Chương 405 Hủy địa

🎧 Đang phát: Chương 405

Sở Phong dù lòng dậy sóng nhưng không mất lý trí, ả đàn bà này dám làm thế ắt hẳn có thủ đoạn tàn độc.
“Xuất thân từ vương triều tiến hóa, không biết là mấy sao?” Sở Phong nhớ lại chuyến đi Tần Lĩnh, từng thấy phế tích vương triều bốn sao, dùng Á Thần Thú kéo xe ngao du tinh hệ, nơi đó có mấy bệ đỗ chiến xa Á Thần Thú.
Dù sao đi nữa, thế lực dám xưng vương triều tiến hóa đều rất đáng sợ, chắc chắn là đạo thống cao cấp nhất trên một hành tinh.
“Thị nữ này chẳng lẽ đã vào Tiêu Dao Cảnh?” Sở Phong lẩm bẩm rồi lắc đầu, hắn thấy không thể.Sinh vật càng mạnh càng khó vượt giới, phải đối mặt tràng vực sát cục đáng sợ trên Địa Cầu, chuyện này Hoàng Ngưu đã nhấn mạnh nhiều lần.
Nhân mã vương triều tiến hóa hiện tại chỉ có một hầu gái đến, những người khác chưa mạo hiểm, Sở Phong suy tính thấy ả chắc vẫn còn ở gông xiềng cảnh.
Dù là gông xiềng cảnh, cấp độ cũng có thể rất cao, Sở Phong mắt lạnh lẽo, thấy nên chuẩn bị một phen.
Trước tiên, hắn phải tiến hóa, vừa hái được dị quả, vừa hay dùng để đột phá, để bản thân lột xác mạnh mẽ hơn.Mọi thủ đoạn đều phải dựa trên thực lực, nếu không chỉ là hoa trong gương, trăng đáy nước, bèo không rễ.
Thứ hai, hắn muốn bố trí một tràng vực tấn công để hỗ trợ, vì không thể xác định nền tảng thị nữ này, không biết cấp độ thực lực của ả.
“Đến từ vương triều tiến hóa, trên người sao không có một hai bí bảo?” Sở Phong cân nhắc, yếu tố này cũng phải tính đến.Thậm chí, ả có thể có đại sát khí, xoay chuyển chiến cuộc!
Rồi hắn rời đi, nhanh như chớp đến Giang Ninh, muốn đến Tử Kim Sơn Thái Thượng Lò Bát Quái luyện dược, để bản thân tiến hóa lần nữa.
Nhưng hắn chú ý tin Tuyết Báo Vương báo, ả ở ngay Giang Ninh, dùng xích kim loại kỳ dị trói Ngao Vương dạo phố.
“Lẽ nào ả biết bí mật Tử Kim Sơn?” Sở Phong chau mày.Đến giờ chưa ai biết Tử Kim Sơn là địa thế Thái Thượng Lò Bát Quái, là một tạo hóa địa, nếu bị ả phát hiện thì không ổn.
Nhưng Sở Phong không giảm tốc độ, vẫn lao nhanh, chỉ cần vào lò bát quái trước thì không lo người ngoài cản trở luyện dược, không sợ tấn công.Chỗ đó có tràng vực cổ xưa, có tám loại năng lượng đáng sợ, một khi kích hoạt sẽ hóa thành tử địa, đốt sạch địch.Ngoài địa huyệt lò bát quái, mỗi phương vị đều có lực sát thương kinh người.
Sở Phong thật mong ả tấn công khi hắn vào Thái Thượng Lò Bát Quái, đến lúc đó thiêu ả thủng trăm ngàn lỗ, cùng tro tàn.
Trên đường, đại yêu Côn Lôn Sơn liên tục báo tình hình gần nhất, vì lo hắn chịu thiệt khi đến.Đường đi và vị trí cụ thể của ả đều bị một cầm vương Côn Lôn Sơn nắm giữ, hiện tại ả vẫn ở Giang Ninh.
“Không phải đến Tử Kim Sơn? Mong là ta nghĩ nhiều.” Sở Phong khẽ nói, tiếp tục chạy.
Trong Giang Ninh, Mục Thanh nhàn nhã, tay trắng như tuyết quấn xích bạc, một đầu xích xuyên cổ Ngao Vương, chậm rãi bước.
Ả rất thoải mái, cũng rất thời thượng, như hòa vào văn minh Địa Cầu, thích thú mua sắm.
