Đang phát: Chương 414
Với tu vi hiện tại của Tôn Ngộ Không, cộng thêm Đấu chiến côn điển, Hầu Phí khó lòng theo kịp, nhưng dường như rất tự hào.
Hắc Vũ nghi hoặc hỏi:
“Vậy là các ngươi thực sự phải đi?”
Hồng Quân gật đầu:
“Đúng vậy, phụ thân muốn bốn người chúng ta bế quan là để chờ ngày hôm nay, theo người tiến vào nguyên thuỷ vũ trụ.Ngày này cuối cùng cũng đến.”
Tôn Ngộ Không cau mày:
“Đến chỗ Tần tiền bối, nhanh vậy sao?”
Huống Thiên Minh nói:
“Đã hơn một trăm năm rồi, cũng không quá nhanh.Ta nghĩ Tần tiền bối chắc đã sớm tạo ra không gian của riêng mình ở đó rồi.”
Cổ Bàn lạnh nhạt cười nói:
“Suy cho cùng, chúng ta theo bước Tần tiền bối cũng là vì có thể lĩnh ngộ được con đường lớn của chính mình tại nguyên thuỷ vũ trụ, từ đó đạt tới một thành tựu mới…Vậy, bây giờ xuất phát thôi.”
Tôn Ngộ Không liếc nhìn Tiểu Bạch, vội hỏi:
“Tiểu Quân, đưa Tiểu Bạch vào trong Hồng Quân phủ, nó không thể rời khỏi ta.”
Hồng Quân mỉm cười:
“Tiểu Bạch? Yên tâm đi, ta đã nói ngươi và nó có duyên, tất nhiên sẽ không để nó lại đâu.”
Nói xong, mở ra Hồng Quân phủ, đưa Tiểu Bạch vào bên trong.
“Tốt lắm, để ta mở đường cho mọi người!”
Lúc này, Cổ Bàn vung Cổ Bàn phiên lên, bề mặt vũ động, không gian chợt vỡ ra, sâu bên trong hư không là Hỗn Độn chất dày đặc của nguyên thuỷ vũ trụ, từng đoàn từng đoàn Hỗn Độn chất mãnh liệt tựa hồ muốn tràn ra ngoài.
Huống Thiên Minh lạnh lùng cười, Thiên Đạo chi nhận phóng ra những dải sáng, huyết ấn trên trán hắn bỗng tan biến, mọc ra một cái sừng dài nhọn hoắt cong vút lên trời cao, đằng sau lưng cũng hiện lên một cái xương bén nhọn.Tiếng kêu răng rắc không ngừng, kêu lớn một tiếng, đôi cánh hắc sắc thật lớn bung ra, toàn thân tỏa ra một cỗ khí thế huỷ diệt.
Thiên đạo chi nhận tạo thành một vòng tròn bao lấy Huống Thiên Minh, tản ra quang hoa vàng trắng.
Hắc Vũ và Hầu Phí thấy Huống Thiên Minh có thể biến thân tới mức này đều kinh ngạc.Tôn Ngộ Không cũng mở to hai mắt, lấy tay ngoáy ngoáy tai nói:
“Lão Huống, từ khi nào ngươi trở nên lợi hại như vậy?”
“Đây là lễ vật mà Tần Tư cho ta, bây giờ ta từ trong Thiên Đạo chi nhận đã lĩnh ngộ được phương pháp phân tách Hỗn Độn, ta đi trước!”
Nói xong, thân thể Huống Thiên Minh liền hóa thành một đạo lưu quang phóng vụt vào trong nguyên thuỷ vũ trụ, thông đạo không gian bắt đầu khởi động, Hỗn Độn vật chất nhất thời bị áp chế.
Hồng Quân ha ha cười:
“Lão Huống, chờ ta!”
Đột nhiên thân thể Hồng Quân xảy ra biến hóa rất nhỏ, mặt ngoài da nổi lên một lớp quang mang màu xám, tạo cho người ta một cảm giác cực kì chắc chắn, bất khả xâm phạm.
Cổ Bàn thấy Hồng Quân như vậy, ánh mắt lộ vẻ than thở, nói:
“Tiểu Quân, xem ra bất diệt phách thể của ngươi đã hoàn thành rồi.”
Hồng Quân nhẹ lắc đầu:
“Tiểu Cổ, những năm gần đây ta lợi dụng Hỗn Độn vật chất ngưng luyện thân thể, bây giờ mặc dù đã xem như là cơ thể Hỗn Độn, nhưng bên trong lại cực kỳ thâm ảo, bất diệt phách thể của ta bất quá chỉ là khởi đầu mà thôi, tin rằng tới nguyên thuỷ vũ trụ sẽ có đột phá mới, ta đi trước.”
