Chương 403 Ngô Động

🎧 Đang phát: Chương 403

“Vù vù vù!”
Cuồng phong hắc ám gào thét, xé toạc không gian, những âm thanh sắc lạnh như tiếng rống giận của cự long.
Chứng kiến cảnh tượng thảm khốc của đám người trước, những kẻ còn lại không dám khinh suất hành động, nấp mình trong bóng tối, chờ đợi không gian phong nhận yếu bớt, mới dám nhúc nhích.
Trong khi mọi người sốt ruột chờ đợi, Mục Trần đã nhận lấy Ngự Phong Linh Châu từ Hạ Du Nhiên, cất vào tay áo.Ngẩng đầu nhìn cơn lốc xoáy đen kịt, hắn hít sâu một hơi:
– Ta ra tay đây! Hạ sư tỷ, nếu ta đoạt được, tỷ cứ đi trước, sau đó chúng ta hội hợp ở phía trước.
Nếu thu được bảo vật kia, chắc chắn hắn sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người.Đi cùng Hạ Du Nhiên chỉ thêm phiền toái cho nàng.Dù nàng không bận tâm, hắn cũng không muốn liên lụy người khác.
Hạ Du Nhiên hiểu ý Mục Trần.Chàng thiếu niên này tuy nhỏ tuổi hơn nàng, nhưng lại vô cùng kiên định.Nàng không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu, dặn dò:
– Cẩn thận!
Mục Trần mỉm cười, hắc viêm bùng phát, bao trùm lấy thân thể.Dưới lớp da, lôi điện lóe sáng.Đối diện với không gian phong nhận đáng sợ, Mục Trần thi triển toàn bộ phòng ngự.
“Vút!”
Vừa chuẩn bị xong, Mục Trần đã hóa thành một đạo hắc quang, lao vút lên không trung.
Hành động của hắn lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
– Lại có kẻ hành động!
– Thông Thiên Cảnh sơ kỳ? Tên ngu ngốc đó muốn tự sát à?
– Đúng là không biết lượng sức mình, linh tàng bậc này, phải có thực lực mới mong nuốt trôi!
Đa phần mọi người đều cười khẩy, khinh bỉ.Không gian phong nhận kia quá mức hung mãnh, cường giả Thông Thiên Cảnh hậu kỳ còn phải chật vật tháo lui, một tên Thông Thiên Cảnh sơ kỳ chỉ có nước bỏ mạng.
Liễu Ảnh và Đổng Uyên cũng nheo mắt, dò xét bóng hình vừa lao lên.
– Một mình hắn đi đoạt bảo?
Đổng Uyên kinh ngạc.Hắn cứ tưởng Hạ Du Nhiên sẽ cùng tiến lên, ai ngờ tên kia lại to gan như vậy.Nhưng với thực lực đó, liệu có thể chống chọi nổi cơn lốc xoáy?
Liễu Ảnh cười nhạt, ánh mắt dán chặt vào thân ảnh xé gió lao đi:
– Thú vị! Để xem tên nhóc đang nổi đình nổi đám dạo gần đây có bản lĩnh gì…
Lời nói thản nhiên, nhưng tay hắn khẽ phất lên, một bóng đen mang theo khí tức âm hàn bùng phát, khiến những cường giả gần đó bất giác lùi xa, ánh mắt đầy e ngại.
– Hả? Là tên kia à? Ngươi không định tự mình ra tay sao?
Đổng Uyên nhếch mép cười.
– Ngô Động là thành chủ Thiên Mãng Thành, cũng có chút danh tiếng ở Bắc Thương Đại Lục.Trước kia hắn nợ ta một ân tình, vừa hay…một tên nhãi nhép Thông Thiên Cảnh sơ kỳ đâu xứng để bổn thiếu gia ra tay.
Liễu Ảnh cười nhạt, ngạo khí tràn ngập, không chút che giấu.
Đổng Uyên nhún vai.Tên này cũng khá cẩn trọng và gian xảo.
Trong lúc đó, Mục Trần đang bay trên bầu trời, không gian phong nhận không hề xé nát hắn như mọi người nghĩ.Hắn dễ dàng xuyên qua những cơn gió xoáy, linh lực hắc viêm bùng cháy, vững chắc phòng ngự.
Nhất thời, không ít người xôn xao, kinh ngạc.Không ai hiểu tại sao, những lưỡi dao gió hung mãnh kia khi chạm vào lớp phòng ngự của Mục Trần lại trở nên nhẹ nhàng thoảng qua, không còn chút sức mạnh.
– Chắc chắn trên người tên nhóc đó có linh cụ phòng ngự thuộc tính phong!
Đổng Uyên khẽ cau mày.Với nhãn lực của thiếu chủ Thiên Nguyên Thương Hội, hắn dễ dàng đoán ra điều huyền diệu bên trong.
– Có lẽ Hạ Du Nhiên cho hắn!
