Chương 413 THIÊN TIÊN

🎧 Đang phát: Chương 413

Kỷ Ninh nhìn xoáy vào cái động đen kịt trước mặt, lòng do dự.Cái động này rõ ràng không tầm thường, dùng Chúc Long Chi Nhãn hay thần thức dò xét cũng vô dụng, không thể cảm ứng được gì bên trong! Hắn thật sự muốn biết, kẻ nào lại muốn lấy mạng hắn đến vậy!
“Đại Hạ giới hiện tại sóng ngầm cuộn trào, vẫn nên cẩn trọng thì hơn, chỗ nào không nắm chắc thì đừng dại dột mà bước vào.” Trước kia Kỷ Ninh dám ngông cuồng là vì mọi thứ đều trong tầm kiểm soát, nhưng cái động đen này đã vượt ngoài khả năng của hắn rồi.
Vút.
Kỷ Ninh hóa thành một đạo kiếm quang, rời khỏi khu vực nguy hiểm này.
Trận pháp trùng điệp.
Kỷ Ninh tùy ý chọn một ngọn núi, khoanh chân ngồi xuống, cất giọng sang sảng: “Các ngươi còn chiêu trò gì thì cứ tung hết ra đi! Nếu không dám ra tay nữa, ta sẽ dùng Đại Na Di phù mà chuồn thẳng đấy!”
Tiếng vọng vọng khắp núi rừng, nhưng không một ai đáp lời.
“Bây giờ chưa phải lúc rời đi.” Kỷ Ninh thầm nhủ, “Sư phụ còn đang độ kiếp trong tiểu thế giới kia, nếu lũ sói kia không tìm được ta, e rằng sẽ tìm đến sư phụ mất.Chi bằng ta cứ ở đây nghênh địch cho xong.”

“Sư phụ, hắn không vào động.” Thiếu niên áo đen bẩm báo.
“Vì hắn không phải kẻ ngốc.” Thanh niên giáp bạc lắc đầu, “Mấy tên Thiên Tiên trước kia dám xông vào, đều là tự tin thái quá, cho rằng bản thân đủ sức bảo toàn tính mạng.Nào ngờ…cái động kia thông với sào huyệt thật sự của chúng ta.Dù là Thiên Thần Chân Tiên đến đó cũng chỉ có nước chạy trối chết.”
Thiếu niên áo đen và Hàn Đại đồng loạt gật đầu.
Họ đã từng đặt chân đến đó, đương nhiên hiểu rõ nơi đó đáng sợ đến mức nào.So với cái cứ điểm ở dãy núi Đông Lâm này, nơi đó còn nguy hiểm gấp trăm lần.
“Chủ nhân, Kỷ Ninh vẫn còn trong đại trận, có cần chúng ta tiếp tục tấn công không?” Hàn Đại dè dặt hỏi.
“Tấn công có tác dụng sao?” Thanh niên giáp bạc liếc hắn một cái.
Hàn Đại cười trừ: “Thuộc hạ vô dụng thì có, chứ nếu chủ nhân ra tay, diệt hắn chẳng phải dễ như bỡn?”
“Đừng có nịnh bợ.” Thanh niên giáp bạc khinh khỉnh cười, “Ta biết rõ, Kỷ Ninh này rất thần bí, chỉ riêng cái thủ đoạn bảo thân kia thôi.Lúc trước các ngươi vây công điên cuồng như vậy mà còn không làm gì được hắn.Đến cả Cửu Thiên Thần Diễn Độc Hỏa Lô cũng vô dụng.Ta vốn không ưa Huyết Vân Lâu, nhưng công nhận bọn chúng có thực lực, Cửu Địa tiểu tổ liên thủ thành Tam Xà trận cũng không làm hắn sứt mẻ miếng da! Muốn giết hắn, e rằng ta cũng không làm được.”
Hàn Đại cười hắc hắc.
Hắn biết chủ nhân đang khiêm tốn.Thực lực của chủ nhân thì khỏi phải bàn, đã có hơn chục tên Thiên Tiên bỏ mạng dưới tay chủ nhân rồi.