Vừa nói xong, Hồng Quân không sử dụng linh bảo hộ thân, dựa vào chính bất diệt phách thể tiến vào trong nguyên thuỷ vũ trụ, có điều mỗi một bước của hắn, Hỗn Độn vật chất tựa như dần dần tách ra, như là không có gì phải bận tâm.
Tôn Ngộ Không có chút quyến luyến nhìn Hầu Phí, thấp giọng nói:
“Sư phụ, ta phải đi rồi.”
Hầu Phí hừ nhẹ, lớn tiếng nói:
“Đi mau đi, ở nơi đó nếu không làm nên trò trống gì thì đừng trở về gặp ta!”
Tôn Ngộ Không gật đầu, tiến đến cái khe không gian, vô thượng chiến ý bộc phát, khí thế của Đấu chiến côn điển hình thành một đạo kim quang bắn vào trong nguyên thuỷ vũ trụ, một thông đạo nhất thời xuất hiện trước mặt hắn.
Hầu Phí nhìn bóng lưng Tôn Ngộ Không rời đi, tựa hồ có chút bất đắc dĩ thở dài:
“Xú tiểu tử, phải cẩn thận một chút.”
Ba người đều đã tiến vào bên trong Hỗn Độn, Cổ Bàn nhìn Hắc Vũ và Hầu Phí chắp tay nói:
“Hai vị tiền bối, cáo từ.”
Nói xong, liền khởi động Cổ Bàn phiên, cũng đi vào cái khe rộng mười thước kia rồi biến mất.
Hắc Vũ thở dài:
“Nơi đó cuối cùng cũng không phải thế giới của chúng ta, đi thôi.”
Hầu Phí gật đầu, hai đạo thân ảnh trong nháy mắt biến mất trong hư không.
…
Cũng giống như lần đầu tiên bước vào nguyên thuỷ vũ trụ của Tần Vũ, nơi này phần lớn còn chưa có vũ trụ bị khai phá, Hỗn Độn vật chất sung túc gần như chưa từng bị chạm tới.
Huống Thiên Minh đi phía trước, lực lượng Thiên đạo chi nhận đã hoàn toàn tách Hỗn Độn vật chất ra.Bốn người đều có thủ pháp riêng, tại nguyên thuỷ vũ trụ không gặp trở ngại gì.
“Tiểu Quân, Tần tiền bối hiện giờ không biết ở nơi nào, muốn tìm người sợ rằng rất khó khăn.”
Tôn Ngộ Không nói.
Khuôn mặt Hồng Quân chớp động, hiện lên một tia cười nhạt:
“Đợi thời cơ chín muồi chúng ta nhất định sẽ gặp, bất quá hiện giờ chúng ta tới nơi này cũng không phải đi tìm phụ thân, mà là tại phiến vũ trụ này lĩnh ngộ đường lớn.”
Cổ Bàn gật đầu:
“Nghe Tần tiền bối nói tại phiến vũ trụ này đã có tinh vực bị người ta khai phá, ta nghĩ thành tựu của bọn họ so với Hồng Mông vũ trụ còn cao thâm hơn.”
Nói đến thành tựu, Huống Thiên Minh đi phía trước tựa hồ hứng chí, đột nhiên hỏi:
“Được rồi, những năm gần đây chúng ta đều đã có những thành tựu riêng, nhưng Tiểu Cổ ngươi rốt cục đã lĩnh ngộ được cái gì, chẳng lẽ chỉ là cái trường phiên này sao?”
Cổ Bàn mỉm cười, nói:
“Tất nhiên không phải, Cổ Bàn phiên chỉ là la bàn của ta, cùng với Hỗn Độn vật chất mà ngưng luyện thành Hỗn Độn linh bảo thôi, lĩnh ngộ của ta có thể không chỉ là huyền cơ bên trong Cổ Bàn phiên, còn có một ít…đồ vật bên trong nguyên thuỷ vũ trụ này.”
Tôn Ngộ Không mắt sáng ngời, nói:
“Vật gì, nói ta nghe hoặc là đem ra cho mọi người nhìn xem.”
Cổ Bàn bất đắc dĩ cười một tiếng, tức thì há miệng, yết hầu đột nhiên phát ra một âm “A”, thanh âm hùng hồn như ẩn chứa sức mạnh của ngọn núi lửa ngủ yên hàng ngàn năm đột nhiên tuôn trào, khí thế như hồng thủy, Hỗn Độn vật chất bốn phía bị đánh tan tới mười thước.
“Đây là vũ trụ thiên địa lúc sơ khai phát ra thanh âm, đương nhiên ta chỉ mới lĩnh ngộ một chút bề ngoài mà thôi, vì muốn hiểu được sự huyền diệu của nó, cho nên muốn đi vào nguyên thuỷ vũ trụ tham cứu một phen.”
