Đang phát: Chương 402
Nhị hộ pháp nói với Lục Thiếu Du:
– Lĩnh ngộ trong sinh tử sao?
Lục Thiếu Du lẩm bẩm, lời nhị hộ pháp nói hắn hiểu rõ, tôi luyện chân chính là tôi luyện trong sinh tử mới tốt nhất.
– Đa tạ nhị hộ pháp chỉ giáo, đệ tử ngày mai sẽ tiếp tục tới.
Lục Thiếu Du nói.
Nhị hộ pháp khẽ gật đầu, có chút hài lòng vì Lục Thiếu Du lễ phép với mình.
Ra khỏi đại điện trong ngọn núi, Lục Thiếu Du phát hiện đã hoàng hôn, lập tức gọi Thiên Sí Tuyết Sư, cáo biệt Cuồng Ngưu rồi vội vã rời đi.
Trở lại ngọn núi của mình, Lục Thiếu Du đến ngọn núi của Lục Vô Song nhưng không tìm thấy nàng, lẽ nào nàng bế quan rồi?
– Lục Thiếu Du, cuối cùng ngươi cũng trở về, mỗi lần tìm ngươi đều không dễ dàng.
Sau khi Lục Thiếu Du trở lại ngọn núi của mình thì có một hộ pháp đi tới.
– Đệ tử ban ngày đi Vũ Linh ảo cảnh, để hộ pháp phải đợi lâu rồi.Không biết hộ pháp đến đây có chuyện gì?
Lục Thiếu Du thi lễ, hộ pháp này là một trong ba hộ pháp phụ trách Địa Long đỉnh, thực lực không bằng vị hộ pháp phụ trách Vũ Linh ảo cảnh kia.
– Lý Đạt Giang khiêu chiến ngươi đã qua ba tháng, tháng thứ nhất ngươi bế quan, tháng thứ hai ngươi đột phá, còn mười một ngày nữa là tới đầu tháng, tháng này ngươi có thể ứng chiến hay không? Ta tới để xác định.
Vị hộ pháp này nói.
Lý Đạt Giang khiêu chiến đã hơn hai tháng.Hôm nay Lý Đạt Giang lại tới xin khiêu chiến, cho nên hắn mới tới xác định.
– Bài danh thứ hai mươi trên Long bảng, Vũ Phách thất trọng.
Lục Thiếu Du nhíu mày, sờ mũi rồi nói:
– Đầu tháng đệ tử sẽ ứng chiến, phiền hộ pháp an bài.
– Ngươi muốn ứng chiến thật sao? Hiện tại ngươi hối hận còn kịp.Nghe nói Lý Đạt Giang kia đã là Vũ Phách thất trọng đỉnh phong, cách đột phá bát trọng không xa.
Vị hộ pháp này do dự một chút rồi nói.
– Ta đã quyết định rồi, đa tạ ý tốt của Hộ Pháp.
Lục Thiếu Du mỉm cười.
– Được rồi.
Vị hộ pháp này nói rồi gọi ra yêu thú phi hành tam giai lập tức rời đi.
– Triệu Vô Cực.Từ bây giờ ta sẽ cùng ngươi chơi đùa một chút.
Nhìn về phía xa, trong mắt Lục Thiếu Du lóe lên hàn quang, hắn đã sớm nghĩ đến việc chiến đấu vào đầu tháng.
– Tiểu Long.
Định tới phòng thì Lục Thiếu Du mới phát hiện một việc, một ngày một đêm hôm qua dường như Tiểu Long chưa từng xuất hiện.
Tâm thần khẽ đảo quanh, theo chỉ dẫn vô hình của huyết khế, Lục Thiếu Du tìm thấy Tiểu Long trong một góc đình viện.
– Sắp đột phá sao?
Lục Thiếu Du có chút vui vẻ, lúc này quanh thân Tiểu Long có quang mang nhàn nhạt.Trước đó Tiểu Long từng nói nó sắp đột phá lần hai, xem ra hôm nay Tiểu Long chuẩn bị đột phá rồi.
Sau khi phân phó Huyết Tích Dịch hộ pháp cho Tiểu Long, Lục Thiếu Du không trở về phòng tu luyện mà tiếp tục lên đỉnh núi, thủ ấn trong tay biến đổi, tiếp tục luyện tập Hỏa Viêm Bạo và Đại Địa Cương Thuẫn.
Tu luyện trong Vũ Linh ảo cảnh, Lục Thiếu Du luôn sử dụng Đại Địa Cương Thuẫn và Hỏa Bạo Viêm, tuy chỉ có một ngày một đêm, nhưng trong ý thức là năm ngày.Mà ở trong Vũ Linh ảo cảnh, Lục Thiếu Du tu luyện hai loại vũ kỹ này trong ý thức, tuy có chút khác biệt nhưng không lớn.Hiện tại hắn chỉ cần luyện tập dung hợp giữa tu luyện trong ý thức và hiện tại là có thể đạt được những tiến bộ trong ý thức.
