Đang phát: Chương 409
Ngày 20 tháng 1.
Đúng như Phương Bình dự đoán, hôm nay, chính phủ công khai danh sách lục phẩm.Đến đây, tất cả các cấp bậc danh sách đã đầy đủ.
Phương Bình không có tên trong danh sách ngũ phẩm và anh cũng không mấy quan tâm.Nhưng ở danh sách lục phẩm, Ma Võ có vài người lọt vào.
Danh sách trung và hạ phẩm khác với cao phẩm, chỉ xếp hạng 100 người đứng đầu.Ma Võ lần này có khá nhiều người được ghi danh:
* Đường Phong, hạng 6
* Lữ Phượng Nhu, hạng 8
* La Nhất Xuyên, hạng 37
* Trương Kiến Hồng, lão đầu béo trấn giữ địa quật Ma Đô, hạng 64.
Ma Võ hiện có 6 lục phẩm đỉnh phong, trừ Lý lão đầu đã mất, có 4 người được lên bảng.Hai vị đỉnh phong của Học viện Văn học và Chế Tạo học viện lại không có tên.Điều này cho thấy số lượng cường giả lục phẩm đỉnh phong phải trên 100 người.
Phương Bình khá ngạc nhiên khi Đường Phong xếp thứ 6, Lữ Phượng Nhu thứ 8.Việc Lữ Phượng Nhu hợp nhất tinh huyết đã được báo cáo lên Bộ Giáo Dục.Dù vậy, Đường Phong vẫn xếp trên, chứng tỏ chính phủ đánh giá Đường Phong mạnh hơn cả Lữ Phượng Nhu sau khi hợp nhất tinh huyết.
“Đại sư tử” này thật sự mạnh đến vậy sao?
Ma Võ có 4 người trong top 100 lục phẩm, 2 người trong top 10, cho thấy vị thế đệ nhất học phủ.Kinh Võ cũng có 4 người, nhưng chỉ 1 người trong top 10 (hạng 9).Ông của Phó Xương Đỉnh là Phó Quốc Thịnh cũng có tên, nhưng không cao, hạng 48, thấp hơn La Nhất Xuyên.Dù sao, lọt vào top 100 cũng chứng minh thực lực của Phó Quốc Thịnh.
Những người xếp trên Đường Phong trong danh sách lục phẩm, Phương Bình hầu như chưa nghe tên, có lẽ là những người thuộc hàng “lão cổ hủ”.Có 2 người từ quân đội, 1 người từ giới tông phái, và 2 người chỉ có tên tuổi mà không thuộc thế lực nào, có lẽ là những võ giả tự do.
***
Trong võ đạo xã lúc này rất vắng vẻ, người thì đi Nam Giang, người thì tu luyện ở nam khu.Ở đây chỉ còn Phương Bình và Tần Phượng Thanh là những người thuộc trung phẩm cảnh mới đột phá, không vội tu luyện.Tần Phượng Thanh không vội vì đã dùng hết học phần, mấy ngày nay phải tự thu nạp năng lượng.
Cả hai đang rảnh rỗi, dù Tần Phượng Thanh không thích Phương Bình lắm, nhưng ở trường hắn cũng không có nhiều bạn, chẳng biết tìm ai để trò chuyện.Thấy Phương Bình cũng nhàn rỗi, Tần Phượng Thanh bèn ghé qua, tiện thể than thở:
“Dạo này xui xẻo quá, Phương Bình, tao nghi là tại mày, mày truyền vận xui cho tao rồi.”
Phương Bình cười nhạt: “Tao làm gì mày đâu? Kể nghe coi, mày lại làm sao?”
Tần Phượng Thanh thở dài, kể ra hàng loạt chuyện xui xẻo: xin việc không thành, nộp hồ sơ cho Nam Giang thì bị từ chối thẳng thừng.Nộp cho quân đội, Trinh Tập Cục, Trấn Thủ Phủ…đều bị từ chối.