Ánh mắt Liễu Ảnh càng lúc càng tối sầm.Hạ Du Nhiên thật tốn công bảo vệ tên Mục Trần kia!
Phía chân trời, Mục Trần nhanh chóng tiếp cận cơn lốc xoáy, áp lực ngày càng lớn.Nơi hắn đến chính là nơi đám người trước bị đánh tan tác, chết gần hết.
Cơn lốc xoáy dường như có linh tính, cảm nhận được Mục Trần đến gần, trở nên hung bạo hơn.Những lưỡi dao đen ngòm như mưa trút xuống, phủ kín mọi hướng.
Tay nắm chặt Ngự Phong Linh Châu, một lỗ không gian màu xanh xuất hiện trước mặt.
“Vụt vụt!”
Phong nhận xuyên qua lỗ không gian, suy yếu đi rất nhiều, nhưng vẫn còn mạnh hơn trước, đánh lên thân thể Mục Trần.
Đám người đứng xem từ xa cười khẩy, trong đầu đã hiện ra cảnh tượng máu thịt văng tung tóe…
“Bùm!”
Nhưng tất cả đều ngỡ ngàng khi thấy Mục Trần bị phong nhận tấn công chỉ văng ra một chút, nhanh chóng ổn định thân hình rồi tiếp tục lao lên, không hề rơi một giọt máu, đừng nói đến việc bị xé xác.
Tên kia có thể chịu được công kích của phong nhận?
Nhiều cường giả Thông Thiên Cảnh hậu kỳ biến sắc.Với bọn họ, việc chịu đựng hàng loạt phong nhận như vậy là điều không thể, đừng nói đến việc không hề bị thương.Tên tiểu tử kia thật đặc dị!
Trên bầu trời, Mục Trần cúi nhìn thân thể mình.Quần áo đã rách tả tơi, da dẻ còn mang những vết xước đau rát, nhưng chừng đó chẳng thấm vào đâu.
“Phù.”
Mục Trần thở phào nhẹ nhõm.May mà có Lôi Thần Thể phối hợp với Ngự Phong Linh Châu, không gian phong nhận không thể gây ra thương tổn gì cho hắn.
Đã vậy thì một đường thẳng tiến thôi!
Mục Trần nhếch mép cười, xông thẳng vào cơn lốc xoáy, đoạt lấy bảo khố.
Trong khe núi, Liễu Ảnh lạnh lùng nhìn Mục Trần trên cao, rồi liếc sang kẻ mà hắn vừa ra lệnh, ra hiệu.
Giết hắn!
Trong bóng tối, kẻ mang khí tức âm hàn cười quái dị, hàm răng trắng hếu, lướt đi như một con diều hâu hung ác, hướng thẳng lên trời cao.
Lại có người phóng lên, thu hút sự chú ý, vài kẻ thất thanh:
– Kẻ đó là…thành chủ Thiên Mãng Thành Ngô Động?
– Tên đó đã là cường giả Thông Thiên Cảnh hậu kỳ từ lâu, không biết hiện giờ đã vượt qua Thân Thể Nan hay chưa?
– Nghe nói Ngô Động từng thử vượt Thân Thể Nan nhưng thất bại, bất quá hắn cũng lợi hại, giữ lại được mạng.Với thực lực hiện tại, e rằng Thông Thiên Cảnh hậu kỳ bình thường không ai là đối thủ.
– Nếu hắn ra tay, tiểu tử kia không may rồi.
Thân ảnh bay lên càng lúc càng rõ, ngực mang chiến giáp, thanh quang lóe sáng, cũng là một binh khí phòng ngự, phong nhận bắn vào chỉ để lại những vết xước nông cạn, không hề gây uy hiếp.
Hiển nhiên, Ngô Động đã chuẩn bị chu đáo.
Bên dưới, Hạ Du Nhiên cũng nhìn thấy Ngô Động hướng về phía Mục Trần, mặt trầm xuống, hừ một tiếng, bắn ra một chỉ.Một đạo linh lực hùng hậu bắn nhanh như điện, dữ dội như thác đổ.
Ngô Động nhận thấy công kích đang đến nhưng không hề dừng lại, cũng chẳng thèm để ý.
Ngay khi đạo linh lực sắp đánh trúng Ngô Động, một luồng sáng màu xám từ đâu bắn tới, phá hủy công kích đó.
Hạ Du Nhiên lạnh lùng quay nhìn sang hướng kia, bắt gặp gương mặt đang mỉm cười trong khe núi, chính là Liễu Ảnh.
– Liễu Ảnh! Ngươi muốn làm gì?
Hạ Du Nhiên lạnh lùng quát, giọng điệu đầy chán ghét!
Liễu Ảnh mỉm cười, thản nhiên đáp:
– Du Nhiên, linh tàng bảo khố trong thiên địa, ai có năng lực thì đoạt lấy, sao lại quấy rầy người ta? Nếu tiểu tử kia kém cỏi thì thành thật mà cuốn gói về Bắc Thương Linh Viện tu luyện thêm đi.Linh tàng cấp bậc này, hắn xứng chạm tay vào sao chứ?

☀️ 🌙