Tu luyện trong Vũ Linh ảo cảnh chỉ là trong ý thức của hắn, cho nên hiện tại tu luyện Hỏa Viêm Bạo và Đại Địa Cương Thuẫn chính là làm ít ăn nhiều.
Tu luyện trong Vũ Linh ảo cảnh khi ra bên ngoài còn phải tu luyện dung hợp những tiến bộ bên trong ảo cảnh, có thể nói đây cũng là chỗ thiếu hụt của Vũ Linh ảo cảnh.Nhưng chỗ thiếu hụt này quá nhỏ so với tác dụng của Vũ Linh ảo cảnh, tác dụng quá lớn.
Tác dụng lớn nhất của Vũ Linh ảo cảnh là tôi luyện bản thân và lĩnh ngộ trong sinh tử.Nhưng trước mắt Lục Thiếu Du phải nhanh chóng tu luyện vũ kỹ.
Đêm khuya yên tĩnh, mọi âm thanh đều biến mất, trên ngọn núi của Lục Thiếu Du vẫn truyền đến âm thanh ầm ầm trong trời đêm, giống như sấm đánh truyền về phía xa.Một đêm này có không ít đệ tử ở ngọn núi khác nhau đang chửi ầm lên, nhưng Lục Thiếu Du không thể nghe thấy được.
– Tông chủ, vừa mới nhận được tin tức Lục Thiếu Du trong vòng một ngày xông qua bốn trọng tầng thứ tư của Vũ Linh ảo cảnh.
Dưới màn đêm, tại một nơi yên tĩnh trong cung điện, Vân Khiếu Thiên đang ngồi tĩnh tọa thì có một lão giả mặc hắc bào bẩm báo.
– Thiên phú như vậy còn hơn cả Hồng Lăng.
Vẻ mặt Vân Khiếu Thiên trầm xuống, cau mày, không biết hắn đang suy nghĩ gì.
– Tông chủ còn chưa quyết định được sao? Lục Thiếu Du đã thành công đột phá Vũ Phách cũng được coi là chuẩn cường giả rồi.
Lão giả mặc hắc bào nói.
– Mãnh hổ, nghịch long, ngươi nói ta nên chọn gì?
Vân Khiếu Thiên nói.
– Tông chủ.
Lão giả mặc hắc bào do dự một chút rồi nhìn thoáng qua sắc mặt của Vân Khiếu Thiên rồi nói:
– Ta nghe nói quan hệ giữa tiểu thư và Lục Thiếu Du không tệ, lẽ nào…?
– Ta sợ chính là điểm này.
Vẻ mặt Vân Khiếu Thiên ngưng trọng nói.
– Ý tứ tông chủ là?
Lão giả mặc hắc bào nghi hoặc hỏi lại.
– Thiên phú của Lục Thiếu Du, tâm chí, tính cách đều là trong vạn người khó gặp, khó trách Hồng Lăng lại để ý tới hắn.Ta vốn không có lý do nào để phản đối.Chỉ là nếu như Lục Thiếu Du tiếp cận Hồng Lăng có mục đích, vậy thì hậu quả khó có thể tưởng tượng được.
Vân Khiếu Thiên nói.
– Lẽ nào tông chủ hoài nghi Lục Thiếu Du là người mà thế lực thần bí kia phái tới? Nhưng thân phận của hắn trong sạch, bằng vào quan hệ của chúng ta và Lục gia, hẳn là chưa tới mức tin tức sai lệch.
Lão giả mặc hắc bào nói.
– Gần đây trong Cổ Vực, thành Ma Vân đã xuất hiện một việc, không ít thế lực bản địa đầu nhập vào thế lực thần bí kia, khó mà bảo đảm cánh cửa tam tông tứ môn chúng ta không có nội tuyến bị cài vào.Thế lực ẩn dấu kia còn kinh khủng hơn trong tưởng tượng của chúng ta.
Vân Khiếu Thiên ngưng trọng nói.
– Nhưng Lục Thiếu Du từ nhỏ lớn lên trong Lục gia, chỉ sợ không có khả năng này.
Lão giả hắc bào suy nghĩ rồi nói.
– Một Vũ giả tam hệ, giấu diếm gia tộc mười bảy năm.Loại ẩn nhẫn này người bình thường có thể làm được sao? Ai dạy hắn vũ kỹ? Ai dẫn dắt hắn tu luyện? Lẽ nào là thiên phú trời sinh? Ta sợ rằng sau lưng Lục Thiếu Du cũng có cường giả.
Vân Khiếu Thiên cười khổ nói.
