Chương 412 Tư Cách

🎧 Đang phát: Chương 412

Tầng thứ hai của Cửu Thiên Thang.
Mục Trần vừa đặt chân xuống, bảy ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn, mỗi ánh mắt mang một vẻ khác nhau: kinh ngạc, lạnh lùng, dò xét, thờ ơ…
Hắn lướt nhìn một lượt, tổng cộng có bảy người, kể cả Hạ Du Nhiên.Chắc chắn đây là những kẻ mạnh nhất Thánh Linh Sơn, dù chưa giao đấu, Mục Trần biết rõ bọn chúng hơn xa đám ô hợp Ngô Động, Thanh Hổ.
Đây mới là cửa ải khó khăn nhất.
Và cũng là nơi tập trung những đối thủ đáng gờm nhất.
Ánh mắt Mục Trần chạm phải Ma Hình Thiên.Gã cũng đang nhìn hắn, ánh mắt tĩnh lặng không chút cảm xúc, không hề có sát khí, cứ như người dưng nước lã, nhưng lại khiến Mục Trần cảm thấy gai lạnh sống lưng.
Kẻ này mới thật sự là mối họa.
Không khí vốn đã quỷ dị, nay lại càng thêm ngột ngạt.Chỉ có Hạ Du Nhiên là thoải mái tiến đến, kéo tay Mục Trần sang một bên, giải vây cho hắn khỏi áp lực vô hình.
“Sao giờ mới đến?” Nàng khẽ hỏi.
“Bị thương chút nên mất thời gian.” Mục Trần cười, lấy ra Ngự Phong Linh Châu trả lại cho nàng: “Đa tạ Hạ học tỷ!”
Hạ Du Nhiên nhận lấy, mỉm cười: “Cũng giỏi đấy! Ta cứ tưởng ngươi không đủ sức đến đây chứ, xem ra đã đánh giá thấp ngươi rồi.”
Mục Trần đảo mắt nhìn quanh, cảm nhận bầu không khí nặng nề trên bình đài: “Mọi người đứng đây làm gì vậy?”
Đám người này không tiến lên, cũng không giao chiến, chỉ đứng im như tượng gỗ, tỏa ra áp lực khiến hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Thánh Linh tẩy lễ sẽ giáng xuống từ chỗ đó…” Hạ Du Nhiên chỉ lên đỉnh Cửu Thiên Thang, nơi có một luồng sáng chói lóa như mặt trời, dao động khủng khiếp tỏa ra xung quanh.
“Từ đó?” Mục Trần hơi giật mình.
“Càng lên cao Cửu Thiên Thang, khả năng hấp thụ tẩy lễ lực càng mạnh.Vấn đề là ai mới có đủ tư cách lên tầng trên cùng kia.Tẩy lễ lực không phải là vô tận, càng ít người ở trên đó, lượng tẩy lễ lực nhận được sẽ càng lớn.”
Lúc này Mục Trần mới hiểu ra, thì ra cả bảy người ở đây đều có thể lên tầng cao nhất, nhưng không ai muốn chia sẻ nguồn lực tẩy lễ ít ỏi cho người khác, tất cả đều muốn độc chiếm phần tốt nhất.Vấn đề là không ai đủ sức áp chế toàn bộ những người còn lại.
Ma Hình Thiên có lẽ chỉ đủ sức một chọi một, hắn cũng không dại gì mà mơ tưởng đánh bại cả sáu người rồi ung dung lên đỉnh.
Vậy nên trước khi tẩy lễ lực xuất hiện, cục diện giằng co này vẫn sẽ tiếp diễn.Sự xuất hiện của Mục Trần khiến tình hình càng thêm phức tạp.
Mục Trần khẽ giật mình, bất giác liếc nhìn Liễu Ảnh gần đó, gã đang nhìn hắn với ánh mắt đầy sát khí.
“Tầng hai này đã chật rồi, e rằng không có chỗ cho kẻ thừa thãi.” Liễu Ảnh thản nhiên nói, ngay lập tức mọi ánh mắt đổ dồn về phía Mục Trần.Ai cũng hiểu rõ mục tiêu của gã.
Bọn chúng chẳng có ý kiến gì, việc Mục Trần dám xông lên chia chác tẩy lễ lực khiến chúng không hài lòng chút nào.
Cả bảy người đều biết rõ thực lực của nhau, đều kiêng dè lẫn nhau.Còn Mục Trần là cái thá gì? Chỉ là Thông Thiên Cảnh sơ kỳ, dù chiến lực có thể khiến Thanh Hổ phải kiêng nể, nhưng Thanh Hổ thì có tư cách gì mà chen chân vào đây?
