Đang phát: Chương 413
Nhìn Hoắc Vũ Hạo khẽ run người, Phàm Vũ dụi mắt, ngỡ mình hoa mắt.Lão đã mòn mỏi chờ đợi suốt nửa năm trời bên cạnh cái xác tượng kia.
Phàm Vũ biết mình không nhìn lầm khi bụi bặm trên người Hoắc Vũ Hạo bắt đầu rơi xuống.Nửa năm trời không ai dám quấy rầy, không ai dám động đến hắn.Bụi bặm không đơn thuần bám trên người, mà kết thành một lớp dày như xi măng, biến hắn thành một gã tượng đất.
Phàm Vũ vội vàng đứng dậy, lóng ngóng bước tới, mắt không dám chớp, sợ hắn lại hóa đá.Hoắc Vũ Hạo thật sự động đậy, run rẩy nhè nhẹ, bụi bặm rơi lả tả, lớp “xi măng” cũng bắt đầu nứt vỡ.
Phàm Vũ căng thẳng, vội lấy ra một bình ngọc.Từ lúc lọt lòng đến giờ, lão mới thấy ai nhập định sâu đến vậy.Huyền lão dặn dò, khi Hoắc Vũ Hạo tỉnh lại, tuyệt đối không được cho ăn uống gì, chỉ được dùng dược dịch bồi nguyên vì cơ thể hắn lúc đó cực kỳ suy yếu.
Thân thể run rẩy mạnh hơn, Hoắc Vũ Hạo cố mở mắt nhưng không đủ sức.Phàm Vũ không dám chạm vào, chỉ nín thở quan sát.Nửa năm trời, Hoắc Vũ Hạo gầy rộc đi, chẳng khác nào một cái xác khô.Ngồi yên một chỗ, không được bồi bổ, hắn chỉ có thể tự tiêu hao dưỡng chất trong cơ thể như dã thú ngủ đông.
Đột nhiên, Hoắc Vũ Hạo lại im bặt, khiến Phàm Vũ giật mình, không biết làm sao.Một tiếng rên khẽ khàng vang lên.
– Ư…
Tiếng rên vừa dứt, thân thể hắn run lên dữ dội, lớp “xi măng” nứt toạc, Hoắc Vũ Hạo gian nan mở mắt.Mí mắt chỉ hé ra một khe hẹp, tro bụi vẫn bao phủ toàn thân, nhưng trong lều bỗng bừng lên một luồng sáng kỳ dị.
Một màu vàng nhàn nhạt khiến Phàm Vũ cảm thấy đầu óc ong ong, rung động.Hoắc Vũ Hạo giật mình ngẩng đầu, Phàm Vũ mới nhìn rõ đôi mắt hắn.
Thật là một đôi mắt kỳ dị! Kim quang trong suốt, con ngươi dịu dàng sáng chói, sâu thẳm như đại dương vô bờ.
Rung động lan khắp cơ thể, Phàm Vũ thốt lên:
– Vũ Hạo!
Hoắc Vũ Hạo hé môi, khó khăn cử động.Nửa năm nhập định khiến môi hắn khô cứng dính chặt, như bị xé toạc, một lớp da môi rướm máu dính lại ở môi dưới.
– Lão sư…
Vừa kịp thốt ra hai tiếng, Hoắc Vũ Hạo lại nhắm mắt, cả người đổ ập xuống như tượng đất.
Phàm Vũ vội đỡ lấy, nhận thấy thân thể hắn cứng đờ như khúc gỗ, nhưng da thịt vốn lạnh như băng nay đã ấm dần.Vội mở bình ngọc, cẩn thận rót dược dịch vào miệng Hoắc Vũ Hạo.Dù thân thể cực kỳ suy yếu, nhưng tinh thần hắn vẫn tỉnh táo, cố gắng nuốt lấy chất lỏng nồng nặc vào bụng.
Dược dịch lan tỏa, từng luồng nhiệt khí bốc lên, khiến Hoắc Vũ Hạo cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.Thực ra, hắn đã tỉnh lại ngay khi cơ thể run rẩy lần đầu, nhưng lúc đó hắn vẫn đang trong trạng thái cực kỳ thống khổ.Ý niệm trở về bản thể, cảm giác đầu tiên là suy nhược.Thân thể yếu ớt đến mức không nhấc nổi một ngón tay.Hồn lực cạn kiệt, máu trong kinh mạch chảy chậm đến mức khó tin.Cơ bắp thì cứng như đá.
