Đang phát: Chương 4072
Yên tĩnh!
Hiện trường im phăng phắc!
Những gì diễn ra trước mắt thật khó tin, nhiều người như vậy mà không ai dám lại gần Hạ Thiên, cứ thế mà chết một cách lặng lẽ, thậm chí Hạ Thiên còn không hề nhúc nhích.
Đây là loại bản lĩnh gì vậy?
Rừng Thu Phong này có đủ loại thiên tài, mỗi người một vẻ, nhưng bản lĩnh của Hạ Thiên có vẻ hơi bị “khủng” thì phải.
“Không, ta là công tử của Hắc Hổ bang, cha ta là bang chủ, nếu ngươi dám giết ta, Hắc Hổ bang sẽ không tha cho ngươi!” Hổ công tử hoảng sợ nhìn Hạ Thiên.
“Hắc Hổ bang?” Hạ Thiên dửng dưng: “Thứ gì?”
Thứ gì ư?
Hắc Hổ bang là thế lực lưu manh lớn nhất Băng Hùng thành đấy, mà giờ lại có người dám coi thường.
Những người xung quanh kinh ngạc nhìn Hạ Thiên, cảm giác như cậu ta từ hành tinh khác tới vậy.
“Ngươi…” Hổ công tử nhất thời không biết nói gì, Hạ Thiên đúng là không mềm không cứng, hắn lại không dám đắc tội, vì sợ cậu ta ra tay giết mình ngay, đến lúc cha hắn báo thù thì được ích gì? Hắn đâu sống lại được.
“Đừng sợ, ta tạm thời không giết ngươi, vì một tiếng nữa thôi, ngươi sẽ đau đớn mà chết.” Hạ Thiên vốn không định giết Hổ công tử, nhưng thấy hắn muốn chết, cậu sẽ không khách sáo.
“Không!” Hổ công tử lắc đầu, mặt đầy kinh hãi, hắn vừa thấy đám thủ hạ thê thảm thế nào rồi, mà giọng Hạ Thiên cho thấy kết cục của hắn còn thảm hơn.
“Ta đã bảo đừng chọc ta rồi mà, người ta luôn phải trả giá cho quyết định của mình.” Hạ Thiên nói xong thì bỏ đi, không thèm nhìn Hổ công tử nữa.
“Không, thằng chó, ta không chết đâu! Thiên Tầm Diễn sắp tới rồi, đến lúc đó là ngày tàn của ngươi!” Hổ công tử gào lên, hắn không muốn chết, không muốn chết thảm thế này.
Thiên Tầm Diễn ư!? Mọi người xung quanh nghe tên này thì đều sững người, ai cũng từng nghe qua rồi.
Thiên Tầm Diễn!
“Tiểu sát thần” đấy! Nghe bảo hắn giết người từ lúc một tuổi, ba tuổi giết cha mẹ, bảy tuổi diệt một bộ lạc.Hai mươi tuổi thì nổi danh, thành cái gai trong mắt mọi người.
Thường thì nghe đến tên Thiên Tầm Diễn là người ta sợ xanh mặt rồi.
“Không biết.” Hạ Thiên tùy ý đáp.
Cậu không quen Thiên Tầm Diễn, mà cũng chẳng cần biết là ai, cậu có vốn để kiêu ngạo, vì cậu là Hạ Thiên.
“Ngươi…” Hổ công tử tức điên, Hạ Thiên đúng là “nước đổ lá khoai”, hắn muốn dùng danh Thiên Tầm Diễn để dọa cậu ta, ai ngờ cậu ta còn chẳng biết là ai.
Thiên Tầm Diễn tuy còn trẻ, nhưng danh tiếng lẫy lừng, không kém gì “Ngũ đại thiên tài” của rừng Thu Phong này, xưa nay hắn rất ngông cuồng, nhưng ba năm trước bỗng dưng “im hơi lặng tiếng”, rồi gia nhập Hắc Hổ bang.
Vù vù!
Một cơn gió mát thổi qua, như từ đâu xuất hiện vậy, không hề báo trước.
Hạ Thiên dừng bước.
Mặt Hổ công tử hớn hở: “Tới rồi, tới rồi! Thiên Tầm Diễn tới rồi!”
Thiên Tầm Diễn.
Một bóng người xuất hiện sau lưng Hạ Thiên, hai người lưng tựa lưng, cách nhau chỉ một mét, không ai nhìn ai.
Thiên Tầm Diễn nổi tiếng là thế, nhưng ít ai thấy mặt thật, hôm nay mọi người mới được gặp, vốn tưởng hắn phải là người hung ác lắm, sát thần mà, nhưng không, hắn nom khá “tú” trai, chỉ có đôi mắt hơi nhỏ thôi.
Mặt mũi trắng trẻo.
Nhưng lại có vẻ tà mị.
“Chữa cho Hổ công tử khỏi, ngươi sẽ được chết sướng.” Thiên Tầm Diễn nói thẳng, trong mắt hắn chỉ có người sống và người chết, hắn là đại sát thần, nên có cả vạn cách khiến người ta sống không bằng chết.
Đáng sợ!
Cái gã nom vô hại này lại thốt ra câu khủng khiếp như vậy, “chết sướng”, nghĩa là hắn đã “xử trảm” Hạ Thiên rồi.
“Ồ?” Hạ Thiên nhíu mày, từ từ xoay người, tươi cười: “Ngươi bảo ngươi muốn giết ta, đúng không?”
Tùy ý.
Thái độ của Hạ Thiên rất tùy ý.
Cậu không hề kinh hoảng, cũng không hề sợ hãi.
“Thiên Tầm Diễn, đừng giết hắn, chữa vết thương cho ta đi.” Hổ công tử vội kêu, hắn sợ Hạ Thiên chọc giận Thiên Tầm Diễn, để rồi bị giết ngay, vậy thì hắn “toi”.
Hắn tin Hạ Thiên không hù dọa mình đâu.
Thiên Tầm Diễn gật đầu, rồi nhìn Hạ Thiên: “Xem ra ngươi đúng là chán sống rồi, vậy đừng trách ta, ta sẽ cho ngươi nếm mùi chết khổ nhất thế gian, trước khi chết, ngươi sẽ phải nghe theo ta.”
Hắn không cười, mặt vẫn giữ vẻ tà mị.
“Ta cho ngươi cơ hội, nhân lúc ta chưa định giết ngươi, cút mau đi.” Hạ Thiên vẫn rất tùy ý.
Nhưng mọi người xung quanh thì kinh ngạc không thôi.
Hạ Thiên còn dám bảo giết Thiên Tầm Diễn, đúng là khó tin, Thiên Tầm Diễn là “huyền thoại” đấy, đã nổi danh ở rừng Thu Phong rộng lớn này thì chắc chắn không phải hạng xoàng.
Cũng như “Ngũ đại thiên tài” của rừng Thu Phong, thực lực của họ không hề “ảo”, rừng Thu Phong này có vô số người, tính bằng triệu, thiên tài thì nhiều, nhưng nổi danh chỉ có vài người thôi.
“Hả?” Thiên Tầm Diễn nhướng mày, lộ sát khí: “Ngươi vừa nói gì?”
Hắn không tin có người dám nói với hắn như vậy, hắn là Thiên Tầm Diễn đấy, nghe tên thôi là người ta đã run bần bật rồi.
“Ngươi điếc à? Hắn bảo ngươi cút!”
Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