Thanh niên giáp bạc lặng lẽ nhìn Kỷ Ninh từ xa, thầm nghĩ: “Kỷ Ninh này quả nhiên có lai lịch không nhỏ, nếu còn tu luyện Bát Cửu Huyền Công nữa, thì bối cảnh lại càng kinh người! Không biết là đệ tử của vị đại năng nào đây…thần tiên đánh nhau phàm nhân chịu tội.So với những đại nhân vật kia, bọn họ là thần tiên còn ta chẳng khác nào phàm nhân.”
“An phận thủ thường, an phận thủ thường.” Thanh niên giáp bạc đã sống quá lâu, trải qua quá nhiều chuyện rồi.
Thiên Tiên ư?
Nghe thì oai phong, nhưng trong Tam Giới này, Thiên Tiên chẳng qua cũng chỉ là quân cờ.Có quá nhiều hiểm nguy có thể khiến Thiên Tiên bỏ mạng, như Kỷ Ninh này có bối cảnh khủng bố…dù nói giết hắn, Đạo Tổ cũng không đến mức hạ mình đi đối phó một tên Thiên Tiên, mà Thiên Tiên giết Kỷ Ninh thì chưa được tính là ỷ lớn hiếp nhỏ.
Nhưng trong Tam Giới này lại có một số kẻ điên, bất chấp mọi đạo lý.Đệ tử bị giết, chúng sẽ điên cuồng báo thù!
“Tuy những kẻ điên như vậy không nhiều, nhưng nhỡ đâu sư thúc, sư huynh của Kỷ Ninh lại là một trong số đó thì sao?” Thanh niên giáp bạc thầm nhủ, “Ta nhẫn nhịn bao năm nay đâu có dễ dàng, trải qua vô số gian nan mới có được địa vị này.Muốn sống sót qua trận hạo kiếp lớn này, phải cẩn trọng vẫn hơn!”
“Chủ nhân, Kỷ Ninh vẫn còn trong trận pháp, chúng ta….?” Hàn Đại nhìn thanh niên giáp bạc.
“Cứ vây khốn hắn, giữ chân hắn trong trận pháp.Nếu Huyết Vân Lâu muốn ám sát, cứ để bọn chúng tiếp tục ra tay, chúng ta không nhúng tay vào nữa.” Thanh niên giáp bạc lạnh lùng nói, “Nếu hắn dùng Đại Na Di phù mà trốn thoát, cũng không cần đuổi theo! Việc tấn công hắn đến đây là kết thúc, hao tổn quá nhiều nguyên lực.”
“Vâng.” Hàn Đại cung kính đáp.
Thời gian thấm thoắt trôi qua.
Ngày thứ ba sau vụ ám sát thất bại, Huyền Cơ lại được mời đến Huyết Vân Lâu, trong khu vườn yên tĩnh ngày trước, tiếp đón lão vẫn là thiếu nữ áo bạc.
“Thế nào rồi?” Lão tổ Huyền Cơ ngồi xuống đối diện thiếu nữ áo bạc, “Đã giết được Kỷ Ninh chưa?”
“Chưa.” Thiếu nữ áo bạc lắc đầu.
“Chưa?” Huyền Cơ giật mình, rồi nổi giận, “Ta đã giao bảo vật cho các ngươi, các ngươi phải giết chết Kỷ Ninh.Lần đầu không được thì làm lần hai.Tóm lại phải thực hiện theo khế ước đã ký, trong vòng một năm phải giết được Kỷ Ninh.Các ngươi dùng thủ đoạn gì ta không cần biết.Các ngươi đã hứa thì phải làm, đây là giao dịch, Thiếu Viêm tộc ta đã trả thù lao, các ngươi buộc phải hoàn thành.”
Thiếu nữ áo bạc gật đầu: “Ngươi nói đúng.”
Lão tổ Huyền Cơ khẽ giật mình.
“Theo khế ước, nếu Huyết Vân Lâu không hoàn thành nhiệm vụ, sẽ phải trả lại bảo vật.” Thiếu nữ áo bạc đưa ra một chiếc nhẫn trữ vật, “Đây là bảo vật ngươi đã đưa, tất cả đều ở trong này.Lần này xem như Huyết Vân Lâu chúng ta làm ăn thua lỗ.”