“Nhập định sâu phải tăng thực lực chứ! Sao mình thảm hại thế này?” Hoắc Vũ Hạo không hiểu nổi.Đây đâu phải lần đầu hắn nhập định lâu như vậy, lần trước là ở Hải Thần Các mà.Nhớ lại, khi đó hắn không hề gặp bất kỳ tác dụng phụ nào, có lẽ là nhờ Hoàng Kim Thụ.
Phàm Vũ không dám truyền hồn lực vào giúp Hoắc Vũ Hạo điều tức.Nhìn ánh mắt hắn, lão biết lần nhập định này chắc chắn đã giúp năng lực của tiểu tử này tăng lên rất nhiều.Hiện tại, hắn chỉ có thể tự điều tiết, can thiệp vào sẽ gây ra những vấn đề không lường trước.
Đây không phải là nơi thích hợp để tĩnh dưỡng, Phàm Vũ bèn bế Hoắc Vũ Hạo ra ngoài.
– Lão…sư…ngâm…nước ấm…
Môi khẽ mấp máy.Dược dịch giúp hắn khôi phục chút ít khí lực, miễn cưỡng rên rỉ được vài tiếng.
Phàm Vũ lập tức đưa hắn về phòng mình ở ký túc xá, nhanh chóng chuẩn bị một bồn nước ấm, rồi “ném” Hoắc Vũ Hạo còn nguyên quần áo bụi bặm vào bồn, chỉ chừa lại cái đầu trên mặt nước, trông chẳng khác nào đầu heo chuẩn bị đem quay.
Ngâm mình trong nước ấm thật dễ chịu, lớp “xi măng” dần tan ra thành bùn, khiến bồn nước trong trẻo ban đầu trở nên đen ngòm như đầm lầy.Cơ thể Hoắc Vũ Hạo cũng mềm mại hơn nhiều.
Phàm Vũ lại thay một bồn nước khác, lột sạch mớ quần áo rách nát của hắn, rồi lại ngâm hắn vào đó.
Nhờ dược lực bên trong và nước ấm bên ngoài, Hoắc Vũ Hạo cảm thấy thân thể thư thái, chân tay cứng như củi đã linh hoạt hơn, tư thế khoanh chân cũng dần được thả lỏng.
Liên tiếp thay đến năm bồn nước ấm.Một canh giờ sau, Phàm Vũ lại cho Hoắc Vũ Hạo uống thêm một lọ dược dịch, lúc này hắn mới có thể nằm thẳng trong bồn nước, hơi thở trở nên đều đặn hơn, mang theo khí lực mạnh mẽ hơn.
Phàm Vũ lo lắng đến ướt đẫm cả người, giả vờ giận dữ mắng:
– Ngươi cái tên nhóc xấu xa, thật tốt cho ngươi quá ha, nhập định một chút là nửa năm, lão sư ta bị ngươi hành cho mệt chết.
Hoắc Vũ Hạo lúc này đã có thể miễn cưỡng mở to mắt, kim quang trong mắt đã biến mất, chỉ còn lại hai tròng mắt đen láy bình thường.
– Lão sư, đa tạ.
Thanh âm Hoắc Vũ Hạo run rẩy, nước mắt trào ra.Nửa năm không gặp, gương mặt Phàm Vũ thêm nét phong trần, râu ria xồm xoàm, dường như già thêm vài tuổi.
Phàm Vũ cười hề hề:
– Được rồi, lão sư chỉ tùy tiện nói thôi, ngươi không còn mê man ngủ như vậy là ta đã thỏa mãn rồi.Sao rồi? Còn chỗ nào không thoải mái không?
Hoắc Vũ Hạo nghẹn ngào:
– Tốt hơn nhiều lắm, chỉ hơi đói.
– Đói? Đói cũng phải nhịn.Huyền lão nói, sau khi ngươi tỉnh dậy, ba ngày không được ăn gì cả, chỉ được uống thuốc.Ngày mai thì bắt đầu uống chút nước.Sau ba ngày mới được ăn đồ ăn lỏng.
Hoắc Vũ Hạo cười khổ:
– Lão sư, ta yếu đến vậy sao?
Phàm Vũ nói:
– Tự nhìn lại mình đi, da bọc xương.