Ở nơi này, cấp bậc được phân định rõ ràng, có bao nhiêu sức mạnh thì biết thân biết phận, ngoan ngoãn đứng ở dưới mà hưởng chút canh thừa của bọn chúng, có được tẩy lễ hay không thì còn phải xem vận may của ngươi…
“Liễu Ảnh!” Hạ Du Nhiên giận dữ trừng mắt.
“Du Nhiên, quy tắc là thế nào muội hiểu rõ mà, không ai muốn chia sẻ tẩy lễ lực ít ỏi cho người khác.Những ai đứng được ở đây đều là kẻ hơn người.Muội nhìn lại xem, ngoài muội ra, ai cho phép hắn đứng đây?”
“Ha ha, Du Nhiên! Liễu Ảnh nói đúng, nếu ai cũng có thể lên đây chia chác thì thật là loạn.Bên dưới còn bao nhiêu kẻ muốn chen chân lên, thật là phiền phức.” Đổng Uyên cũng lên tiếng phụ họa.
Những người còn lại thì thờ ơ, nhưng rõ ràng là họ cũng có chung suy nghĩ.
Chỉ có Ma Hình Thiên là không mấy quan tâm, ánh mắt vẫn lạnh lùng dõi theo Mục Trần.Nhiệm vụ của hắn là giết Mục Trần, đoạt lại chí bảo của Long Ma Cung, nhưng nếu tên kia bị Liễu Ảnh đánh bại, thậm chí bị giết chết, thì hắn cũng không thích thú gì cho cam.
Mục Trần vẫn giữ được bình tĩnh trước sự gây khó dễ của Liễu Ảnh, hắn đã sớm đoán trước được điều này, nếu đám người này im lặng cho hắn đứng đây thì mới thật sự khiến hắn lo lắng.
“Ngươi…” Hạ Du Nhiên tức giận.
“Du Nhiên! Giữa chúng ta có hôn ước, ta khuyên muội đừng xen vào, bằng không mọi người tức giận, đá cả muội ra ngoài thì hành trình Thánh Linh Sơn của muội sẽ tay trắng đấy!” Liễu Ảnh cười nhạt đe dọa.
“Vậy cứ thử xem!” Hạ Du Nhiên nổi giận, định xông lên làm cho ra lẽ, nhưng bị Mục Trần giơ tay ngăn lại.
“Hạ học tỷ, đa tạ! Nhưng chuyện này ta không thể để nữ tử ra mặt bảo vệ được.” Mục Trần mỉm cười, hắn không muốn liên lụy Hạ Du Nhiên.
Hạ Du Nhiên tức giận trừng mắt, nàng hiểu ý của hắn, nhưng vẫn căm tức lời nói của Liễu Ảnh.
“Ha ha, cũng khiến ta kinh ngạc đấy, cứ tưởng ngươi sẽ trốn sau váy đàn bà cơ chứ…” Liễu Ảnh nhếch mép châm chọc.Trước đó ở Thánh Linh Các, Ma Hình Thiên định ra tay giết Mục Trần, thì một cô gái đã xuất hiện, bức lui Ma Hình Thiên, nếu không thì hắn đã sớm thành một cái xác không hồn rồi.
Đối mặt với sự nhạo báng của gã, Mục Trần chỉ cười nhạt, chậm rãi tiến lên, đảo mắt nhìn quanh: “Muốn đứng ở đây thì cần có tư cách gì?”
Liễu Ảnh nghe vậy, cười càng thêm dữ tợn: “Đơn giản thôi, chứng minh ngươi đủ tư cách.”
“Chứng minh thế nào?” Mục Trần hỏi lại, mặt không đổi sắc.
Liễu Ảnh chậm rãi tiến lên, đứng trước mặt Mục Trần, chỉ thẳng vào mặt hắn, giọng nói vang vọng khắp tầng hai: “Sống sót dưới tay ta là đủ!”
Gã nghiêng đầu cười, nói tiếp: “Nói cho ngươi biết, ta không thích luận bàn, một khi đã ra tay thì không chết cũng tàn phế, nếu sợ thì mau chóng cút xuống dưới cho ta…”
“Ầm!”
Linh lực bùng nổ dữ dội, mọi người kinh ngạc khi thấy Mục Trần lao tới Liễu Ảnh như quỷ mị, một cước đầy linh lực mạnh mẽ quét ngang.
Cước kình như một ngọn roi hung hãn tấn công Liễu Ảnh.
“Chát!”
Cú đá mạnh mẽ giáng xuống cánh tay đang che chắn trước mặt Liễu Ảnh, dư lực bắn ra tứ phía, khiến cho bình đài nứt toác vì va chạm khủng khiếp.
Liễu Ảnh ngẩng lên, nụ cười lạnh lẽo trên môi trở nên dữ tợn hơn, giọng nói tràn ngập sát khí vang lên: “Ha ha! Xem ra ngươi đã chọn con đường chết rồi!”

☀️ 🌙