Đang phát: Chương 428
Thời tiết ở Tây Lâm hôm nay đặc biệt âm u.Không khí oi bức trong quân doanh càng khiến giọng nói của Hứa Nhạc trầm thấp hơn.Lan Hiểu Long chỉ khẽ cúi đầu, cười khổ, coi như chấp nhận cái xưng hô khó nghe kia.
Phía sau đám quân nhân “con ông cháu cha” lười biếng kia có khoảng bảy, tám người với khí chất khác biệt hẳn.Họ không hề tỏ ra mệt mỏi sau chuyến hành trình dài ngày, vẫn hăng hái vung tay múa chân, phô trương tư thế quân nhân chuẩn mực cùng thân thể cường tráng một cách khoa trương.
Vừa nghịch ngợm với những dụng cụ huấn luyện thể lực nặng nề như muốn khoe khoang sức mạnh, vừa lạnh lùng liếc nhìn Hứa Nhạc và đám người Tiểu đội 7 ở phía trước.Khuôn mặt họ không biểu lộ sự kiêu ngạo, nhưng ánh mắt đầy vẻ bất tuân, tràn ngập hormone nam tính và sự khiêu khích, đủ để thấy đám quân nhân lực lưỡng này đang ngấm ngầm rục rịch, chuẩn bị gây chuyện để giết thời gian nhàm chán.
Qua cặp kính râm, Hứa Nhạc nheo mắt nhìn về phía bên kia, hỏi:
– Đám gia hỏa này là ai vậy? ‘Người đẹp thể hình’ của Bộ Quốc Phòng à?
Lan Hiểu Long nhún vai đáp:
– Bọn họ cũng thuộc Sư đoàn Thiết giáp 17…Đám công tử nhà giàu thích vào Sư đoàn Thiết giáp 17 để “dát vàng”.Nhưng đây là đơn vị do lão gia tử gây dựng nên, nên Bộ Quốc Phòng vẫn phải chọn một số tinh anh nhét vào.
Bạch Ngọc Lan đứng cạnh, xen vào:
– Là Đại đội 8384!
Rõ ràng, chàng trai có vẻ ngoài thanh tú nhưng thực lực lợi hại này không muốn thừa nhận đám quân nhân “con ông cháu cha” hay đám người chỉ được cái mã kia là đồng đội của mình.
Lan Hiểu Long không để ý đến hắn, tiếp tục nói với Hứa Nhạc:
– Mấy người này chuyên đại diện cho Sư đoàn Thiết giáp 17 tham gia các cuộc khảo hạch, thao diễn quân sự hình thức của Bộ Quốc Phòng.Bộ mặt của Sư đoàn Thiết giáp 17 hiện giờ phải dựa vào họ, mà cũng chẳng ai quản được họ, nên tính tình có chút kiêu ngạo, bất tuân…Cũng may là họ còn nể mặt tôi, nếu không chắc đã gây chuyện rồi.
“Không phải quân nhân con ông cháu cha có chỗ dựa vững chắc thì cũng là đám lính biểu diễn không biết kỷ luật là gì…” Hứa Nhạc đột nhiên cảm thấy lông mày hơi nóng, đưa tay xoa nhẹ, rồi đảo mắt nhìn quanh quân doanh.Ngoài dự đoán của mọi người, anh không nói gì mà xoay người đi về phòng riêng.
Hơn một trăm quân nhân đến từ Sư đoàn Thiết giáp 17 thấy vị Trung tá rõ ràng là cấp trên trực tiếp của mình lại im lặng bỏ đi, không hề có ý định quát mắng như thường lệ, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Tòng Tượng Chinh đang ngồi ngả ngớn trên ghế, sớm đã chuẩn bị sẵn kế hoạch, chỉ cần bị mắng sẽ lập tức ỷ thế cha mình mà gây sự.Ai ngờ mọi tính toán đều như đấm vào bị bông, ngược lại khiến hắn khó chịu, ngay cả tư thế ngồi cũng cứng ngắc hơn.
Đại học Lê Hoa là trường đại học có quan hệ sâu sắc nhất với Quân đội trong Liên Bang, chỉ sau bốn Học viện Quân sự, và là trường duy nhất được phép đào tạo điều khiển Robot.Bản thân Tòng Tượng Chinh là con trai độc nhất của Hiệu trưởng Đại học Lê Hoa, từ khi nhập ngũ luôn được hưởng ưu đãi hơn người, nếu không cũng chẳng dám coi thường cấp trên như vậy.
– Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi chỉ biết chúng ta đang ở tiền tuyến Tây Lâm, nhưng tại sao lại là chúng ta? Đây là đơn vị gì? Đến bao giờ chúng ta mới được về Cảng Đô?
Hắn bực tức hỏi Tích Bằng, người bạn thân đang ngồi bên cạnh.Tích Bằng là cháu ruột của Nghị viên Tích An, Phó Chủ tịch Quốc hội, Ủy ban Quản lý Liên Bang.Theo lý thuyết, mọi hành động điều động bí mật của Bộ Quốc Phòng khó mà qua mắt được hắn.Nhưng giờ phút này, vẻ mặt của gã công tử ăn chơi kia cũng đầy vẻ mờ mịt và lo lắng.
Gần một trăm quân nhân “con ông cháu cha” này thực chất đều đang vô cùng phẫn nộ và hoang mang.Nếu không, họ đã không cố ý làm ra những hành động bất tuân khi cấp trên điểm danh.Bởi vì họ hoàn toàn không biết vì sao Bộ Quốc Phòng lại điều động đơn vị toàn con cháu thế lực đang canh gác ở Đặc khu đến tiền tuyến nguy hiểm như thế này…
Khoảng nửa tháng trước, đám quân nhân “con ông cháu cha” của Đại đội 8384 đang ăn no ngủ kỹ, chơi bời ở vùng ngoại thành Cảng Đô trên Thủ Đô Tinh Quyển thì đột nhiên bị điều động khẩn cấp đến căn cứ Không cảng quân sự.Họ bị tịch thu hết thiết bị liên lạc, cắt đứt hoàn toàn thông tin với bên ngoài, rồi bị đẩy lên Chiến hạm Vũ trụ trong trạng thái mơ hồ.Sau chuyến hành trình vũ trụ dài đằng đẵng hơn mười ngày trời, họ đặt chân xuống Đại khu Tây Lâm với vô vàn nghi hoặc.
– Tôi muốn về Cảng Đô!
Tích Bằng nghiến răng nói:
– Chờ lấy lại điện thoại, tôi sẽ gọi ngay cho chú tôi! Bộ Quốc Phòng bị điên hết rồi à? Điều chúng ta ra tiền tuyến, chẳng lẽ không biết thân thế của những người ở đây sao?