Quả thật, sau khi được rửa sạch lớp bụi bẩn, Hoắc Vũ Hạo gầy trơ xương như xác ướp.Cũng may cơ thể trước kia vốn cường tráng, nay tuy gầy đi nhưng cơ bắp sáu múi chỉ càng hiện rõ hơn.Khí lực vẫn chưa dùng được, nhưng cũng không còn cứng như củi nữa.
Phàm Vũ giúp Hoắc Vũ Hạo vệ sinh thân thể, rồi đưa hắn ra khỏi bồn, lau khô, đặt lên giường.
– Được rồi, ngủ ngon đi, tới phiên ta tắm, ta yên tâm rồi.
Hoắc Vũ Hạo không còn chút sức nào, sau khi Phàm Vũ rời đi, hắn lại mê man.
Phàm Vũ không hề lừa hắn, trong ba ngày, lão không cho hắn ăn một miếng bánh nào, chỉ cho uống nước và uống thuốc.Phàm Vũ cũng chỉ báo cho Hòa Thái Đầu, không hề nói với ai khác Hoắc Vũ Hạo đã tỉnh lại.
Đến ngày thứ ba, Hoắc Vũ Hạo đã có thể tự ngồi dậy, khoanh chân minh tưởng, hồn lực bắt đầu khôi phục.
Vừa minh tưởng một vòng, Hoắc Vũ Hạo lập tức phát hiện kinh mạch trong cơ thể nhiều chỗ bị tắc nghẽn, tu vi chẳng những không tăng lên mà còn yếu đi.Cũng may hắn đã đột phá Tứ Hoàn, nếu không đã bị rớt cảnh giới.Chỉ cần khai thông kinh mạch, tu vi sẽ tự khắc hồi phục.
Thời gian nghỉ ngơi khôi phục lâu hơn Hoắc Vũ Hạo nghĩ.Đến khi hắn có thể trở lại phòng của mình, đã là nửa tháng sau.Kinh mạch được khai thông hoàn toàn, thân thể Hoắc Vũ Hạo dường như đã thay đổi.Nửa năm nhập định sâu quả thật không uổng phí.Dù hồn lực tạm thời không tăng trưởng, chỉ khôi phục lại như nửa năm trước, nhưng kinh mạch, cốt cách, thậm chí là máu đều có thêm một chút gì đó màu vàng nhạt.Khí tức kim sắc này rất giống Tinh Thần Hải của hắn.
Nói cách khác, tinh thần lực tiến hóa lên cảnh giới Hãn Hải Vô Nhai đã dung hợp vào cơ thể.Biến hóa rõ ràng nhất là tốc độ vận chuyển hồn lực đã nhanh hơn.
Võ Hồn thứ hai là Cực Hạn Băng khiến cơ thể phải chịu gánh nặng lớn, lượng hồn lực cũng nhiều hơn người bình thường, khiến quá trình tu luyện vận chuyển hồn lực khá chậm chạp.Đó là lý do hồn lực Hoắc Vũ Hạo tuy vững chắc nhưng lại tăng lên rất chậm.
Thân thể được cảnh giới Hãn Hải Vô Nhai tẩy rửa, trải qua một lần thoát thai hoán cốt, càng thêm cứng cỏi.Thông qua vận chuyển hồn lực minh tưởng, tốc độ tăng lên rõ rệt.Tuy vẫn chưa thể so sánh với tốc độ tu luyện của hồn sư bình thường, nhưng ít nhất đã giúp hắn rút ngắn một phần ba thời gian cần thiết để đột phá cấp 50.
Sự thay đổi của cơ thể không khiến Hoắc Vũ Hạo hài lòng bằng sự tăng trưởng của tinh thần lực.Tinh Thần Hải tiến hóa giúp hắn dễ dàng nhận biết gió thổi cỏ lay trong phạm vi bán kính 25 mét chỉ bằng tinh thần lực nhạy bén, không cần dùng đến hồn lực.Mà khi thi triển Tinh Thần Tham Trắc, bán kính tăng lên 400 mét, tập trung một hướng thì phạm vi tăng lên 3000 mét, chi tiết tỉ mỉ như cảnh giới Nhập Vi của Tử Cực Ma Đồng.
