Chương 42 Bái sư (2)

🎧 Đang phát: Chương 42

Cổ Vinh cũng thở dài:
– Tôn cấp Thuật Luyện Sư, đó đã là những nhân vật thần thánh rồi.
Lý Vân Tiêu mặt mày nghiêm trọng, suy tư một hồi rồi nói:
– Lạc lão sư, cô về trước đi.Tôi muốn bàn riêng với Cổ đại sư về chuyện bái sư.
Lạc Vân Thường ngạc nhiên nhìn hai người, có vẻ hơi lo lắng.Cổ Vinh lại đổ mồ hôi lạnh, vội nói:
– Vân Thường đại nhân cứ yên tâm, Vân thiếu muốn bái sư thì cứ bái, muốn gì làm nấy, tôi nhất định nghe theo, sẽ không làm cô thất vọng đâu!
Lạc Vân Thường thoáng bối rối, chuyện này là thế nào? Cổ Vinh vốn kiêu ngạo, sao trước mặt Lý Vân Tiêu lại thành bộ dạng như nô bộc vậy?
Đúng rồi, nhìn bộ dạng khúm núm kia, đúng là nô bộc mà, đây còn là Thuật Luyện Sư cao cao tại thượng sao?
Cô cảm thấy hơi chóng mặt, sợ chờ thêm sẽ ngất xỉu ở đại sảnh, nên khách sáo vài câu rồi vội vàng cáo từ.
Lạc Vân Thường vừa đi, Cổ Vinh và Lý Vân Tiêu đều cảm thấy nhẹ nhõm.
Lý Vân Tiêu nói:
– Tìm chỗ nào yên tĩnh đi, tôi muốn nghĩ một chuyện.
Cổ Vinh lập tức mời Lý Vân Tiêu đến phòng riêng của mình.Hắn khúm núm đi theo sau Lý Vân Tiêu, khiến Lục Dao và đám học đồ Thuật Luyện ngơ ngác tại chỗ, mãi mấy phút sau vẫn chưa hoàn hồn.Sau đó họ còn nghi ngờ mình hoa mắt, nhìn nhầm.
Cổ Vinh là Thuật Luyện Sư cấp một, phòng ốc trang hoàng vô cùng xa hoa, trong phòng rộng rãi có đủ loại rượu ngon, hơn nữa đều là loại hảo hạng.
Lý Vân Tiêu ngồi xuống ghế, thỉnh thoảng lại đứng dậy đi đi lại lại.Cổ Vinh không dám nói gì, im lặng đứng bên cạnh.
– Có rồi!
Đột nhiên Lý Vân Tiêu bật dậy, vỗ bàn một cái nói:
– Cứ làm như vậy! Cổ Vinh, ông đi nói với Trương Thanh Phàm, Ngũ âm tuyệt mạch của công chúa nhà họ có thể chữa được!
Cổ Vinh giật mình, không tin vào tai mình:
– Vân…Vân thiếu, cậu không đùa đấy chứ?
Lý Vân Tiêu mặt lạnh tanh:
– Tôi trông giống người hay đùa à? Ngũ âm tuyệt mạch của công chúa, ngoài Ngũ Long Chí Dương Đan ra, còn có thể dùng kim châm trích huyệt để chữa.Với hồn lực hiện tại của tôi, tuy không thể chữa khỏi hoàn toàn trong một lần, nhưng thử vài lần thì được thôi.
– Kim…kim châm trích huyệt?
Mắt Cổ Vinh trợn tròn, kinh hãi nói:
– Vân thiếu, thủ pháp trong truyền thuyết này cậu cũng biết ư? Cậu chắc chắn chứ?
Lý Vân Tiêu xoa xoa thái dương:
– Chẳng phải đã nói rồi sao, một lần có thể không được, phải thử vài lần.Vì vậy, việc chữa trị cho công chúa nhất định phải do ông đứng ra, tôi sẽ là trợ thủ của ông.Lúc châm cứu để tôi làm, ông nghĩ tôi sẽ để ông châm cho công chúa chắc? Chỉ với chút đạo hạnh đó của ông?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu đầy vẻ khinh bỉ, nhưng Cổ Vinh không hề thấy khó chịu, ngược lại cảm thấy đúng là như vậy, khúm núm nói:
– Vậy, vậy, Vân thiếu, lúc ngài châm cứu, tôi có thể đứng bên cạnh quan sát học hỏi không?
Lý Vân Tiêu khoát tay:
– Tùy ông, nhớ đi nói với Trương Thanh Phàm, bằng mọi giá phải nhận lấy nhiệm vụ này.Nếu không, một khi tác dụng của đan dược kia hết, công chúa sẽ nguy kịch đó!
– Được, được, tôi đi ngay!