Tần Phượng Thanh bực bội: “Ít ra tao cũng là tứ phẩm đỉnh phong, sao lại không ai nhận chứ? Trước Trấn Thủ Phủ phương nam hứa ngon ngọt lắm, Trấn thủ sứ đích thân đồng ý rồi, mà giờ nộp hồ sơ lại bị từ chối!”
Tần Phượng Thanh tức muốn đau gan, Ngô Xuyên còn chưa ra khỏi địa quật Nam Giang, hắn đã nói với Trấn Thủ Phủ phương nam là Trấn thủ sứ của họ đã đích thân đồng ý, vậy mà họ chẳng phản hồi gì.Dĩ nhiên, Tần Phượng Thanh không muốn kể chuyện xin việc cho Phương Bình nghe, thằng này chắc chắn sẽ cười nhạo hắn.
Tần Phượng Thanh không nói chuyện đó, mà phàn nàn về danh sách tứ phẩm: “Tao vừa lên tứ phẩm đỉnh phong, tứ phẩm cảnh còn ai là đối thủ của tao? Thế mà trong danh sách tao chỉ xếp thứ 96, khinh thường tao quá vậy? Tao Tần Phượng Thanh gặp cao phẩm vô số, chém lục phẩm cả đống, thế mà chỉ có 96, cái thứ hạng này dựa vào đâu mà xếp chứ? Vô nghĩa hết sức! Chẳng lẽ tao phải đi thách đấu từng đứa à? Còn nữa, Phương Bình, mày quá đáng nha, cái đường vay học phần của tao sao lại bị khóa rồi? Ai cũng mượn được, mỗi tao là không, mày cố ý đúng không?”
Phương Bình nghiêm mặt: “Cái đó không phải tao làm, là hệ thống quy định, mày nguy hiểm quá! Không chỉ nguy hiểm, mà tín dụng của mày cũng không tốt, toàn trả trễ hạn thôi.Mày mượn mấy lần rồi, toàn bị người ta đến tận cửa đòi nợ mày mới trả.Tự mày ngẫm lại xem, còn ai dám cho mày mượn nữa không?”
“Thì tao quên chứ bộ!”
Tần Phượng Thanh lầm bầm: “Tao bận trăm công nghìn việc, ai nhớ nổi còn phải trả nợ mỗi tháng, tao tưởng một năm trả một lần…”
Phương Bình bật cười, lúc trả thì quên, lúc vay thì hăng hái.Hắn mặc kệ Tần Phượng Thanh, đáng đời ai cho mượn được.Có mượn được cũng tiêu xài hết thôi.
Hàn huyên vài câu, Tần Phượng Thanh ngẫm nghĩ rồi nói: “Còn một chuyện nữa, cũng xui xẻo lắm, mày còn nhớ con cọp cái không?”
“Cọp cái?”
Phương Bình nghĩ một hồi rồi ngờ vực hỏi: “Mày nói Chu Kỳ Nguyệt bên Học viện Nữ sinh Ma Đô hả?”
“Đúng.”
Tần Phượng Thanh thở dài: “Chính là con nhỏ đó, dạo này cứ bám lấy tao, phiền chết đi được.”
Khóe miệng Phương Bình giật giật, không nhịn được hỏi: “Bám mày? Bám kiểu gì?”
“Thì còn bám kiểu gì?” Tần Phượng Thanh bất đắc dĩ nói: “Nó nhắn tin cho tao, bảo muốn luận bàn võ đạo một hồi, tưởng tao ngốc chắc.Luận bàn võ đạo cái gì, chẳng qua là muốn thừa cơ giở trò với tao thôi.Đàn bà ai cũng như ai, thật sự muốn luận bàn thì nó giả bộ bị thương, rồi bắt tao đưa về, khéo còn phải nằm viện một thời gian để tao ngày nào cũng đến thăm.Đàn bà, phiền phức! Mày bảo sao nó cứ bám lấy tao cơ chứ?”
