Chương 427 Vây công (1)

🎧 Đang phát: Chương 427

Rất lâu sau, hắn mới thở dài một hơi, lật tay thu hết tinh thạch vào nhẫn trữ vật, rồi mỉm cười lạnh nhạt:
– Ra hết đi, xem lâu như vậy rồi, cũng nên ra tay cướp chứ.
Hắn chờ một lúc mà không thấy động tĩnh gì.
– Ha ha, tưởng không phải nói mình à? Hai người sau cái cây cách bốn mươi ba mét, năm người cách tám mươi sáu mét, sau tảng đá bên trái bảy mươi hai mét một người, còn mười một người sau lưng ta, ra hết đi.
Lý Vân Tiêu cười nhạt:
– Bên trái, nói ngươi đó, đừng trốn nữa, chỗ đó có ai ngoài ngươi đâu.
Xung quanh im lặng như tờ, gió lạnh thổi qua nghe thật hiu quạnh.
Vút…vút…vút!
Tiếng gió rít lên từ mọi phía, rất nhanh Lý Vân Tiêu bị vây quanh bởi một đám người, tổng cộng mười chín người, đúng như số hắn vừa nói.
– Tiểu tử, sao ngươi phát hiện ra bọn ta? Phải biết là trên đảo này có che chắn thần thức đấy.
Một người đàn ông trung niên vạm vỡ hỏi, hắn phục kích ở đây cũng nhận ra có những người khác, nhưng không ngờ lại đông như vậy, càng không ngờ Lý Vân Tiêu đã phát hiện ra hết.
Những người khác cũng nghi hoặc, trên Quỳnh Hoa Đảo này cảm giác còn không rõ bằng mắt thường ấy chứ.
Đừng nói đệ tử trẻ tuổi, mà cả người phụ trách của ba thế lực ẩn nấp xung quanh cũng phải vểnh tai lên nghe, họ rất muốn biết, vì để đảm bảo an toàn cho đệ tử trên Quỳnh Hoa Đảo, hơn ba mươi người bọn họ được trang bị huyền khí tăng cường thần thức, có thể dễ dàng phá vỡ cấm chế trên đảo, nên mới nắm rõ tình hình như vậy.
Lý Vân Tiêu nhìn người đàn ông vạm vỡ, cười khẩy:
– Dù sao lát nữa các ngươi cũng thua rồi rời đảo, biết làm gì.
– Hừ!
Một người khác khinh thường:
– Ngươi mạnh thì có mạnh, lại còn kiêu ngạo nữa.Nghe đồn ngươi phất tay là có thể đè chết Vũ Tông, ha ha, hôm nay ta xem ngươi đè chết bọn ta thế nào.Bọn ta mười chín người, trừ khi ngươi có thực lực Vũ Tông thật, không thì khuyên ngươi giao tinh thạch ra đây.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta chỉ có bảy khối tinh thạch thôi, lúc nãy các ngươi cũng thấy rồi.Mười chín người các ngươi, chia kiểu gì?
Sắc mặt người kia biến đổi, nói:
– Đừng hòng ly gián bọn ta, chia thế nào là chuyện của bọn ta.Ngươi cứ giao tinh thạch ra rồi tính.Với lại, ai biết ngươi có đúng bảy khối hay không.
Lý Vân Tiêu cười nhẹ, chậm rãi giơ tay lên, một đạo quang mang ngưng tụ trên đầu ngón tay, nói:
– Đã vậy thì…
– Khoan đã!
Đột nhiên một thanh niên tái mét mặt nói:
– Vân Tiêu thành chủ, ta không muốn cướp tinh thạch, có thể thả ta đi không?
Người này là đệ tử Hỏa Ô đế quốc, biết rõ Lý Vân Tiêu lợi hại, hơn nữa thực lực hắn có hạn, dù đánh bại được Lý Vân Tiêu, chắc gì tinh thạch đã đến lượt mình, nên mới nói vậy.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, gật đầu:
– Đương nhiên.
Thanh niên thở phào, chắp tay:
– Đa tạ thành chủ!
Hắn vội vàng quay người bỏ chạy.
Mười tám người còn lại nhìn nhau, lộ vẻ giận dữ.Nhưng may là kẻ bỏ đi thực lực yếu, ở lại cũng chẳng giúp được gì.
– Vân Tiêu thành chủ, ta cũng muốn đi.
Lại có hai người bước lên, một người nói:
– Hai sư huynh đệ ta không ham tinh thạch của thành chủ, xin cáo từ.
Hai người chắp tay rồi muốn đi.
Lúc này còn mười sáu người, một người bước ra quát:
– Hai vị đi thong thả! Các ngươi cũng là đệ tử Thiên Hương đế quốc mà, đồng tâm hiệp lực bắt hắn lại, bảy khối tinh thạch chia hai vị một khối.
Người nói là kẻ mạnh nhất trong đám, thực lực bát tinh Vũ Vương.Hơn nữa bọn họ có năm người đều là bát tinh Vũ Vương nên rất tự tin.Nhưng vì lời đồn về Lý Vân Tiêu quá nhiều, thêm chuyện hắn miểu sát tên đại hán cưỡi chùy ở hồ Minh Tâm, nên trong lòng vẫn dè chừng.
Hai người kia cũng là ngũ tinh Vũ Vương, trợ thủ đắc lực.Nên hắn nói:
– Với số lượng và thực lực của hai vị, nếu bắt được hắn sẽ được chia một khối, mọi người ở đây không ý kiến chứ?
Những người còn lại gật đầu, tuy tu vi Lý Vân Tiêu không cao, nhưng lại khiến họ kiêng kỵ.
Hai người kia động lòng, trong mắt hiện vẻ giãy giụa.Cuối cùng một người nói:
– Xin lỗi, khối tinh thạch này chúng ta không cần.Xin cáo từ, chúc các vị may mắn!
Sắc mặt mọi người trầm xuống, tức giận mắng hai kẻ không biết điều.
– Khoan đã!
Một giọng nói chậm rãi vang lên, Lý Vân Tiêu mỉm cười nhìn hai người, lắc đầu:
– Các ngươi không đi được.
– Vì sao?
Hai người biến sắc, một người tức giận:
– Lúc nãy hắn đi được, sao chúng ta lại không? Vân Tiêu thành chủ, đừng ép người quá đáng!
Lý Vân Tiêu cười:
– Hai vị đừng hiểu lầm, ta không hề có ý kiến gì với hai vị.Mà là người kia không có tinh thạch, nên ta cho đi.Còn hai vị lại có một khối tinh thạch danh ngạch đó.
Người kia biến sắc, vội nói:
– Cái gì? Sao ngươi biết!
Hắn nhận ra mình lỡ lời, vội im miệng.Nhưng đã muộn, mười sáu người kia đều nhìn sang, không ít người còn mang vẻ lạnh lùng.
Người nọ giận dữ:
– Quá đáng, sư huynh đệ ta vốn không muốn dính vào chuyện này.Ngươi tưởng mình là Vũ Tông chắc, mà dám chống lại mười tám người! Mọi người xông lên, xem hắn có bao nhiêu bản lĩnh.
Hai người này biết không thể đi được, dứt khoát ra tay trước, một trái một phải bao vây hai bên.
– Mọi người xông lên, dù hắn là Vũ Tông cũng phải chết!
Những người còn lại không dám chậm trễ, tế huyền binh ra, đủ loại màu sắc bắn ra, hơn mười đạo quang mang chém về phía Lý Vân Tiêu.Đa số những người này đều là Vũ Vương, liên thủ thì Vũ Tông cũng phải bỏ chạy.
Lý Vân Tiêu khẽ cười, không thèm để bọn tép riu này vào mắt, nếu không có người của ba thế lực giám sát ở đây, hắn đã sớm thu hết bọn này vào Giới Thần Bi cho xong.

☀️ 🌙