thì còn hy vọng.
“Bốp!”
Gã kia còn chưa dứt lời đã bị Lý Vân Tiêu tát bay, hộc máu giữa không trung rồi rơi xuống cách đó mười mét, không biết sống chết ra sao.
Lý Vân Tiêu vung tay, nhẫn trữ vật và viên tinh thạch bay đến, hắn quát:
– Lắm mồm! Ba hơi thở, không nộp thì ở lại luôn đi!
– Một!
Mười lăm người còn lại xanh mặt, biết không thoát được, vội vàng nộp hết nhẫn trữ vật và tinh thạch, đặt cẩn thận xuống đất rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Tổng cộng tám viên tinh thạch, Lý Vân Tiêu thu lại rồi lấy nhẫn trữ vật, bay lên trời, dùng thần thức phá hủy cấm chế trên nhẫn, gom hết tài liệu và nguyên thạch vào nhẫn của mình, lúc này mới hài lòng rời đi.
Đã qua một ngày rưỡi, nhưng hắn không hề vội.Thu hết tinh thạch là không thể, đến lúc đó cứ cướp của mấy tên Vũ Tông là đủ.Giờ hắn cứ nhàn nhã bắt mấy con cá tép riu, cho đám Vũ Tông kia thêm thời gian.
***
Trong lầu bên ngoài hồ Minh Tâm, Tân Bì cùng hai người kia bắt đầu mất kiên nhẫn.
Hoắc Sâm cau có:
– Chuyện này có vấn đề! Hơn năm trăm viên tinh thạch tập trung một chỗ, chắc chắn có người gian lận, ta đề nghị điều tra ngay.
Sở Vũ ngoài mặt thì hờ hững, trong lòng mừng thầm, xem ra kẻ gom năm trăm viên tinh thạch không phải người Mộc Húc.Rất có thể là La Thanh Vân, hoặc Lý Vân Tiêu của Hỏa Ô.
Hắn liếc nhìn Tân Bì, dò xét xem có sơ hở gì không, nhưng Tân Bì mặt không đổi sắc, dửng dưng như đang ngủ.
Sở Vũ thầm chửi lão cáo già, bực bội nói:
– Tinh thạch đều từ Hóa Thần Hải đưa tới, mà vị đại nhân kia đã cam đoan, tinh thạch này không thể làm giả.Hơn nữa cường giả ba phe đều đã kiểm tra nhiều lần, không thấy có gì bất thường.Hỏi ai có tài cán mà gian lận được?
– Ồ?
Hoắc Sâm lạnh lùng:
– Vậy xin hỏi, năm trăm viên tinh thạch lại rơi vào tay một người thì là thế nào?
Hắn nhìn chằm chằm, gằn giọng:
– Chẳng lẽ Sở Vũ huynh biết gì đó? Hay kẻ này là người Thiên Hương?
Sở Vũ cười:
– Hoắc Sâm huynh nói đùa, tình hình trong đảo chỉ có người phụ trách mới biết.Ta với Hoắc Sâm huynh đều ở đây, chỉ có thể nhìn tình hình và sự phân bố tinh thạch thôi.Với lại, muốn điều tra cũng không phải chúng ta quyết định được, phải do lãnh đạo cấp cao của ba phe bàn bạc.Hoắc Sâm huynh lo xa quá rồi.
Hắn cố ý nhìn Tân Bì:
– Tân Bì huynh, huynh thấy sao?
Tân Bì không thèm nhìn vào màn hình, thờ ơ:
– Mạnh yếu có khác, vận may cũng khác nhau, tinh thạch về tay ai là do số phận của đám tiểu bối, chúng ta cứ xem thôi.
Đột nhiên ánh mắt hắn sắc bén:
– Người có chín mươi bảy viên tinh thạch sắp gặp người có bốn mươi lăm viên.
Hai người kia giật mình, vội nhìn vào màn hình.Hai người này luôn nằm trong tầm ngắm của họ, mọi động thái đều bị theo dõi, hễ gặp tinh thạch là nuốt sạch.Chắc chắn là hai cao thủ, không biết ai sẽ thắng ai đây.
***
Lý Vân Tiêu đi lang thang trong rừng, thu hút ánh mắt tham lam và kinh hãi của nhiều người.Hắn không hề giấu tinh thạch mà dùng kình khí bao quanh, để chúng bay lượn phía sau như khoe khoang chiến tích.
Để gây ấn tượng, tinh thạch được chân khí bao bọc đều phát sáng vàng rực, như một cái đuôi vàng lấp lánh, khiến ai nấy đều thèm thuồng.
Nhờ chiêu này mà có không ít võ giả chủ động mang tinh thạch đến nộp.
Về sau, khi người ta biết hắn lợi hại thì không ai dám bén mảng, hễ thấy ánh vàng là cắm đầu bỏ chạy, khiến hắn ban ngày cũng chẳng gặp được mống nào muốn tìm chết.
– Hửm?
Lý Vân Tiêu nhìn lên một cây đại thụ, nhíu mày ngước mặt lên trời.Vốn dĩ rừng cây nắng ráo, không một gợn mây, bỗng đâu mây đen kéo đến, che khuất ánh sáng, khiến cả khu rừng trở nên âm u, như sắp mưa.
“Ầm ầm!”
Mây đen va chạm, lóe lên vài tia chớp.Ngay sau đó mưa lớn đổ xuống, gõ lộp độp vào cây cối.
