Đang phát: Chương 4
– Mẹ, con không sao.
Nhìn người phụ nữ hiền hậu trước mặt, Lục Thiếu Du khẽ giật mình.Đứa con ruột của bà đã chết rồi, nhưng hắn không thể nói ra sự thật này.Từ nay về sau, hắn sẽ là con trai của bà.
– Thiếu Du, nói cho mẹ biết, mấy ngày nay con đi đâu? Sao lại đi mà không nói một lời?
Thấy Lục Thiếu Du bình an trở về, mẹ hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay hắn hỏi han.
– Con có chút việc riêng cần giải quyết, xin lỗi vì đã khiến người lo lắng.
Lục Thiếu Du đáp, tất nhiên không thể nói thật rằng con trai bà đã bị đánh chết và ném xuống vách núi.
– Con đói chưa? Mẹ đi lấy đồ ăn cho con.
Người phụ nữ hiền lành vội vàng lấy mấy cái bánh bao và một món mặn.Lục Thiếu Du liếc nhìn, nhận ra món ăn trông khá ngon, nhưng thực chất chỉ là canh thừa.
– Món này sạch sẽ lắm, là Nam thúc lén lấy từ bếp đó.Ăn nhanh đi, đây là món con thích nhất mà.
Người mẹ nhìn Lục Thiếu Du âu yếm, ánh mắt dịu dàng, giọng nói có chút áy náy, bà khẽ nói:
– Cũng tại mẹ vô dụng, khiến con vừa sinh ra đã phải chịu khổ.Sớm biết vậy, lúc trước mẹ không nên sinh con ra.
– Mẹ, đây không phải lỗi của người.Sau này con sẽ không để người phải khổ nữa.
Nhìn ánh mắt của mẹ, Lục Thiếu Du cũng không kìm được mà rưng rưng.Kiếp trước hắn lớn lên ở cô nhi viện, từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương của mẹ.Có lẽ việc xuyên không này là do ông trời muốn bù đắp cho hắn, để hắn cảm nhận được tình mẫu tử.Giờ khắc này, Lục Thiếu Du âm thầm thề, đây là mẹ ruột của mình, nhất định không để bà phải chịu khổ thêm nữa.
– Con ngoan, ăn nhanh đi.Ăn xong rồi cởi quần áo ra, mẹ giặt cho con.
Nhìn Lục Thiếu Du, người mẹ hạnh phúc mỉm cười.
Lục Thiếu Du quả thật đang rất đói nên nhanh chóng ăn ngấu nghiến.Năm cái bánh bao trong chốc lát đã hết sạch.Sau đó, hắn lập tức trở về phòng.
– Mình đã xuyên không rồi, giờ phải tính toán cho tương lai thôi.
Trong phòng, Lục Thiếu Du nhìn căn phòng cũ nát rồi lẩm bẩm.Kiếp trước hắn chẳng có gì nổi bật, giờ được sống lại, hắn không thể cam tâm làm một người tầm thường được.
Đây là cơ hội thứ hai mà hắn may mắn có được.Nếu không thể làm nên trò trống gì thì thật có lỗi với ông trời.Kiếp trước vô dụng, không thể làm chủ cuộc đời, kiếp này, ngủ phải say trên gối mỹ nhân, tỉnh dậy phải nắm quyền thiên hạ, đó mới là điều hắn muốn.
Nghĩ đến đây, dòng máu trong người Lục Thiếu Du bắt đầu sôi sục.
– Xem ra, dù ngươi đã sống mười sáu năm bình thường, nhưng sâu trong huyết quản vẫn luôn có một phần không cam lòng.Yên tâm đi, từ nay về sau ta sẽ thay ngươi thực hiện.
Lục Thiếu Du nói nhỏ.
– Tuổi trẻ…
Ngồi trước gương đồng trong căn phòng cũ nát, Lục Thiếu Du nhìn hình dáng hiện tại của mình.Từ một người gần hai mươi tư tuổi trở về hình dáng của một cậu bé mười sáu, xem ra hắn đã có một món hời lớn.