Ngao Vương bị áp chế, không chút sức chống cự, đời này chưa từng nhục nhã thế, hận không thể tự vẫn, nhưng bị xích bạc khóa lại nên không được! Đường đường Ngao Vương, dũng mãnh vô song, lại bị nhục nhã thế, khóe mắt muốn nứt ra.
Mục Thanh liếc Ngao Vương, nhẹ nhàng nói: “Ồ, ngươi thấy bi phẫn và nhục nhã? Yên tâm đi, qua một thời gian ngươi sẽ thấy vinh hạnh, huy hoàng.”
Ả khinh bỉ liếc cầm vương theo dõi, nếu không cần nó báo tin cho Sở Phong thì sao ả dung túng bị theo dõi.
“Ừm, ả ra khỏi thành!” Cầm vương trên trời báo tin.
Sở Phong biết ngay, lát sau tim hắn đập thình thịch, rồi nhíu mày, vì đại sự không ổn, ả đến Tử Kim Sơn.
Đó là nơi hắn muốn đến, ả cũng hướng về núi.
Lần đầu Sở Phong ôn dưỡng binh khí ở đó, lần hai luyện dược, xem ra đã khiến ngoại giới nghi ngờ, mà ả muốn đến đó, hiển nhiên có suy đoán.
Khi Sở Phong đến gần Giang Ninh thì Mục Thanh đã gần Tử Kim Sơn!
Xèo!
Sở Phong bước ra, như tia chớp thành mũi tên, xuyên thủng núi rừng, nhanh chóng đi.
Nhưng ở nơi cách Tử Kim Sơn khá xa, hắn vẫn phải dừng bước, hắn không ngại, dám xông vào Thái Thượng Lò Bát Quái.Nhưng hiện tại Ngao Vương đang chịu khổ trong tay ả, nếu hắn xông vào thì tình hình không tốt.
Tử Kim Sơn rụy khí lượn lờ, yên hà chảy, nơi này rất bất phàm.
Mục Thanh đến, dắt Ngao Vương, thoải mái đánh giá địa thế.
“Ồ, vùng đất này khí tượng không tầm thường, chẳng trách Sở Phong hai lần đến đây.” Mục Thanh tự nói, tuy không phải nhà nghiên cứu tràng vực, nhưng đến từ vương triều tiến hóa, là con của hoàng tử, tầm mắt rất cao.
Ả đến Giang Ninh là vì Tử Kim Sơn.
“Trong thiên địa có những địa thế rất đặc thù, có thể thai nghén tạo hóa.Có người ẩn mình trong địa mạch bồi dưỡng thần dược, có người mượn địa huyệt ôn dưỡng Kim Thân để thể phách lột xác.Có sinh linh chết chôn trong thạch khoáng âm dương, qua trăm năm thì sống lại.”
Mục Thanh nghi ngờ nơi này là một tạo hóa địa.Vương triều tiến hóa mời các nhà nghiên cứu tràng vực giúp hoàng gia tìm địa thế hi hữu.Mục Thanh mưa dầm thấm lâu nên rất mẫn cảm với địa thế.
Sở Phong đến, nhưng ở rất xa, không dám đến gần, nếu Ngao Vương không trong tay ả thì tốt rồi, hắn sẽ không kiêng kỵ thế.
“Nơi này thật quái lạ, chẳng lẽ Sở Phong mượn nơi này tu hành?” Mục Thanh tự nói, vì biết thủ đoạn của nhà nghiên cứu tràng vực, có người nuốt tinh hoa núi sông, còn kinh khủng hơn ăn dị quả tiến hóa.
Ả tin Sở Phong chưa đến cấp bậc đó, nhưng nếu nơi này thật sự là tạo hóa địa thì có lẽ hắn được lợi nhờ địa thế đặc thù.
“Ta hủy diệt nơi này.” Mục Thanh rất quả quyết, lấy ngân toa đánh vào địa thế, rất thẳng thắn.
Ầm!
Yên tĩnh bị phá vỡ, Tử Kim Sơn bụi mù cuồn cuộn, chịu công kích kịch liệt.
“Ả đàn bà này thật đáng ghét!” Sở Phong đứng trên núi xa, thấy cảnh này, mặt âm trầm.Ngân toa bay như ngân hà, uy thế rất kinh người, oanh tạp xuống đất, đá bay tung trời, mặt đất nứt.Sở Phong nhìn kỹ, lạnh lùng không nói gì.