Phương Bình không biết phải trả lời thế nào, Chu Kỳ Nguyệt bảo luận bàn…chắc là thật sự muốn luận bàn chứ?
Lắc đầu, Phương Bình không nói gì thêm, để Tần Phượng Thanh tự đi phiền muộn.
Hai người đang nói chuyện thì Trần Chấn Hoa bước vào.
Trần Chấn Hoa rất ít khi đến võ đạo xã.Lần này ông bỗng dưng đến khiến Phương Bình hơi bất ngờ, đứng lên nói: “Viện trưởng Trần, sao ngài lại đến đây?”
Trần Chấn Hoa trông có vẻ đầu bù tóc rối, ngồi xuống rồi than thở: “Không tìm được Đường sư tử, cũng không thấy Lý viện trưởng đâu, Ngô hiệu trưởng với Hoàng hiệu trưởng thì mất dạng, Lưu viện trưởng thì còn đang dưỡng thương, La viện trưởng thì đi Nam Giang, Hồ viện trưởng thì hôm qua đi Kinh Đô công tác…Ma Võ to như vậy, giờ chẳng có ai quản lý, việc gì cũng đổ lên đầu tôi! Mấy thầy cô khác thì bế quan, tu luyện, phát điên hết cả rồi! Kêu cũng không được! Mà giờ sắp thi cuối kỳ, mấy ngàn học sinh, một mình tôi quản sao xuể? Võ đạo xã các cậu không thể làm tròn trách nhiệm một chút à? Người khác không có thì thôi, hai cậu rảnh rỗi ngồi tán gẫu, chẳng lẽ không thể giúp đỡ một tay?”
Phương Bình ngớ người, một lát sau mới nói: “Thi cuối kỳ ạ?”
Tôi không biết chuyện này mà!
Thì biết Ma Võ có thi cuối kỳ, nhưng anh vào Ma Võ ba học kỳ rồi mà chưa tham gia lần nào.Học kỳ đầu năm nhất thì chuẩn bị cho cuộc thi đấu giao lưu võ đạo, anh không tham gia khảo hạch.Học kỳ hai thì anh vào địa quật, lúc ra thì đã hết kỳ thi.Giờ là học kỳ ba rồi.Mà học kỳ này, chẳng ai nhắc anh chuyện thi cử cả.
Phương Bình quên mất chuyện này, Tần Phượng Thanh còn quá đáng hơn, mặt mày ngơ ngác: “Ma Võ có thi cuối kỳ á?”
Lần này đến lượt Trần Chấn Hoa choáng váng.Hai người này…thực sự là sinh viên Ma Võ sao? Phương Bình…thôi, tạm thời không nói Phương Bình.Tần Phượng Thanh thì sắp tốt nghiệp rồi đấy!
Phương Bình cũng kinh ngạc đến ngây người! Mày năm tư rồi đó! Mày sắp tốt nghiệp rồi đó! Mà mày lại không biết Ma Võ có thi cuối kỳ! Phương Bình ít ra còn biết, chỉ là không tham gia thôi.
Thấy hai người nhìn mình, Tần Phượng Thanh buồn bực nói: “Nhìn tao làm gì, tao thật sự không biết mà.Hai học kỳ cuối năm nhất tao có việc ở nhà, về sớm hết rồi, cũng chẳng ai nói với tao chuyện này.Học kỳ đầu năm hai thì Vương Kim Dương đến khiêu khích, tao bị thương nằm viện.Học kỳ sau tao định lên tam phẩm cảnh nên bế quan.Năm ba thì tao toàn vào địa quật, có ở trường đâu.Tao thật sự không biết có thi cuối kỳ…”
Trần Chấn Hoa bỗng thấy mệt mỏi vô cùng, ông phục rồi, hai người này một người hơn một người! Một người thì quên, một người thì căn bản không biết có chuyện này.