Mọi người lúc này mới giật mình hiểu ra.
Sau một lúc lâu, Hồng Quân đột nhiên nhíu mày, nét mặt hiện lên vẻ nghi hoặc, nói:
“Các ngươi có cảm giác được không, tựa hồ có một cỗ áp chế rất nhỏ đang hướng chúng ta tới.”
Huống Thiên Minh nói:
“Ta cũng cảm giác được rồi, có thể là lần đầu tới nơi này nên có chút chưa thích ứng, có lẽ do chưa quen.”
Kỳ thật Cổ Bàn cùng Tôn Ngộ Không cũng đều cảm giác được, nhưng cỗ áp chế rất nhỏ này cũng không ảnh hưởng gì, lại nghe Huống Thiên Minh giải thích, cũng không để ý tới nữa, duy chỉ có Hồng Quân là cực kì chú ý đến một tia cảm giác áp chế này.
Lần đầu tiên bốn người bước vào Hỗn Độn, đi tới nguyên thuỷ vũ trụ, tất cả pháp tắc đã lĩnh ngộ tại Hồng Mông vũ trụ đều không thể sử dụng, điều này không có gì lạ.
Nhưng chính như Hồng Quân đã cảm giác, không bao lâu sau tia áp chế nhỏ nhoi kia phảng phất lớn dần, cuối cùng khiến bốn người tỉnh ngộ.
Cổ Bàn nét mặt khẽ ngưng trọng, nói:
“Xem ra nguyên thuỷ vũ trụ này không đơn giản như chúng ta nghĩ, nhất định là có tồn tại pháp tắc áp chế chúng ta.”
“Làm sao bây giờ, cỗ áp chế lực lượng này lại không ngừng khuếch trương, sợ rằng không bao lâu một thân tu vi của chúng ta sẽ bị phế bỏ.”
Tôn Ngộ Không lo lắng nói, vô luận là thả ra Vô thượng chiến ý hay là sử dụng Đấu chiến côn điển thì lực lượng áp chế kia thủy chung không suy giảm.
Hồng Quân nhẹ giọng nói:
“Đây là hiện tượng tự nhiên, chúng ta không có cách nào ngăn chặn rồi, xem ra đi tới vũ trụ này thực lực của chúng ta sẽ bị áp chế rất lớn, trừ phi lĩnh ngộ được pháp tắc của vũ trụ này.”
Cổ Bàn gật đầu:
“Có thể nói như vậy, nhưng pháp tắc của nguyên thuỷ vũ trụ so với Hồng Mông vũ trụ tuyệt đối cao thâm hơn nhiều, muốn lĩnh ngộ lại dễ dàng vậy sao, xem ra chúng ta phải chấp nhận sự thật trước mắt.”
Tất cả đều giống trạng thái khi Tần Vũ đi tới nguyên thuỷ vũ trụ, mỗi người đều mang trên vai một cảm giác áp chế mãnh liệt khiến cho năng lực của bọn hắn tụt xuống mức thấp nhất.Hơn nữa tất cả nguyên tố pháp tắc đều xung khắc, dường như bốn người trong giây lát từ chưởng khống giả tụt xuống cảnh giới Thiên thần vậy, thực lực đã khác biệt một trời một vực.
“Xem ra đây chính là trải nghiệm đầu tiên của nguyên thuỷ vũ trụ, thần thức hay thậm chí năng lực dự tri của ta đều đã bị phong bế.”
Giọng nói Huống Thiên Minh mang theo vài phần không thể tư nghị, nhưng lại như là không thể tránh khỏi sự thật.
Tôn Ngộ Không lập tức thử nghiệm một chút, không ngờ thần thức chỉ có thể phóng ra khoảng cách chưa đến mười thước, thậm chí còn không bằng mắt thường, lúc trước Tần Vũ tới nơi này cũng không tệ đến vậy.
Thần sắc Cổ Bàn dị thường nghiêm trọng, nhìn Cổ Bàn phiên trong tay nói:
“Xem ra bây giờ duy nhất không bị áp chế chính là linh bảo trong tay chúng ta.”
Đúng vậy, lực lượng áp chế của Nguyên thuỷ vũ trụ đối với linh bảo không có tác dụng.
Ánh mắt thâm thúy của Hồng Quân đảo qua bốn phía không gian Hỗn Độn, nói:
“Xem ra chúng ta phải nhanh chóng tìm được một tinh vực bị khai phá để có thể thích ứng với nơi đây, nếu không điều này đối với chúng ta cực kì bất lợi.”
Khả năng áp chế của pháp tắc nguyên thuỷ vũ trụ đối với bốn người là không thể tưởng tượng, loại thực lực này đột nhiên khiến trong lòng tất cả đều nhận thấy một loại cảm giác không ổn.
