Đang phát: Chương 408
**Chương 408: Đánh lén Diệp Mặc**
Hôm đó, cả bốn gã đều tham gia cuộc gặp do Diệp Mặc triệu tập.Thấy Diệp Mặc có Bồi khí đan, chúng thèm thuồng.Diệp Mặc không biết thân phận của chúng nên chẳng để ý.Dù là Tiêu Biên Nghĩa cũng phải nể mặt chúng, nên không nhắc gì đặc biệt.
Nếu là thứ khác, có lẽ bốn tên này sợ Diệp Mặc nên không dám làm gì.Nhưng Bồi khí đan thì khác, nó khiến chúng phát cuồng.Đến thằng ngu như Lã Tư của Hải Đường còn có Bồi khí đan, trong khi bốn anh em chúng đều là tinh anh lại chẳng được gì.
Chỉ cần có Bồi khí đan, cả bốn sẽ đạt đến Hoàng cấp, thậm chí Phó Hữu Kim có thể lên Huyền cấp, tha hồ tung hoành.Nhưng Diệp Mặc nổi tiếng quá, lại thêm uy thế tận mắt chứng kiến, nên chúng đang phân vân.
“Đại ca, Diệp Mặc chỉ có một mình.Anh đã là Hoàng cấp rồi, thêm ba anh em mình đánh úp, cơ hội thành công rất lớn.” Phó Hữu Ngân nói, hắn đang rất muốn lên Hoàng cấp và tiếp tục đến cổ mộ.
Lão Tam thấp bé ngồi phía sau lắc đầu: “Nhị ca nói phải, đại ca do dự cũng đúng.Hôm nay chúng ta thấy rồi đấy, thằng Lưu Pháo Nha cũng không yếu, vậy mà Diệp Mặc giết nó dễ như bỡn.Hơn nữa quả cầu lửa của hắn kỳ quái thật, chưa ai dùng nó để giết người cả, khó mà tin được.”
Phó Hữu Kim gật đầu: “Tam đệ nói đúng.Không thể tính kế Diệp Mặc như người thường được.Nếu hắn dễ đối phó vậy, Tiêu Biên Nghĩa đã không ngoan ngoãn thế kia.Thằng Bành Dương dưới trướng hắn cũng chẳng kém gì ta, sao không ra tay? Lần trước Bành Dương đấu với Diệp Mặc, căn bản không phải đối thủ.”
“Còn nữa, các chú nghĩ Địa Sát dễ giết lắm sao? Cái tổ chức sát thủ đáng sợ ấy, các chú biết rõ rồi còn gì.Vậy mà hắn chết dưới tay Diệp Mặc, đáng sợ thật.”
“Nếu Bồi khí đan ở trong tay người khác, ta đã chẳng ngại gì mà cướp.Nhưng Diệp Mặc thì khác…” Phó Hữu Kim lắc đầu.
Tên béo nhất đứng lên, là lão Tứ Phó Hữu Hải, kẻ thâm hiểm và mưu mô nhất, thường làm quân sư cho cả bọn.Hongkong Tứ Bất Tượng có được như ngày hôm nay là nhờ công lớn của hắn.
Phó Hữu Hải lắc đầu: “Dù đại ca và tam đệ nói có lý, hay nhị ca nói đúng, thì Bồi khí đan vẫn quan trọng hơn tất cả.Có đủ Bồi khí đan, bốn anh em mình chẳng sợ cả Ẩn Môn.Hơn nữa, thứ này có tiền cũng không mua được.”
Phó Hữu Kim nhìn Phó Hữu Hải: “Tứ đệ, ý chú là nên ra tay?”
Phó Hữu Hải gật đầu: “Em tán thành.Người không làm ăn phi pháp thì không giàu, ngựa không ăn đêm thì không béo.Năm xưa nhờ có cuốn công pháp Cổ Võ mà chúng ta mới được như ngày hôm nay.Nếu có Bồi khí đan, chúng ta sẽ còn tiến xa đến đâu?”
“Nhưng tứ đệ, bản lĩnh của Diệp Mặc chẳng lẽ chú không biết? Vừa nãy còn nói đến Địa Sát kia kìa, hắn cũng giết được.Nghe nói Nam Thanh và Thiết Giang cũng bị hắn phá hủy.” Phó Hữu Kim nhắc lại.