“Ngươi, ngươi…” Lão tổ Huyền Cơ không tin vào mắt mình.
Khế ước có quy định rõ ràng.
Nếu không ám sát thành công, phải hoàn trả toàn bộ bảo vật! Đây là ngạo khí của Huyết Vân Lâu, nhưng rất hiếm khi họ phải làm như vậy.
“Kỷ Ninh này khó giết đến vậy sao?” Huyền Cơ cau mày.
“Nếu thực sự muốn giết, Huyết Vân Lâu đương nhiên có thể làm.” Thiếu nữ áo bạc gật đầu.
“Vậy tại sao không giết?” Huyền Cơ truy hỏi.
“Cái giá đó chưa đủ.” Thiếu nữ áo bạc nhìn Huyền Cơ.
“Giá thế nào mới đủ?”
“Hai mươi kiện pháp bảo Tiên giai cực phẩm.” Thiếu nữ áo bạc thản nhiên nói, “Nếu các ngươi đồng ý cái giá này, Huyết Vân Lâu sẽ ra tay giết Kỷ Ninh.Trước đây đánh giá sai thực lực của Kỷ Ninh, nên mới ra giá thấp như vậy.”
Lão tổ Huyền Cơ đỏ mặt, giận dữ quát: “Các ngươi không đi ăn cướp luôn đi? Hai mươi kiện pháp bảo Tiên giai cực phẩm mà các ngươi cũng dám đòi.Chỗ này tương đương với hai kiện pháp bảo Thuần Dương đấy, có thể mời cả Thiên Thần Chân Tiên ra tay, vậy mà các ngươi cũng dám ra cái giá này!” Cái giá này quá vô lý, là gánh nặng quá lớn đối với Thiếu Viêm Tộc.
“Mời Thiên Thần, Chân Tiên?” Thiếu nữ áo bạc cười nhạo, “Vậy ngươi cứ đi mời đi, xem có ai đồng ý giúp các ngươi giết Kỷ Ninh không.”
Lão tổ Huyền Cơ nghiến răng.
Lão hiểu rõ, càng là cường giả càng cẩn trọng, Thiên Tiên giết Kỷ Ninh có thể không bị coi là ỷ lớn hiếp nhỏ.Nhưng nếu Thiên Thần Chân Tiên ra tay thì chắc chắn sẽ bị lên án.Nếu sau lưng Kỷ Ninh thực sự có Đạo Tổ…trước khi Kỷ Ninh chết, Đạo Tổ kịp thời phát hiện và cứu thì không sao, cùng lắm chỉ bị khiển trách vài câu!
Nhưng nếu Đạo Tổ không kịp cứu mà Kỷ Ninh đã chết rồi.Chỉ sợ Đạo Tổ nổi giận sẽ giết luôn Thiên Thần, Chân Tiên đã ra tay với Kỷ Ninh.
Vì hai kiện pháp bảo Thuần Dương hạ phẩm, ai dại gì mà làm việc nguy hiểm đến tính mạng như vậy?
“Chỉ có những nhân vật lợi hại trong Thiên Tiên, mới có thể giết chết Kỷ Ninh.” Huyền Cơ trầm giọng nói.
“Nếu ngươi muốn mời Huyết Vân Lâu giết Kỷ Ninh, xin mời giao hai mươi kiện pháp bảo Tiên giai cực phẩm hoặc là bảo vật có giá trị tương đương.Còn không thì…xin mời đi, chúng ta chấm dứt giao dịch.” Thiếu nữ áo bạc dứt khoát.
Lão tổ Huyền Cơ nghiến răng ken két.
Hai mươi kiện…
Huyền Cơ cố gắng kiềm chế cơn giận, trầm giọng hỏi: “Kỷ Ninh rốt cuộc lợi hại đến mức nào?”
“Muốn biết ư?” Thiếu nữ áo bạc nhếch mép, “Đây là tình báo vô giá, nếu ngươi giao tất cả bảo vật trong chiếc nhẫn trữ vật kia cho ta, ta sẽ cho ngươi biết.”
“Hừ.”