Cổ Vinh hưng phấn nhảy lên, công chúa sống chết không liên quan đến hắn, hắn quan tâm là, mình lại có thể được chứng kiến thủ pháp kim châm trích huyệt trong truyền thuyết, những thứ chỉ được ghi chép trong sách cổ!
– À, đúng rồi!
Lý Vân Tiêu đi đến bàn, cầm bút lên viết tùy ý, rất nhanh viết xong một tờ danh sách.
– Đây là những vật liệu cần cho việc chữa trị công chúa, ông bảo Trương Thanh Phàm chuẩn bị.
Cổ Vinh phấn khởi chạy tới xem, lập tức choáng váng, thất thanh nói:
– Sao nhiều vậy? Vân…Vân thiếu, hình như những thứ này là vật liệu luyện khí mà?
– Ừ, tôi vừa hay thiếu một Huyền Binh.
Cổ Vinh:
– …
Lý Vân Tiêu bảo Cổ Vinh đi thông báo, còn mình thì ra khỏi Thuật Luyện Sư Công Hội.Lúc đi ngang qua phòng khách tầng một, ánh mắt mọi người nhìn hắn đã hoàn toàn thay đổi, đều lộ vẻ kính nể và tôn sùng.
Thực ra, để thi triển kim châm trích huyệt chỉ cần một hộp kim châm là đủ, nhưng Lý Vân Tiêu lại chú trọng đến kích cỡ, độ lớn, chiều dài, trọng lượng, độ tinh khiết…của kim châm, vì vậy hắn định tìm chút vật liệu để tự mình luyện chế.Như vậy, khi sử dụng mới có thể thuận lợi, không có sai sót.
Ngay lúc hắn đang loanh quanh trong khu chợ, đột nhiên một bóng người quen thuộc lướt qua, ký ức tươi đẹp bỗng ùa về trong đầu, khóe miệng hắn nở một nụ cười, lướt tới.
– Ông chủ, tôi thật sự chỉ có 170 kim tệ, xin ông thương xót, giúp tôi một lần đi.
Mộng Vũ đang van nài trước một cái quán nhỏ.
Tuấn Lương, một học đồ Thuật Luyện trung cấp, xua tay nói:
– Đi chỗ khác đi, ba trăm kim tệ đã là giá rẻ nhất rồi! Hoặc là cô cung cấp toàn bộ nguyên liệu, chỉ cần ba mươi kim tệ tôi sẽ giúp cô.
Mộng Vũ lấy ra hai cây thảo dược từ trong ngực, tiến lên nói:
– Tôi chỉ có Quang Minh Lan và Xà Tín Hoa.
Tuấn Lương mất kiên nhẫn liếc nhìn:
– Hai thứ này nhiều nhất chỉ đáng hai mươi kim tệ.Mỹ nữ, không phải tôi không giúp cô, nhưng cô không thể để tôi làm ăn lỗ vốn chứ? Có điều…
Trong mắt hắn lóe lên vẻ tham lam, cười hắc hắc nói:
– Nếu cô chịu làm bạn gái của tôi, mọi chuyện đều dễ nói.
Mộng Vũ biến sắc, lập tức thu lại hai cây thảo dược, quay người định đi.
Tuấn Lương vội nói:
– Này, đừng đi chứ, làm bạn gái của tôi ba tháng là được rồi, thế nào? Cô không muốn chữa bệnh cho em trai mình à?
Lời nói của hắn như ma chú, khiến Mộng Vũ dừng bước, đứng ngây ra bất động.
Tuấn Lương lộ vẻ đắc ý, tiến lên phía trước nói:
– Như vậy mới phải chứ, tôi đâu có muốn cô gả cho tôi.Coi như cô chịu, tôi còn chẳng thèm đây này.Tương lai tôi sẽ trở thành Thuật Luyện Sư, muốn kết hôn thì cũng phải là với những tiểu thư vương tôn quý tộc.Cô chỉ xứng để tôi chơi ba tháng thôi, thế nào? Nếu cô đồng ý, Hồi Sinh Ma Thủy này coi như tôi tặng cô.
Mộng Vũ tức giận đến run người, môi đỏ cắn bật máu.
– Anh phối chế Hồi Sinh Ma Thủy cho tôi, trong vòng ba tháng tôi nhất định sẽ kiếm đủ tiền trả anh!
– Còn trinh tiết nữa cơ à? Hừ hừ, nếu em trai cô không có Hồi Sinh Ma Thủy để kéo dài tính mạng, sợ là không sống nổi ba tháng đâu.Tiền có thể kiếm, nhưng mạng của em trai cô là vô giá đấy.
Tuấn Lương cười nham hiểm, tiến tới, đưa tay muốn sờ soạng Mộng Vũ:
– Tiểu mỹ nhân, nghĩ thế nào rồi? Tôi thấy cô vẫn còn là xử nữ, nếu không thì tôi còn chẳng thèm để ý đến đâu.

☀️ 🌙