Hơn nữa, Hoắc Vũ Hạo còn phát hiện bốn hồn hoàn của Võ Hồn Linh Mâu, ngoại trừ hồn hoàn thứ nhất 100 năm vẫn giữ màu trắng, ba hồn hoàn còn lại đều trở thành màu đen thâm thúy, vượt quá giới hạn 4000 năm.Điều này là do hắn hấp thụ ba phong ấn của Thiên Mộng Băng Tằm.Thiên Mộng Băng Tằm biết cơ thể hắn chưa thể nhận hồn hoàn có niên hạn cao hơn, nên phần lớn năng lượng phong ấn căn nguyên tinh thần lực đã dung hợp vào Tinh Thần Hải và cải tạo thân thể.Nói cách khác, nếu hoàn toàn dung hợp ba phong ấn kia vào hồn hoàn, sẽ khiến cả ba hồn hoàn tăng lên đến cảnh giới 100.000 năm.
Trong nửa năm qua, sóng gió ở Minh Đức Đường cũng đã lắng xuống.Sau đó, Hoắc Vũ Hạo tìm Hiên Tử Văn để nhờ lão dẫn vào lại Minh Đức Đường.Tuy nhiên, so với thái độ kiêu ngạo ở giải đấu luận bàn, Hoắc Vũ Hạo hiện tại khiêm tốn hơn nhiều, chỉ lặng lẽ đến bàn thực nghiệm của mình, tiếp tục nghiên cứu chế tạo hồn đạo khí.Dường như mọi thứ vẫn như cũ.Nhưng phiền toái vẫn tìm đến…
Kết thúc một ngày nghiên cứu, Hoắc Vũ Hạo rời khỏi Minh Đức Đường, trên đường về ký túc xá vẫn suy tư về những thu hoạch hôm nay.Sau khi trải qua biến hóa, trí não của hắn trở nên minh mẫn hơn, năng lực phân tích và tính toán đều tiến bộ vượt bậc, giúp hắn dễ dàng nắm bắt lý thuyết về hồn đạo khí.Hiện tại hắn chưa vội nghiên cứu kim khí nhân khổng lồ, mà cố gắng củng cố năng lực của một hồn đạo sư.
Vừa đến cổng ký túc, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên cảm thấy nguy hiểm, chân trái khựng lại, xoay người.
– Quý Tuyệt Trần?
Từ trong bóng tối, Quý Tuyệt Trần nắm chặt Thiên Ngoại Vẫn Thạch Kiếm chậm rãi bước ra.Vẫn là vẻ lạnh lùng như xưa, nhưng khí tức sắc bén hơn nhiều so với nửa năm trước.
– Sao ngươi biết là ta?
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười:
– Kiếm ý của ngươi là độc nhất vô nhị.
Quý Tuyệt Trần gật đầu:
– Đa tạ ngươi!
– Đa tạ? Đa tạ chuyện gì?
Hoắc Vũ Hạo ngạc nhiên.
Quý Tuyệt Trần nói:
– Sau hôm đó, ta đã bước vào trạng thái nhập định sâu, giúp ta hiểu rõ hơn về kiếm ý của mình, cho nên phải đa tạ ngươi.
Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc:
– Ngươi cũng nhập định sâu? Chúc mừng ngươi.Nhưng không cần cảm ơn ta đâu, ta cũng vừa tỉnh lại không lâu, xem như chúng ta có duyên, cả hai đều có thu hoạch lớn từ trận chiến đó.
Quý Tuyệt Trần vẫn lạnh lùng, nhưng mang theo một chút bất đắc dĩ:
– Ta nhập định sâu chỉ khoảng một tháng, còn ngươi thì đến tận nửa năm.Hôm nay ta đến tìm ngươi là muốn xem sự tiến bộ của ngươi sau nửa năm.
– Được!
Hoắc Vũ Hạo không từ chối, cũng không hỏi nhiều.Với người như Quý Tuyệt Trần, không cần phải nói nhiều lời vô nghĩa.Hắn thấy Quý Tuyệt Trần đã sẵn sàng chiến đấu, căn bản không cần biết hắn có đồng ý hay không.
Hoắc Vũ Hạo không thủ thế, chỉ mở to mắt nhìn Quý Tuyệt Trần, chậm rãi tiến lên.
Một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.Mỗi bước chân của Hoắc Vũ Hạo đều khiến cơ thể hắn bừng lên một tầng kim sắc, mắt cũng rực sáng kim quang.Nơi hắn bước qua đều lưu lại dấu chân hoàng kim.
Quý Tuyệt Trần quả thật đã thay đổi rất nhiều.Kiếm ý không còn phô thiên cái địa, mà chỉ còn lại một đường, nhưng sắc bén hơn gấp bội, cường đại như hung thần đòi mạng.