Trần Chấn Hoa đành phải nói: “Vớ vẩn, thi cuối kỳ đương nhiên là có, chia ra khảo hạch võ đạo và khảo hạch văn khoa.Hơn nữa, hàng năm trường đều trích một phần học phần ra làm khen thưởng.Nhiều học sinh vì thực lực yếu không làm được nhiệm vụ nên dựa vào kỳ thi để kiếm chút học phần.”
Mắt Tần Phượng Thanh sáng rực, vội hỏi: “Khen thưởng học phần ạ? Viện trưởng, năm tư được bao nhiêu?”
“Năm tư…Năm tư không có.”
Trần Chấn Hoa cười như không cười nói: “Năm tư qua giai đoạn cần trợ cấp rồi, với lại nhiều người không ở trường, nên năm tư không có trợ cấp.”
Phương Bình không hỏi chuyện của năm hai, anh giờ không để ý mấy cái trợ cấp đó.Nếu là trước đây thì anh đã hỏi rồi đi thi.Nhưng giờ anh no học phần rồi, thưởng cho một hai trăm anh cũng không quan tâm lắm.
Tần Phượng Thanh có vẻ thất vọng, hắn đang nghèo rớt mồng tơi, vất vả lắm mới thấy cơ hội kiếm chác thì năm tư lại không có trợ cấp.Thực tế là đến giai đoạn của họ thì trường trợ cấp rất ít.Lúc Phương Bình mới lên tứ phẩm thì trường còn trợ cấp nhiều học phần.Nhưng lên ngũ phẩm thì lại không có.Theo trường nói thì chỉ trợ cấp trung phẩm cảnh một lần, từ tứ phẩm lên ngũ phẩm thì không có thưởng.Trường tập trung hỗ trợ hạ tam phẩm võ giả, còn trung tam phẩm thì phải tự lực cánh sinh.
Trần Chấn Hoa giải thích rồi nói: “Các cậu rảnh rỗi thì sắp xếp người giúp tôi khảo hạch sinh viên năm nhất.Năm nay sinh viên năm nhất đông, nhiều đạo sư lại không có ở trường, người khác thì đang ở giai đoạn then chốt, thiếu nhân lực, các cậu giúp đỡ giải quyết một chút.”
Tần Phượng Thanh không hứng thú lắm, uể oải nói: “Tôi bận lắm, còn phải tu luyện…”
“Bớt nói nhảm!”
Trần Chấn Hoa quát: “Mày vừa đột phá tứ phẩm đỉnh phong, có thời gian đi dạo thì không có thời gian giúp trường giải quyết chút việc vặt à? Nếu mày không làm thì tao đề nghị bãi miễn chức phó hội trưởng võ đạo xã của mày!”
Nghe vậy Tần Phượng Thanh ỉu xìu.Hắn ở võ đạo xã được trả lương không ít, mà còn tiêu hết rồi.Lần trước Phương Bình không phát, sau đó vì chuẩn bị cho cuộc thi đấu giao lưu lần hai mới phát cho hắn.Giờ hắn tiêu hết rồi, nếu bị bãi miễn thì với tính cách của Phương Bình, chắc chắn sẽ đòi nợ hắn.
“Vậy cũng được…”
Tần Phượng Thanh gật đầu, rồi bỗng mắt sáng lên: “Thầy Đường không có ở trường ạ?”
“Ừ, dạo này vào địa quật bế quan rồi.”
Nồng độ năng lượng trong lòng đất cao hơn mặt đất, Đường Phong cũng không muốn lãng phí năng lượng thạch để tu luyện, mấy ngày trước đã vào địa quật Ma Đô.
Tần Phượng Thanh nhướn mày, Đường Văn…là sinh viên năm nhất chứ?
Lần trước “đại sư tử” đánh hắn một trận vì tội nói hắn “chạm sứ” Đường Văn, hoàn toàn vô lý.Sau đó hắn bắt nạt lại, đánh bay Đường Văn một lần.Giờ…có vẻ cơ hội đến rồi!