Phó Hữu Hải cười nhạt: “Ra tay thì chắc chắn phải ra tay, vấn đề là ra tay thế nào.Nếu hắn thực sự có bản lĩnh hủy diệt Nam Thanh, thì nó đã diệt vong từ lâu rồi, sao vẫn còn ở Senna xưng vương? Còn Địa Sát kia đúng là lợi hại, nhưng hắn là sát thủ, mà một sát thủ chưa tới Hoàng cấp cũng có thể giết cao thủ Hoàng cấp.Có sự khác biệt lớn ở đây.Diệp Mặc lợi hại, em không phủ nhận, quả cầu lửa của hắn có thể giết người, nhưng hắn tung nó ra để làm gì? Chẳng phải là để uy hiếp chúng ta sao? Hơn nữa…”
Phó Hữu Hải nhìn lướt qua ba người anh, rồi chậm rãi nói: “Em nghi ngờ quả cầu lửa của hắn có khả năng là một kỹ xảo công nghệ cao, giống như một loại đạn lửa.Chỉ cần có nguyên liệu và chuyên gia là có thể tạo ra.Đại ca, em hỏi anh, nếu anh có loại đạn lửa này, anh bịt miệng Lưu Pháo Nha lại, rồi thiêu chết hắn, anh làm được không?”
“Ta làm được.” Ý của Phó Hữu Hải là, nếu có loại đạn pháo này, bịt miệng đối thủ lại rồi thiêu chết là điều không khó.
Phó Hữu Hải gật đầu: “Theo em đoán, Diệp Mặc có lẽ tu vi đạt Huyền cấp.Độ khó khi luyện Cổ Võ chúng ta không phải không biết.Hơn nữa, cuốn sách của chúng ta cũng viết rất rõ, tư chất tốt thì trong vòng 50 năm sẽ luyện tới Huyền cấp.Còn Diệp Mặc còn trẻ, dù hắn có là thiên tài thì cũng chỉ đạt tới Huyền cấp mà thôi.”
“Nhưng tứ đệ à, anh nghe nói Nhàn đạo nhân của Thiết Giang cũng chết dưới tay hắn, mà Nhàn đạo nhân đã là Huyền cấp rồi.” Phó Hữu Tam cau mày nói.
Phó Hữu Hải nói chắc chắn: “Nhàn đạo nhân có tu vi đạt Huyền cấp hay không không quan trọng.Mà cho dù ông ta có tu vi Huyền cấp, lẽ nào Diệp Mặc lại không thể đánh lén ông ta sao? Cho nên, muốn diệt Diệp Mặc, đương nhiên không thể đánh chính diện được, chúng ta không phải đối thủ của hắn.Thủ đoạn mà chúng ta dùng sẽ giống như thủ đoạn hắn đã làm, nhất định phải thành công ngay từ đầu.Nếu không có Bồi khí đan, chúng ta cũng không mạo hiểm như vậy, nhưng Bồi khí đan đáng để chúng ta mạo hiểm một phen.”
Phó Hữu Ngân nãy giờ im lặng, giờ mới lên tiếng: “Tôi đồng ý với tứ đệ, chú ấy phân tích rất hợp lý.Đừng nói đâu xa, cứ lấy việc đánh Boss trong game làm ví dụ đi.Boss mạnh thế nào rồi cũng bị người ta giết, vì người đông lực lượng mạnh.”
Phó Hữu Hải lắc đầu: “Nhị ca, chuyện này khác với đánh Boss trong game.Nếu chúng ta thực sự nghĩ như vậy thì sẽ thua.Em tán thành đánh lén, nhưng đánh lén thế nào thì phải thảo luận kỹ lưỡng.Nếu không có kế hoạch tốt thì tốt nhất đừng nghĩ đến Bồi khí đan nữa.”
Đại ca Phó Hữu Kim rõ ràng đã bị dao động, hắn nuốt nước bọt: “Tứ đệ, chú nghĩ thế nào?”
Phó Hữu Hải cười: “Em nghĩ nên lấy gậy ông đập lưng ông.”
“Nói vậy là sao?” Phó Hữu Ngân nóng nảy hỏi.
Phó Hữu Hải lộ vẻ dữ tợn: “Đương nhiên là phải học theo Diệp Mặc, mời người về chế tạo bom có sức công phá lớn, thậm chí dùng cả loại bom mà hắn đã dùng.Em nghe nói ở Đông Nam Á có một tổ chức có thể chế được bom, loại bom này có uy lực mạnh gấp mười, thậm chí gấp trăm lần bom thường.Chỉ có điều giá cả rất cao, nhưng nếu đã muốn có Bồi khí đan thì tiền có đáng là gì.”
Thấy mọi người im lặng nhìn mình, Phó Hữu Hải nói tiếp: “Đương nhiên, địa điểm phục kích phải chọn thật chuẩn, nhất định phải khắc chế được địch ngay từ đòn đầu tiên.”