Lão tổ Huyền Cơ giận tím mặt, quay người bỏ đi.
Đùa chắc.
Một mẩu tin tình báo mà đòi ba kiện pháp bảo Tiên giai cực phẩm sao?
Nhìn theo bóng lưng Huyền Cơ, thiếu nữ áo bạc lắc đầu: “Ngu ngốc, nhờ Huyết Vân Lâu chúng ta giết Kỷ Ninh, Thiếu Viêm Tộc các ngươi chỉ cần bỏ ra một đống bảo vật mà thôi.Dựa vào Thiếu Viêm Tộc các ngươi ư? Dù cho lão tổ từ thời Thần Ma của các ngươi sống lại, cũng phải toàn lực ứng phó mới có thể giết Kỷ Ninh.Có khi còn phải trả một cái giá mà Thiếu Viêm Tộc không gánh nổi.”
“Sư phụ chắc không gạt ta, Bát Cửu Huyền Công? Đến sư phụ còn không có tư cách học.” Thiếu nữ áo bạc nghi hoặc.
Dựa vào những thông tin thu thập được khi ám sát, có lẽ Kỷ Ninh có một kiện kỳ vật hộ thân nghịch thiên hoặc là tu luyện thần thông Bát Cửu Huyền Công! Dù là khả năng nào, đều vô cùng quan trọng.
Nhưng mà…
Huyết Vân Lâu vốn nổi tiếng chuyên làm những việc nghịch thiên, chỉ cần có giá đủ lớn, bọn chúng dám làm tất cả!
Ngày lại ngày.
Bên trong tiểu thế giới kia, cả một vùng đất khô cằn khiến người ta tuyệt vọng.
“Sao sư phụ vẫn chưa tỉnh lại.” Kỷ Ninh áo đen nhìn Điện Tài tiên nhân.
“Độ Tâm Ma kiếp ít nhất phải bảy ngày, nhiều nhất thì khó mà nói trước.” Ngũ Phong tiên nhân lắc đầu, Bạch Thủy Trạch bên cạnh cũng nhìn Kỷ Ninh.
Kỷ Ninh cười: “Yên tâm đi, không có nguy hiểm gì đâu.”
Ngũ Phong tiên nhân và Bạch Thủy Trạch vẫn không yên lòng, nếu thực sự an toàn, lẽ ra bản tôn của Kỷ Ninh đã trở lại tiểu thế giới này rồi chứ.Thế nhưng mãi vẫn không thấy bản tôn Kỷ Ninh đâu…Bọn họ không biết rằng…bản tôn Kỷ Ninh vẫn ở dãy núi Đông Lâm, cố tình thu hút sự chú ý của địch, để bảo vệ sư phụ.
“Thả ta ra, Kỷ Ninh, Ngũ Phong, mau thả ta ra.Các ngươi cũng không giết được ta.Cứ giam ta ở đây thì có ý nghĩa gì?” Ở giữa trận pháp, từ trong con thuyền nhỏ màu đen, Huyết Thần Tử giáo chủ Huyết Thần giáo gào thét.Huyết Thần Tử thật sự hối hận, nhờ có bảo thuyền mà đối phương không thể gây thương tổn cho hắn, nhưng hắn cũng không thể trốn thoát khỏi trận pháp.Hắn không ngờ đối phương lại có cao thủ trận pháp lợi hại đến vậy.
Đám người Kỷ Ninh chẳng buồn để ý đến Huyết Thần Tử.
Cứ giam hắn ở đó!
Thả hắn ra có khi lại gây ra sóng gió.Giam hắn trong trận pháp là tốt nhất, không lo hắn phá hoại việc độ kiếp của sư phụ.
“Hả?” Bỗng nhiên, Kỷ Ninh, Bạch Thủy Trạch và Ngũ Phong đồng loạt quay đầu, nhìn về phía Điện Tài tiên nhân.
Điện Tài tiên nhân đã mở mắt, trong ánh mắt hiện lên vẻ tang thương vô tận, khóe mắt còn vương một giọt lệ.
“Sư phụ!” Kỷ Ninh áo đen kích động kêu lên.

☀️ 🌙