Đang phát: Chương 4198
Lục Thiếu Du nhìn vẻ mặt của Lôi Tiểu Thiên, dường như đoán được điều gì, Lôi Tiểu Thiên ngập ngừng hỏi:
– Này, có thể giúp ta một việc được không?
– Cứ nói đi.- Lục Thiếu Du đáp.
– Chuyện là…- Lôi Tiểu Thiên có vẻ khó mở lời, liếc nhìn Băng Nhu và Đường Tiểu Tiểu ở đằng xa, rồi lại quay sang Lục Thiếu Du, ấp úng mãi.
Lục Thiếu Du hiểu ý, hỏi:
– Đường Tiểu Tiểu không để ý đến cậu à?
– Đâu có! Ai bảo nàng không để ý đến ta? – Lôi Tiểu Thiên vội vàng chỉnh lại vẻ mặt, lắp bắp – Tại cái gã Đường béo kia giở trò sau lưng, nếu không Tiểu Tiểu đã không đối xử với ta như vậy.
Lục Thiếu Du mỉm cười:
– Vậy bây giờ cậu muốn Đường Tiểu Tiểu để ý đến cậu?
– Coi như vậy đi.Có cách nào không? – Lôi Tiểu Thiên vẫn còn ngại ngùng.
– Dễ thôi, chỉ cần cậu nghe theo tôi.- Lục Thiếu Du bí mật cười, nói – Chỉ cần cậu chịu khổ một chút.
– Miễn là được việc, chút khổ này có đáng gì.- Lôi Tiểu Thiên gật đầu ngay tắp lự.
– Vậy thì tốt.- Lục Thiếu Du cười.
Chốc lát sau, Lục Thiếu Du và Lôi Tiểu Thiên xuất hiện trước mặt Băng Nhu và Đường Tiểu Tiểu.Lôi Tiểu Thiên mặt mày tái mét, khóe miệng dính máu, mồ hôi nhễ nhại.
– Tiểu Thiên, anh làm sao vậy? – Thấy Lôi Tiểu Thiên như vậy, Đường Tiểu Tiểu vội vàng chạy đến hỏi han.
– Đường cô nương, có lẽ ban ngày tôi ra tay hơi nặng, Tiểu Thiên huynh đệ có vẻ không ổn.Tôi còn có việc, mọi người cũng say cả rồi, hay là cô nương giúp tôi đưa cậu ấy về nhé? – Lục Thiếu Du nói.
– Được, tôi đưa anh ấy về.- Đường Tiểu Tiểu đáp, vừa nói vừa nhét cho Lôi Tiểu Thiên một viên đan dược, lại lấy khăn tay lau vết máu trên miệng anh, giọng đầy lo lắng – Anh không sao chứ? Có nặng không? Ngốc thật, sao lại cứ phải cố chịu đòn làm gì, có biết là sẽ bị thương không hả?
– Không nặng, ta không sao, ta không có việc gì.- Lôi Tiểu Thiên vừa cảm động vừa kích động, đẩy Đường Tiểu Tiểu ra, vỗ ngực nói lớn – Ta không sao, cái tên Lục Thiếu Du kia làm sao mà làm ta bị thương được chứ? Hắn cố tình làm vậy để nàng chú ý tới ta thôi.
– Khốn thật.- Lục Thiếu Du nghe vậy thì chỉ muốn độn thổ.
– Hai người…- Quả nhiên, Đường Tiểu Tiểu giận tím mặt, trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du và Lôi Tiểu Thiên, véo mạnh vào tay Lôi Tiểu Thiên một cái rồi bỏ đi.
– Á…- Lôi Tiểu Thiên đau điếng kêu lên, nhìn theo bóng lưng Đường Tiểu Tiểu, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
– Đáng đời.- Lục Thiếu Du lắc đầu ngao ngán.
– Lôi Tiểu Thiên, còn không mau đuổi theo đi, giờ không đuổi là hết cơ hội đấy.- Băng Nhu đứng bên cạnh mỉm cười nói.
– Tiểu Tiểu, đợi ta với…- Lôi Tiểu Thiên nghe vậy liền lao đi như một cơn gió.
– Haizz…- Lục Thiếu Du thở dài nhìn theo.
Băng Nhu đứng đó, váy áo tung bay, nhìn Lục Thiếu Du nói:
– Chủ ý không tệ, nhưng có vẻ không hợp với Lôi Tiểu Thiên.
– Để Băng Nhu cô nương chê cười rồi.- Lục Thiếu Du cười đáp.
Nhìn nụ cười của Lục Thiếu Du, Băng Nhu bỗng thấy tim mình rung động, có một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng.Mặt cô chợt ửng đỏ, vội nói:
– Đúng rồi, hôm nay anh thắng Lôi Tiểu Thiên, nhưng cũng phải cẩn thận tỷ tỷ của tôi đấy.Với tính cách của tỷ ấy, sẽ không chờ người khác khiêu chiến đâu, mà sẽ chủ động tìm anh đấy.
– Tỷ tỷ của cô? – Lục Thiếu Du ngạc nhiên hỏi.
Băng Nhu cười:
– Là biểu tỷ của tôi, Mộc Tử Kỳ của Mộc gia, xếp thứ tư trên Thiên bảng.Ngay cả Lôi Tiểu Thiên cũng phải dè chừng, anh nên cẩn thận.
– Mộc Tử Kỳ của Mộc gia, chắc là người hệ Mộc.- Lục Thiếu Du khẽ nhíu mày, rồi nói – Băng Nhu cô nương, ngày mai tôi muốn vào bí cảnh của Băng gia để lĩnh ngộ, không biết có được không?
– Không vấn đề gì, anh đã vào top mười Thiên bảng, lại còn đánh bại tôi, đương nhiên có thể vào bí cảnh.Ngày mai tôi sẽ dẫn anh vào, tôi cũng muốn vào đó lĩnh ngộ.
– Vậy thì đa tạ Băng Nhu cô nương.- Lục Thiếu Du gật đầu.
Đêm xuống, ánh trăng chiếu rọi núi rừng.
Trong một khu rừng rậm rạp, những kiến trúc ẩn mình giữa cây cối.
Trong một đại điện, Lục Kinh Vân, Độc Cô Ngạo Nam, Đoan Mộc Khung Thiên, Chí Thánh Đại Đế, Cái Thế Hồng Tôn, cùng với các tướng lĩnh lâu năm của Lục gia quân như Hổ Sư, Đông Quan Trạch, Huyết Ưng, Bạch Mị đang ngồi.Những người khác trong Lục gia quân theo Du Thược đi tiêu diệt các thế lực còn sót lại.
Lục Kinh Vân cầm một khối ngọc giản tin tức, cau mày suy tư.
– Thiếu soái, có tin gì vậy? – Cuồng Thửu hỏi.
Lục Kinh Vân nhìn mọi người, nói:
– Tin báo rằng, tàn dư của Đô Linh gia đã chia thành nhiều ngả để trốn thoát.
– Đô Linh gia này ẩn mình thật kỹ.- Đoan Mộc Khung Thiên trầm ngâm – Việc này không nên chậm trễ, chúng ta chia nhau ra hành động thôi.
– Vâng, sư tổ.