“Được, tứ đệ nghĩ vẫn là toàn vẹn nhất.Chúng ta bàn bạc xem phục kích cụ thể ra sao.Chỉ tiếc là trong tay chúng ta không có bom hay vũ khí đặc biệt gì.Nếu có thì hôm nay đã là cơ hội tốt rồi.Diệp Mặc đuổi hết chúng ta đi, chỉ giữ lại Hắc Quả Phụ, không biết chừng là vì muốn làm chuyện đó.Không ngờ ả ta lại luyện tới Hoàng cấp, nếu để cho ta thì hay rồi.” Phó Hữu Ngân tiếc nuối.
Phó Hữu Kim lắc đầu: “Nhị đệ, chúng ta đang bàn chuyện nghiêm túc, liên quan đến sinh mạng của bốn anh em mình, đừng nói chuyện vô vị nữa.Cái tên Diệp Mặc ấy không phải loại người giữ Hắc Quả Phụ lại để lên giường đâu.Không biết chừng giờ này hắn đã rời khỏi Hongkong rồi.”
“Đại ca nói đúng.Nếu Diệp Mặc là loại phàm phu tục tử, chúng ta đã không phải tính kế kỹ lưỡng như vậy.Nhưng nếu nhị đệ muốn Hắc Quả Phụ thì không khó, dù cô ta có là sơ kỳ Huyền cấp, chúng ta cũng có thể nắm được cô ta trong lòng bàn tay.Chỉ là hiện tại chúng ta chưa nắm rõ tình hình của Diệp Mặc, tốt nhất đừng động vào cô ta.Tôi nghĩ Diệp Mặc giữ cô ta lại có lẽ vì năng lực tình báo của cô ta khiến hắn chú ý.” Phó Hữu Hải phụ họa.
Phó Hữu Ngân ngượng ngùng: “Thì tôi chỉ nói vậy thôi mà.”
Giống như Tứ Bất Tượng Hongkong, Hư Nguyệt Hoa cũng đang do dự, chỉ là vì những lý do khác.
Cô không muốn làm gì gây bất lợi cho Diệp Mặc, nhưng lại không biết có nên đầu quân cho hắn hay không.
Lời của Diệp Mặc rất rõ ràng, hắn muốn cô làm việc cho hắn.Hư Nguyệt Hoa tin rằng dù cô không đồng ý, Diệp Mặc cũng không dùng vũ lực ép buộc.Nhưng cô có nỗi khổ riêng.Không ai biết Hư Nguyệt Hoa thực ra là người còn sót lại của một gia tộc ẩn thế đã bị diệt môn.Năm xưa, cha cô đụng chạm đến kẻ thù, nên chuốc họa diệt môn, cả gia tộc chỉ có mình cô sống sót.
Vì cha đã để lại cho cô một cuốn công pháp Cổ Võ, cô đã dùng gần hai mươi năm khổ luyện, bây giờ mới đạt tới Hoàng cấp trung kỳ.Cô biết với tốc độ này, dù chết cũng đừng mong báo được thù.Cho nên cô nghĩ, Diệp Mặc thành lập một công ty lớn như vậy, lại kết giao với nhiều người ở Hongkong, thậm chí còn giết cả Địa Sát, chứng tỏ Diệp Mặc có dã tâm lớn.
Một khi cô bị cuốn vào vòng xoáy ấy, cô sẽ phải chịu nhiều liên lụy.Hư Nguyệt Hoa quen với cuộc sống hiện tại, dù không có cơ hội báo thù, nhưng luôn cảm thấy an bình.Mặc dù cô có quyền lực ở Hongkong, nhưng cô chưa bao giờ giết người vô cớ.Những gì cô làm đều là buôn bán hợp pháp, nhưng dù buôn bán chân chính thế nào, cũng khó tránh khỏi va chạm với người khác.
Sở dĩ mọi người gọi cô là Hắc Quả Phụ là vì có một bang phái trung đẳng ở Hongkong muốn thu phục cô, đồng thời tiếp quản toàn bộ việc buôn bán của cô.Kết quả, xung đột nổ ra, bang phái này bị Hư Nguyệt Hoa giết sạch không còn một ai.Chính vì vậy, cô có danh xưng là Hắc Quả Phụ.Những người ở Hongkong cũng không dám làm gì cô.Không bị ai làm phiền, Hư Nguyệt Hoa cảm thấy rất dễ chịu, nên cũng không động đến ai.
Nhưng cô cũng biết, nếu không theo Diệp Mặc thì cả đời cô cũng chỉ như vậy, không thể tiến thêm được bước nào.Hư Nguyệt Hoa suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định sẽ điều tra trước xem Diệp Mặc có dã tâm như cô đoán hay không.
Nhưng vừa trở về quán bar của mình, Hư Nguyệt Hoa phát hiện có người đã đợi cô ở đó từ lâu.
Diệt Hồng Trần