Nhưng ngay khi kiếm ý chạm đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo, nó bất ngờ tan vỡ, không thể cản bước hắn dù chỉ một chút.
Cho đến khi Hoắc Vũ Hạo dừng lại trước mặt Quý Tuyệt Trần, kiếm vẫn chưa đâm ra, khoảng cách giữa hai người chỉ còn hai mét.Hoắc Vũ Hạo dừng lại, cơ thể hoàn toàn hóa thành màu vàng, người ngoài nhìn vào không cảm nhận được bất kỳ uy áp nào.
Nhưng Quý Tuyệt Trần mồ hôi nhễ nhại, hai tay nắm kiếm run rẩy.
Hoắc Vũ Hạo chắp tay sau lưng, thản nhiên nói:
– Ngươi đã chọn đúng con đường.Chuyên nhất, một đời chỉ có kiếm! Chắc chắn nó sẽ đưa ngươi đến đỉnh cao.Về sự chuyên tâm, ta không bằng ngươi, nhưng thiên phú và vận may của ta có lẽ hơn ngươi một chút.Ta có một lão sư vĩ đại.Muốn thắng ta, có lẽ ngươi phải đuổi theo cả đời.
Nói xong, Hoắc Vũ Hạo xoay người bỏ đi.Mỗi bước chân lại bớt đi một tầng kim sắc.Đến chỗ cũ, kim sắc hoàn toàn biến mất.Hắn chậm rãi bước vào ký túc xá.
Khi Hoắc Vũ Hạo đi khuất, Quý Tuyệt Trần rên lên một tiếng đau đớn, Thiên Ngoại Vẫn Thạch Kiếm cắm mạnh xuống đất để giữ vững thân thể.Mồ hôi đầm đìa, kiếm ý tan biến.
Nhìn qua thì không có giao đấu, nhưng thực tế, “ý” của cả hai đã có một cuộc so tài mãnh liệt.
Kiếm của Quý Tuyệt Trần chú trọng nhất là kiếm ý.Nếu khí thế áp đảo đối thủ, hắn sẽ chém đối thủ dù thực lực mạnh đến đâu.Tu vi của hắn đã hơn xa Hoắc Vũ Hạo, không lâu trước đó đã đột phá Thất Hoàn và đạt được cảnh giới Võ Hồn Chân Thân.Vậy mà hắn vẫn không thể áp đảo khí thế của Hoắc Vũ Hạo, vẫn thua trong cuộc so tài với tên tiểu tử đó.
Chỉ có bản thân hắn mới cảm nhận rõ mỗi bước chân của Hoắc Vũ Hạo như bước chân của vua chúa.Mỗi bước tiến lên, khí thế quân vương càng thêm vĩ đại, đánh tan kiếm ý của hắn, khiến hắn không thể tung kiếm.Còn Hoắc Vũ Hạo thì thản nhiên chắp tay sau lưng, thoải mái đối mặt với áp lực đó.
Hoắc Vũ Hạo chỉ im lặng quan sát, nhưng Quý Tuyệt Trần đã biết mình thua, thậm chí thảm hại hơn lần trước.”Ý” mà hắn theo đuổi có vẻ như Hoắc Vũ Hạo đã bỏ xa hắn.
“Ngươi muốn thắng ta, có lẽ phải đuổi theo cả đời.”
Câu nói vang vọng trong tâm trí khiến trái tim hắn bồi hồi, thân thể run rẩy.
Im lặng một lúc, Quý Tuyệt Trần ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:
– Con đường ta đi là đúng! Dù phải đuổi theo cả đời, ta vẫn sẽ đuổi theo.Hắn chính là mục tiêu ta tìm kiếm!
Ánh mắt hắn bừng lên ngọn lửa hưng phấn, quyết tâm nhìn về phía bóng đêm Hoắc Vũ Hạo vừa biến mất.Hắn xoay người bước đi, tan biến trong đêm.
Hoắc Vũ Hạo vào ký túc xá, khẽ lắc đầu.Vừa rồi hắn cũng không thoải mái.Hắn nhận ra Quý Tuyệt Trần đã tìm ra cách dồn ép tinh thần ý chí vào kiếm ý, dung hợp thành một thể.So với Quân Lâm Thiên Hạ thì khác, nhưng lại có những đặc điểm riêng.Ai dám nói hắn không thể tạo ra một Quân Lâm Thiên Hạ khác?