“Ầm!”
Liên tiếp mấy chục lần tấn công, Mục Thanh tìm được khu vực chính xác, là địa thế Thái Thượng Lò Bát Quái, ả chạm vào tràng vực cổ xưa.
Ầm!
Một đoàn Thái Dương hỏa tinh phun trào, nơi đó liệt diễm hừng hực.Sở Phong thấy ả khó hủy diệt tạo hóa địa này, dù sao có tràng vực cổ bảo vệ, nhưng sợ ả làm loạn.
Vì hắn biết dưới lòng đất còn có thứ không tầm thường!
Răng rắc!
Canh kim địa khí bị đánh ra, dâng lên, Mục Thanh vẫn không dừng tay, hận không thể đánh tan nơi này thành vực sâu.
“Thật quái lạ, ta càng tin hắn được lợi ở đây!” Mục Thanh tự nói, tiếp tục đánh mạnh.
Xoạt!
Khói đen tràn ngập, ô quang nhấp nháy, rồi dựng lên liệt diễm đen, ả tạp nứt đất nơi Thái Âm hỏa tinh, xúc động lực lượng đáng sợ.
Tùng tùng tùng…
Sau mấy chục lần công kích, đá vụn bắn tung trời.
Lúc này Sở Phong con ngươi co rút, dù đứng trên núi xa cũng thấy không đúng, thứ dưới lòng đất…
“Hả?!”
Mục Thanh phản ứng nhanh chóng, vội thu hồi ngân toa và lui nhanh, không để ý đến Ngao Vương.
Nơi Thái Âm hỏa tinh, đất nứt ra, một bàn tay lớn đen kịt đầy lông dài thò ra, khủng bố vô biên.
“A…” Mục Thanh kinh hãi, sao có chuyện đó, tạo hóa địa lại có quỷ ma này? Không giống suy đoán của ả.
Xa xa, Sở Phong mặt lạnh lẽo, cuối cùng cũng kinh động thứ dưới lòng đất, Mục Thanh tự làm tự chịu.
Ầm!
Ngân toa bị bàn tay đen đập trúng, nổ tung thành bột phấn.
Một tiếng nổ lớn, hư không hắc ám, bàn tay đầy lông dài đến gần Mục Thanh.
“Không!”
Ả kêu lên, chuyến đi Tử Kim Sơn này thất bại, mất một bí bảo, còn gặp tập kích kinh người.
Vù!
Hư không run rẩy, một trúc phiệt bích lục hiện lên, làm từ thần bí gậy trúc, mang ả xông lên trời, nhanh đến khó tin.
Nhưng lúc nguy cấp, bàn tay lớn mò lên không thì tràn ra Thái Âm hỏa tinh, dâng lên quẹt vào Mục Thanh, khiến ả kêu thảm.
“A…”
Dù chỉ là một đốm lửa nhưng rơi vào người thì lực sát thương rất lớn.
Sở Phong thầm tiếc, bàn tay đen bị xích sắt quấn, bị trói dưới đất, thò ra được vậy là không tệ.Nếu không thì lực sát thương kinh người! Đồng thời, Sở Phong thấy trên bàn tay dán giấy vàng óng, áp chế năng lượng của nó, nếu không chắc chắn sẽ rất khủng bố.
Ầm ầm!
Cuối cùng bàn tay đen chui xuống đất, vết nứt khép lại, không thấy gì nữa.
Vèo!
Sở Phong từ trên núi lao xuống, đến gần nơi này, mang Ngao Vương đi, cũng may lúc nguy cấp Mục Thanh bay lên trời, bàn tay lớn cũng nhằm lên không, nếu không Ngao Vương trên mặt đất nguy rồi.
Sở Phong liếc Thái Thượng Lò Bát Quái, thấy hiện tại không thể luyện dược, thứ dưới đất vừa bị kinh động, hắn mà luyện dược thì là muốn chết.Cần chờ nơi này yên tĩnh, nó ngủ say lần nữa thì thỏa đáng hơn.
“Ngao Vương, ta dẫn ngươi đi giết ả, báo thù!” Sở Phong nói, mang Ngao Vương lao nhanh, đuổi theo trúc phiệt xanh biếc! Ả bị thương nặng, bị Thái Âm hỏa tinh đốt, chỉ là bất ngờ, cũng coi như tự làm tự chịu.

☀️ 🌙