Tần Phượng Thanh cười nói: “Được, viện trưởng Trần, tôi nhận, việc nhỏ thôi, tôi làm giám khảo cho!”
Trần Chấn Hoa liếc hắn một cái, Phương Bình cũng nhìn hắn, thằng này hình như muốn tìm đường chết.Hắn vừa hỏi Đường Phong có ở trường không là Phương Bình đã đoán được hắn định làm gì rồi.Không trị được Đường Phong thì trút giận lên con gái, đó cũng là ý định trước đây của Phương Bình.Giờ Phương Bình dao động, “đại sư tử” lại hết lòng ủng hộ anh nên không tiện hành hạ Đường Văn nữa.Nhưng nhìn Tần Phượng Thanh có vẻ muốn kiếm cớ gây sự? Thằng này chê mình chưa bị đánh đủ hay sao?
Đường Phong mà về thì e là sẽ lại hành hắn cho coi.Mặc kệ hắn sống chết thế nào, Phương Bình cũng gật đầu: “Vậy được, tôi sắp xếp mấy học viên tam phẩm trong trường phụ trách khảo hạch sinh viên năm nhất.”
Nói xong Phương Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Viện trưởng Trần nếu cần tu luyện thì cứ bỏ bớt mấy việc vặt này đi.Danh sách lục phẩm ra rồi, ngài với viện trưởng Hồ…”
Sắc mặt Trần Chấn Hoa hơi cứng lại, khỏi nhắc tới chuyện này.Ma Võ có sáu lục phẩm đỉnh phong mà chỉ có ông và viện trưởng Chế Tạo học viện là không có tên, đúng là mất mặt.Nhưng Hoa Quốc lớn như vậy, võ giả lục phẩm cũng không ít, lại còn mấy lão cổ hủ nữa, không có tên trong top 100 cũng thông cảm được.
Phương Bình không có ý định châm chọc, ý anh là lục phẩm đỉnh phong đều có hy vọng lên Tông sư cảnh, nên vẫn là nghĩ cách thành Tông sư trước đã.Hơn nữa Phương Bình nghi ngờ chính phủ nếu có trợ cấp lục phẩm thì chắc cũng ưu tiên những người có tên trong danh sách.Giới tông phái thì không nói, những người trong Võ Đại và quân đội có tên chắc đều là đối tượng được trợ cấp.Trần Chấn Hoa nếu mạnh hơn chút thì nên đi thách đấu mấy người trong danh sách để chuẩn bị cho tương lai.Phương Bình giải thích ý mình.
Trần Chấn Hoa trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Cũng có lý, nếu có dược tề hoặc vật phẩm tăng cường lực lượng tinh thần thì đáng để thử.”
Có tính toán trong lòng, Trần Chấn Hoa không nói thêm gì.Ông giao việc khảo hạch sinh viên năm nhất cho võ đạo xã rồi vội vã rời đi.
Ông vừa đi thì Phương Bình thấy Tần Phượng Thanh định nói gì đó bèn cười híp mắt: “Tần Phượng Thanh, giao cho mày nhiệm vụ khảo hạch này đấy.”
Tần Phượng Thanh mừng rỡ, vội nói: “Không thành vấn đề!”
Phương Bình thấy hắn hớn hở rời đi thì thầm niệm cho hắn, mày liệu hồn đấy.Khóa sinh viên năm nhất này có không ít con cái của đạo sư Ma Võ.Nào là con gái Đường Phong, con trai La Nhất Xuyên, còn có vài người là con cái của đạo sư lục phẩm nữa, Tần Phượng Thanh mà kiếm cớ gây sự trong lúc khảo hạch thì…haha, bị người ta đánh chết cũng đừng trách ai, tự tìm.
***
Phương Bình không mấy quan tâm đến việc thi cuối kỳ của sinh viên Ma Võ.Một đám học sinh chủ yếu là phi võ giả và nhất phẩm võ giả, để học viên tam phẩm đi khảo hạch là đủ rồi.