Về thiên phú, Quý Tuyệt Trần không mạnh, nhưng hắn dựa vào nỗ lực và sự kiên trì để tìm ra con đường riêng, giúp hắn tăng trưởng hồn lực và cải thiện phương thức tu luyện.Nếu không, Võ Hồn của hắn không thể giúp hắn đạt đến tu vi Hồn Thánh ở độ tuổi này.
Nếu thực sự chiến đấu hết mình, Hoắc Vũ Hạo nhẩm tính tỷ lệ thắng lợi không quá hai phần.Tu vi giữa hai người quá chênh lệch, kiếm lại quá sắc bén.May mắn là Quý Tuyệt Trần không tìm kiếm thắng thua, mà tìm kiếm thứ khác, nên mới thua hắn hai lần.
Xem ra, bản thân phải cố gắng gấp bội.So với Quý Tuyệt Trần, hắn trả giá ít hơn nhưng lại đạt được nhiều hơn.Nếu không cố gắng, chẳng phải là phụ một thân thiên phú sao?
– Hả? Còn chưa hết?
Hoắc Vũ Hạo sắp đến phòng mình, lại nhíu mày nhìn về phía trước.
– Cảm giác thật nhạy bén.
Một giọng nói vang lên từ phía sâu trong bóng tối.Ở ngã rẽ, một cô gái bước ra.Chính là người đã đến tận phòng Hoắc Vũ Hạo để xin hắn trả lại linh hồn: Na Na.
Thấy nàng, Hoắc Vũ Hạo hiểu được mục đích của nàng, không khỏi áy náy:
– Xin lỗi, tình trạng của ta hơi đặc biệt.Theo ta vào đây, ta sẽ trả lại linh hồn cho ngươi.
Không hiểu vì sao nàng lại tin tưởng thiếu niên này đến vậy, ngay cả khi hắn có ý đồ xấu.Có lẽ là vì lần trước hắn đã bối rối như vậy…Nhớ lại chuyện nửa năm trước, mặt nàng cũng đỏ lên.Lúc đó tình thế cấp bách quá…
Na Na vừa theo vào phòng vừa suy nghĩ lung tung.
Hoắc Vũ Hạo không mời nàng ngồi.Chuyện lần trước đã để lại một “ám ảnh” trong lòng hắn.Gặp lại nàng, hắn càng thêm xấu hổ.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Lần trước linh hồn của ngươi quả thật đã bị ta phong ấn.Võ Hồn của ta có thuộc tính tinh thần, hồn kỹ của ngươi lại có một vài đặc tính tinh thần, nên bị ta áp chế.Sau này cố gắng ít dùng oán linh lại, tuy nó có uy lực lớn, nhưng nếu bị đối phương khắc chế, vấn đề sẽ rất lớn.Dù sao thì không phải lúc nào chiến đấu cũng là luận bàn đơn thuần như vậy.
– Ừ.
Na Na gật đầu, ngoan ngoãn dịu dàng.
Hoắc Vũ Hạo không muốn để nàng ở lại đây quá lâu, để tránh những chuyện không nên nhớ lại.Hắn khép hờ mắt, miệng lẩm bẩm một câu chú ngữ.Một luồng kim quang từ ngón trỏ chiếu thẳng vào mi tâm nàng.
– Ngưng thần, thả lỏng, không cần chống cự.
Hoắc Vũ Hạo ra lệnh.
Na Na vội thả lỏng cơ thể, nhắm mắt, im lặng chờ đợi.
Hoắc Vũ Hạo đặt luồng kim quang vào mi tâm nàng.Na Na run rẩy dữ dội.Một luồng kim quang bao phủ cả người nàng, từ đầu xuống chân rồi từ chân lên đầu.
Hoắc Vũ Hạo thu tay, cẩn thận nhìn nàng.Phương pháp trả lại linh hồn dĩ nhiên là do Y lão chỉ dạy, nhưng đây là lần đầu hắn sử dụng, nên cũng hơi lo lắng.
May mắn Na Na hồi phục rất nhanh.Khi nàng mở mắt, trong mắt còn ánh lên một tia kim quang chói lóa.
– Xong rồi?
Na Na vội gật đầu, vẻ mặt hưng phấn:
– Ta cảm thấy linh hồn mình thật hơn rất nhiều.Ngay cả Võ Hồn dường như cũng thăng hoa.Cảm ơn ngươi.Ngươi làm thế nào vậy?
