Chương 417 Trong thiên hạ, ai cùng sư phụ ngươi không có thù?

🎧 Đang phát: Chương 417

“Ngươi có thích hay không nữ tử dùng một mặt ghét bỏ biểu lộ nhìn xem ngươi?”
Mạnh Cảnh Chu cảm thấy Lục Dương có lẽ mắc bệnh nặng.Từ khi vào Hoang Châu, bệnh tình của Lục Dương dường như càng lúc càng nghiêm trọng.
“Thế này, ta tìm được cốc chủ Sương Phi Nhạn của Thất Tình Cốc.Cốc chủ Sương có giao tình với tứ trưởng lão, bằng lòng giúp ngươi giải quyết nhân quả phản phệ, có điều năng lực của nàng có hạn, chỉ có thể giúp ngươi hóa giải một phần, không thể hoàn toàn hóa giải.”
Trên đường đi tìm Mạnh Cảnh Chu, Lục Dương còn cân nhắc, nếu tu vi của cốc chủ Sương không đủ để hóa giải hoàn toàn, vậy thì nhờ những nhân vật bối phận cao hơn như cốc chủ đời trước hoặc Thái Thượng trưởng lão của Thất Tình Cốc ra tay có được không.
Cốc chủ Sương đáp lại: “Ngươi nghĩ ai bối phận cao hơn ta cũng đều thành Độ Kiếp kỳ rồi chắc?”
“Cốc chủ Sương có thể đổi hiệu quả nhân quả phản phệ từ ‘Không thể nhìn thấy nữ tử’ thành ‘Nhìn thấy nữ tử đều sẽ chán ghét ngươi’.Còn về cách hóa giải triệt để, vẫn cần tiếp tục tìm biện pháp.”
Mạnh Cảnh Chu sắc mặt kỳ quái: “Sao ta thấy hai loại hiệu quả này chẳng khác gì nhau?”
“Sao có thể nói là tám lạng nửa cân được, trước kia ngươi đến cửa thanh lâu cũng không vào được, bây giờ thì vào được rồi còn gì.”
“Lần sau đổi cách ví von bình thường hơn đi.”
Mạnh Cảnh Chu ngồi xổm trên mặt đất, sờ miệng suy nghĩ.Nếu hóa giải được một phần nguyền rủa, mình sẽ không cần ngày nào cũng ngồi xổm trong khe suối, lại phải nghe Lục Dương khoe khoang vận đào hoa nữa.Mình có thể vào thành, đi bất cứ đâu mà không bị hạn chế, cũng không cần lo lắng tai họa từ trên trời giáng xuống khiến mình phải đông trốn tây tránh.
“Được, vậy làm phiền cốc chủ Sương.Ờ, ta phải nói với cốc chủ Sương thế nào?”
Lục Dương thở dài.Cốc chủ Sương và Mạnh Cảnh Chu không thể gặp nhau, lão Mã thì không trông cậy vào được, vậy chỉ có thể mình làm người truyền lời thôi.
Hắn đành quay lại tìm cốc chủ Sương đang ngồi nghỉ dưới gốc cây.
“Tìm được bạn của ngươi rồi?”
“Tìm được rồi, hắn bằng lòng tiếp nhận trị liệu của ngài.”
Cốc chủ Sương gật đầu, rồi lại nghĩ đến một vấn đề khác, cau mày.
“Sao vậy ngài?”
“Nguyền rủa của hắn cực kỳ khó giải, dù chỉ hóa giải một phần cũng vô cùng khó khăn.Ta cần quan sát tình hình cụ thể của hắn mới quyết định được phương thức hóa giải.”
“Nhưng ngài và lão Mạnh không được gặp nhau mà?”
“Đúng vậy, đó cũng là vấn đề.”
Cốc chủ Sương sống hơn hai ngàn năm, kinh nghiệm hơn Lục Dương không biết bao nhiêu, rất nhanh đã nghĩ ra cách giải quyết.
“Có cách, có thể thi triển huyền tỉ bắt mạch.”
“Bất quá ở đây cây cối um tùm, ảnh hưởng đến hiệu quả chẩn bệnh, không tiện thi triển.Thế này, ngươi đưa bạn của ngươi đến cổng Thất Tình Cốc, nơi đó không có chướng ngại.”
Cốc chủ Sương nói xong liền tự mình bay về Thất Tình Cốc, chuẩn bị pháp bảo dùng cho huyền tỉ bắt mạch.
Lục Dương lại trở về vị trí núi hoang của Mạnh Cảnh Chu, để lão Mã kéo hai người đến Thất Tình Cốc.
Lần này lão Mã không hề chậm trễ, vận dụng pháp thuật không gian, rất nhanh đã đưa hai người trở về.
Lúc này, những người đến Thất Tình Cốc giải nguyền rủa đã tản đi hết, đám đệ tử ngồi xem náo nhiệt cũng xách ghế về cốc, Mạnh Cảnh Chu rất thuận lợi trở lại Thất Tình Cốc.
Lục Dương vào Thất Tình Cốc, lấy pháp bảo huyền tỉ bắt mạch từ chỗ cốc chủ Sương.
Huyền tỉ bắt mạch là một phương thức chẩn bệnh cổ xưa, khởi nguồn từ triều đại Đại Cần.Phi tử của Càn Đế bị bệnh, cần ngự y chẩn bệnh, nhưng phi tử là nữ nhân của Càn Đế, sao có thể để người đàn ông khác đụng vào.