Lúc này Phương Bình đang bận liên hệ với Nam Võ, Kinh Nam Võ Đại, Kinh Võ và các Võ Đại khác để chuẩn bị mở ra chính sách nhất thể hóa nền tảng.Chuyện này đã được trù bị từ hồi thi đấu giao lưu.
Phương Bình muốn thu thập thêm tài nguyên cho Ma Võ, bán cho học sinh trường khác với giá gấp đôi chứ không phải giá gốc.Kinh Võ thì còn đỡ, mấy trường khác đều có nhu cầu, dù giá gấp đôi thì vẫn rẻ hơn tự đi mua, vì lượng cung ứng đan dược và binh khí của các Võ Đại khác không đủ.
Kinh Võ cũng gần giống Ma Võ trước đây, lượng cung ứng đan dược không đủ để học sinh thỏa mãn nhu cầu tu luyện.Sau cải cách, Ma Võ giảm độ khó kiếm học phần, dù giá đối ngoại gấp đôi so với trước thì cũng gần bằng giá hiện tại bên Kinh Võ.Nếu Kinh Võ cảm thấy lượng cung ứng đan dược và binh khí không đủ thì có thể đổi từ Ma Võ, cũng không phải không được.
Ngoài ra còn có việc giao lưu chiến pháp và đạo sư, Phương Bình cũng đang liên hệ và thương lượng với các trường, chuẩn bị biến nền tảng thương mại điện tử thành một cộng đồng giao lưu võ đạo hiện đại.
Giờ đã là năm 2010, mạng 3G đã được mở rộng hơn một năm, trên thị trường cũng xuất hiện không ít smartphone hỗ trợ 3G.Phương Bình cảm thấy có thể giúp cho việc giao lưu võ đạo trở nên dễ dàng hơn.
Trước đây mọi người thường giao lưu mặt đối mặt khi muốn thỉnh giáo về võ đạo, mà chưa chắc đã tìm được người.Nhưng giờ Phương Bình thấy video call, voice chat đều có giá trị chứ không chỉ là tán gẫu vớ vẩn.Giúp cho việc giao lưu võ đạo trở nên dễ dàng hơn sẽ mang lại lợi ích lớn cho các võ giả.
Hơn nữa chính phủ đang mở rộng võ đạo toàn dân, thông tin về địa quật lúc nào cũng có thể bị phơi bày ra, khi đó sẽ càng có nhiều người bước vào giới võ đạo.Giờ dân thường hiểu về võ đạo chủ yếu là qua các lớp huấn luyện võ đạo, còn trên mạng thì chỉ là những câu nói ngắn gọn.Phương Bình chuẩn bị xây dựng một cộng đồng giao lưu võ đạo chuyên nghiệp song song với việc xây dựng nền tảng thương mại điện tử.Việc này chính phủ cũng đang làm, nhưng nhiều khi tư nhân làm lại tốt hơn.
“Hồi mới vào trường đã định làm cái con đường thương mại tài nguyên võ đạo lớn nhất…Giờ nghĩ lại thì không hẳn là đùa.”
Phương Bình liên hệ với các trường, trong lòng trào dâng một cảm giác thành công.Những ảo tưởng ngày xưa giờ không còn là ảo tưởng nữa, anh đã bắt đầu bước những bước đầu tiên.
Còn về công ty giao đồ ăn nhanh…Phương Bình cảm thấy có lẽ một ngày nào đó đưa đồ ăn vào địa quật cũng không phải là ảo tưởng.
“Giấc mơ thì vẫn phải có, nếu không thì khác gì cá ướp muối.”
***
Trong lúc Phương Bình bận rộn thì giao thừa cũng ngày càng đến gần.
Ma Võ sắp mở kỳ nghỉ đông.
Ngày 28 tháng 1, đám học viên và đạo sư đi Nam Giang cũng trở về.
Lần này đi địa quật Nam Giang, những người này đã ở đó gần một tháng, lúc trở về so với lúc đi thì đã thay đổi không ít.