Hoắc Vũ Hạo ngập ngừng:
– Đó là bí mật Võ Hồn của ta, ta không thể nói cho ngươi.
Hắn không thể nói cho Na Na biết rằng linh hồn nàng đã được Tinh Thần Hải nuôi dưỡng một thời gian nên đã cảm nhiễm và biến đổi tinh thần lực của hắn, nhận được một chút tinh luyện của cảnh giới Hãn Hải Vô Nhai.
Na Na không hỏi thêm, nhưng ánh mắt nhìn Hoắc Vũ Hạo có vẻ kỳ lạ.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Được rồi, ta đã trả lại linh hồn cho ngươi.Nếu không còn gì nữa thì ngươi về nghỉ sớm đi.Về nhớ phải minh tưởng tu luyện để ổn định linh hồn.
– Ừ.
Na Na nghe lời, xoay người bước đi.
Hoắc Vũ Hạo khẽ nhíu mày.Dù sao thì có lại linh hồn và còn được tăng trưởng cũng phải vui mừng chứ, nhưng sao nàng lại không chào mà đã quay người bỏ đi vậy? Thôi kệ, đi cũng tốt, kết thúc ở đây là an toàn nhất.
Nhưng hắn nhanh chóng trợn tròn mắt, vì khi Na Na đến cửa, nàng không hề bước ra mà lại đóng cửa lại, thậm chí còn khóa trái.Hoắc Vũ Hạo nhớ lại tình cảnh nửa năm trước, giật mình.
– Ngươi muốn gì?
Hoắc Vũ Hạo kinh hoảng lao tới trước mặt Na Na, giơ tay giữ chặt vai nàng.
Na Na cũng lắc mình tránh sang ngang.Hoắc Vũ Hạo chỉ chụp được một cái bóng mờ.Về tốc độ, hắn không phải là đối thủ của Chiến Hồn Vương mẫn công Na Na.Võ Hồn U Linh quả thật có sự chúc phúc lớn về tốc độ.
Hoắc Vũ Hạo đề cao cảnh giác, chuẩn bị hành động thì Na Na lại làm một điều vượt ngoài dự đoán của hắn.
Nàng lùi sang ngang rồi đột ngột quỳ xuống, khiến Hoắc Vũ Hạo mất đà.
– Ngươi, ngươi làm gì vậy?
Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng lùi lại, kinh ngạc nhìn Na Na.
Na Na mắt đỏ hoe:
– Hoắc Vũ Hạo, cầu xin ngươi giúp ta!
– Ngươi đứng lên trước đi.
Hoắc Vũ Hạo tránh né, không chịu nhận đại lễ của nàng.
Na Na lắc đầu, nước mắt ràn rụa:
– Nếu ngươi không cho ta quỳ, ta sẽ không nói.
Hoắc Vũ Hạo quả quyết:
– Nếu ngươi cứ như vậy, ta sẽ đuổi ngươi ra ngoài.
Vừa nói, hắn vừa đi về phía cửa phòng.
– Đừng!
Na Na lao đến ôm chân hắn, dán cả thân thể nóng bỏng của mình vào chân hắn, nghẹn ngào:
– Đừng đuổi ta đi, ta đứng lên nói.
Nàng nghe lời Hoắc Vũ Hạo đứng dậy, hai mắt đẫm lệ, cúi đầu như một cô vợ nhỏ bị chồng bắt gặp “đi ăn chả”.
Hoắc Vũ Hạo mềm lòng, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh:
– Ngươi ngồi xuống rồi nói.
Na Na nhu thuận đến ngồi xuống ghế, thều thào:
– Ngươi có thể nghe ta kể chuyện xưa không?
Hoắc Vũ Hạo cười khổ:
– Ta mà không cho ngươi nói, ngươi chịu về sao?
Na Na đột nhiên đỏ mặt mỉm cười:
– Ta sinh ra trong một gia đình quý tộc.Cha ta là một Nam Tước thừa kế, thuộc tầng lớp quý tộc thấp nhất.Gia đình ta không được phong đất, nhưng cũng có chút ruộng đất và cửa hàng, miễn cưỡng tính là giàu có.Tiên Thiên Võ Hồn của phụ thân không có Hồn Lực, nên ông không thể trở thành Hồn Sư.