Ngự y Đại Cần bèn nghĩ ra một cách.Họ quấn một đầu sợi tơ vào cổ tay phi tử, đầu kia do ngự y nắm giữ.Ngự y sẽ dựa vào xúc cảm, mạch tượng, linh lực truyền đến từ sợi tơ, cộng thêm y thuật phong phú của bản thân để chẩn bệnh.
Ngự y cao minh hơn thì tinh thông độn thuật, thừa lúc đêm tối lén đi xem bệnh cho phi tử, thần không biết quỷ không hay.
“Đạo lý thì ta hiểu, nhưng sao ngươi trói ta chặt thế này? Chẳng phải nói huyền tỉ bắt mạch chỉ cần quấn vào cổ tay thôi sao?”
Mạnh Cảnh Chu giận dữ, toàn thân bị sợi tơ trắng quấn quanh, chỉ còn miệng là chưa bị bịt.
“Im miệng! Im miệng!”
Lục Dương bịt cả miệng hắn lại.
“Biết làm sao được, đây đâu phải nhân quả phản phệ bình thường.Muốn chẩn bệnh thuận lợi, một sợi tơ sao đủ, phải trói toàn thân mới chẩn bệnh tốt hơn.Ráng chịu chút đi, đây là ý của cốc chủ Sương.”
Mạnh Cảnh Chu thua trận, thành thật chờ cốc chủ Sương chẩn bệnh.
Lục Dương vào Thất Tình Cốc, cốc chủ Sương nắm chặt một nắm lớn đầu sợi, nhắm mắt minh tưởng, suy nghĩ biện pháp giải quyết.
Lục Dương nín thở, không dám làm phiền cốc chủ Sương chẩn bệnh.
“Song đan thân Kim Đan, gan dạ thật đấy.”
“Ngài nhìn ra đây là đan thân Kim Đan rồi?” Lục Dương kinh ngạc, đây là lần đầu tiên có người ngoài Vấn Đạo Tông nhận ra Kim Đan của Mạnh Cảnh Chu.
“Thời trẻ ta từng gặp một người có đan thân linh căn, thiên phú rất cao, nhưng không sánh bằng bạn của ngươi.”
“Dấu hiệu huyết mạch này, lại họ Mạnh, hóa ra là tiểu tử nhà họ Mạnh.” Cốc chủ Sương cười nói, nhớ lại một vài chuyện thời trẻ.
“Nhân quả phản phệ này có chút thú vị đấy, còn nghiêm trọng hơn cả sơn nhân miêu tả, may mà không vượt quá dự đoán của ta.”
Cốc chủ Sương đã có chủ ý trong lòng, tính toán nên hóa giải bộ phận nhân quả phản phệ như thế nào.
“Ngươi có học qua nguyên lý nguyền rủa chưa?”
“Chưa ạ.”
“Nguyền rủa có thuộc tính song trọng là linh hồn và nhục thể.Muốn hóa giải nguyền rủa, vừa phải ra tay từ phương diện nhục thân, vừa phải trị liệu phương diện linh hồn.”
“Đây là da cóc, con rết, bột Ngũ Độc trùng…Ngươi lấy những thứ này theo thứ tự ta cho, đút cho tiểu tử nhà họ Mạnh, nhớ kỹ, phải ăn sống, có thể hóa giải nguyền rủa nhục thân.Lại dùng bộ thất tinh ngân châm này châm kim lấy máu, vết thương khép lại rồi lại châm kim lấy máu, lặp đi lặp lại ba lần.Thất tinh ngân châm có năng lực kết nối linh hồn, có thể hóa giải nguyền rủa linh hồn.”
“Ta giao phó ngươi đã nhớ kỹ chưa?”
“Ta xác nhận lại một lần, ngài xác định da cóc những thứ này phải ăn sống?”
“Luộc lên ăn cũng được, ăn sống hiệu quả cao hơn.”
“Hiệu suất hấp thu cao hơn?”
“Hiệu suất thời gian cao hơn, có thể tiết kiệm thời gian luộc.”
“Được, ta nhớ kỹ.” Lục Dương quay người muốn đi thì bị cốc chủ Sương gọi lại.
“Chờ một chút, có chuyện muốn xác nhận lại với ngươi.”
“Ngài nói?”
“Không nói lão tặc thật còn sống ra đấy, ta biết rõ có chút tông chủ sau khi chết ưa thích bí không phát tang, lo lắng ảnh hưởng quá lớn, không nói lão tặc nếu là thật không có, ngươi nói với ta, ta tự mình mang các ngươi đi Cản Thi Tông học tập làm sao luyện chế hoạt thi.”
“Ngài có thù với sư phụ ta?”
Cốc chủ Sương cười lạnh liên tục: “Trong thiên hạ, ai mà không có thù với sư phụ ngươi?”
“Nhớ trước đây sư phụ ngươi bị giam trong lao, ta và sơn nhân cùng nhau đi thăm tù.Sư phụ ngươi thấy ta liền nói hắn miễn nhiễm nguyền rủa, bất kỳ nguyền rủa nào cũng không thể làm hại hắn.Ta đương nhiên không tin, liền thi triển mấy loại nguyền rủa lên người hắn, sau đó sư phụ ngươi liền được phóng thích.”
Lục Dương: “…”
“Về sau vụ án này phát sinh, quan sai lại lấy tội vượt ngục bắt ta cùng sư phụ ngươi vào lại.”
“…Sư phụ hắn vẫn khỏe mạnh, mấy hôm trước còn bị giam trong phòng giam, giờ không biết đã ra chưa.”
“Thật đáng tiếc.”

☀️ 🌙