– Phụ thân gặp mẫu thân là một sự tình cờ.Hôm đó cha ta ra ngoài thành dạo chơi và gặp mẹ ta chạy ra từ rừng rậm.Mẹ ta bị thương nặng vì đi săn Hồn Thú.Mẹ ngất xỉu và được cha cứu giúp.Nhưng vết thương của mẹ rất nghiêm trọng, cha không thể không đưa mẹ về nhà.
– Mẹ dưỡng thương gần một tháng mới khỏi.Trong một tháng đó, mẹ được cha chăm sóc chu đáo và rất cảm động.Khi mẹ phải rời đi, cha đã bày tỏ tình cảm và muốn giữ mẹ lại.Nhưng mẹ nói với cha rằng nàng là một vận rủi và sẽ gây hại cho ông.Nhưng cha vẫn kiên quyết giữ mẹ lại, nói rằng ông không sợ và không tin vào những điều đó.
– Sau một tháng ở chung, lại thêm ân cứu mạng, mẹ cũng có tình cảm với cha.Cuối cùng mẹ đã chọn ở lại.Tình cảm của hai người phát triển rất nhanh.Ba tháng sau, cha mẹ kết hôn và có ta sau một năm rưỡi.
– Phụ thân tuy là quý tộc, nhưng tính tình thiện lương và đối đãi rất tốt với gia nô.Mẫu thân sau khi kết hôn cũng chỉ an tâm ở nhà dạy con.Gia đình ta rất an bình và vui vẻ cho đến một ngày…
Nói đến đây, nước mắt nàng chực trào ra, nhưng nàng đã cố gắng kìm lại:
– Năm ta sáu tuổi, mẹ nói với cha rằng mẹ phải ra ngoài một chuyến, là đi săn Hồn Thú trong rừng rậm.Hồn Lực của mẹ đã đến bình cảnh và cần Hồn Hoàn để đột phá.Mẹ xuất thân bình dân nên chỉ được một học viện Hồn Sư sơ cấp chỉ dẫn vài kiến thức đơn giản.Nhờ cố gắng, mẹ đã đạt đến cấp 40 Hồn Tông.Với một người bình dân, đó là một điều cực kỳ khó.
– Cha ủng hộ.Nhưng chuyến đi đó kéo dài đến nửa năm.Mẹ trở về với sắc mặt rất khó coi.Lúc đó ta và cha chỉ vui mừng cho mẹ mà không nhận ra điều gì khác lạ.Năm đó ta cũng thức tỉnh Võ Hồn.Nó giống hệt của mẹ, là U Linh.
– Không lâu sau, có một nhóm người lạ đến nhà.Không biết họ đã nói gì với mẹ, nhưng mẹ đã lập tức theo họ đi.Cha muốn ngăn cản nhưng không được.Từ ngày đó, gia đình ta bị bao trùm bởi ác mộng.Mẫu thân thường xuyên rời nhà và đi rất lâu.Mỗi khi trở về sắc mặt của mẹ đều rất khó coi, nhưng thực lực của mẹ thì càng lúc càng mạnh hơn.Lúc đó ta được đưa vào học viện.Những chuyện sau đó ta không rõ.Nhưng sau này, khi ta về nhà, ta phát hiện những thứ giá trị trong nhà đã không còn.Cha thì ngày càng già nua, còn mẹ thì ít khi về nhà.
– Lúc đó ta đã hỏi cha chuyện gì xảy ra và tại sao người lại gầy yếu như vậy.Nhưng cha không nói gì cả, chỉ thở dài.Ta muốn tìm mẹ để hỏi cho ra lẽ, nhưng ta thậm chí còn không thấy mặt mẹ thì làm sao mà tìm? Đến năm ta 12 tuổi, có người đến trường báo cho ta biết cha đã qua đời.
Na Na nấc lên từng tiếng bi thương.Hoắc Vũ Hạo cũng cảm thấy đau lòng, đưa khăn tay cho nàng.
Sau một lúc lâu, Na Na mới bình phục và kể tiếp:
– Ta điên cuồng chạy về nhà, nhưng phụ thân đã vĩnh viễn rời xa ta.Cha ta chết trong sự tức tưởi.Dù đã chết, nhưng ánh mắt cha vẫn tràn ngập vẻ không tin được, như thể nhìn thấy điều gì đó không thể lý giải.
– Ai? Ai đã giết cha? Trên ngực cha rõ ràng có một vết thương chí mạng.Kẻ nào nhẫn tâm giết cha ta! Còn mẹ đâu? Mẹ ta đã đi đâu? Dù cha đã chết, mẹ vẫn không trở về.