– Dù ngươi khá tầm thường, không phải tuấn tú ngời ngời, nhưng cũng coi như có chút hương vị.
Lục Thiếu Du nhìn vẻ ngoài hiện tại của mình, khẽ mỉm cười.Dáng người cao gầy, da màu rám nắng, ngũ quan hài hòa, đặc biệt là đôi mắt sáng như sao kia.
– Không tệ, cũng khá ưa nhìn.
Lục Thiếu Du tự luyến cười, môi mỏng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lười biếng, ẩn chứa trong sự vui vẻ là một phần dã tâm.
– Bây giờ, nên tìm hiểu rõ thế giới này.
Lục Thiếu Du nằm trên giường, cẩn thận lục lọi thông tin về thế giới này trong đầu.
Đây là một thế giới hoàn toàn khác so với kiếp trước, được gọi là đại lục Linh Vũ, một đại lục vô cùng rộng lớn.Ở đây, sức mạnh võ thuật được coi trọng, sức mạnh tinh thần được tôn sùng, có Vũ giả và Linh giả tồn tại.
Vũ giả có sức mạnh vô song, nghe nói khi đạt đến cảnh giới nhất định có thể dời núi lấp biển, phá vỡ hư không, đi lại trong không gian.Vũ giả được chia thành các cấp bậc: Vũ Đồ, Vũ Sĩ, Vũ Sư, Vũ Phách, Vũ Tướng, Vũ Suất, Vũ Vương, Vũ Tôn, Vũ Đế.
Còn Linh giả, nghe nói là những người vô cùng thần bí, sở hữu sức mạnh to lớn, có khả năng mà không ai có thể tưởng tượng được.Khi Linh giả đạt đến cảnh giới nhất định, họ có thể hô mưa gọi gió.Linh giả cũng được chia thành các cấp bậc tương tự: Linh Đồ, Linh Sĩ, Linh Sư, Linh Phách, Linh Tướng, Linh Suất, Linh Vương, Linh Tôn, Linh Đế.
Trên đại lục Linh Vũ, đạt đến cấp Vũ Suất hoặc Linh Suất đã là những cường giả trong số những người mạnh nhất, là những người có địa vị cao ngất.Gia chủ Lục gia, cũng chính là ông nội mà hắn chưa từng gặp mặt, nghe nói là một Vũ giả ở cảnh giới Vũ Tướng.
Ngoài Vũ giả và Linh giả, trên đại lục này còn có Yêu thú và Linh thú.Chúng vô cùng lợi hại, người thường không dám trêu chọc.Chỉ những Vũ giả hoặc Linh giả có thực lực mạnh mẽ mới dám đối phó với chúng.Chính vì vậy, địa vị của Vũ giả và Linh giả trên đại lục rất cao.
– Xem ra, chỉ khi trở thành Linh giả hoặc Vũ giả thì tương lai mới có hy vọng.Nhưng tại sao cơ thể này lại không thể trở thành Vũ giả hay Linh giả?
Lục Thiếu Du thầm nghĩ.Hắn nhớ rằng, khi còn nhỏ, cơ thể này đã được kiểm tra và dường như kinh mạch không có vấn đề gì, nhưng không hiểu sao lại không thể tu luyện.
Nếu có thể trở thành Vũ giả hoặc Linh giả, địa vị của hắn và mẹ sẽ không phải thấp kém như vậy.
– Nhất định phải tìm cách trở thành Linh giả hoặc Vũ giả, đây là con đường duy nhất.
Lục Thiếu Du thầm nhủ, trên thế giới này, nếu muốn có được những thứ mình muốn, chỉ có thể đi theo hai con đường này.
– Ồ, suýt nữa thì quên mất ngươi, nhóc con.
Lục Thiếu Du cởi bộ quần áo rách nát ra, định đưa cho mẹ thì phát hiện một con rắn màu vàng nhạt đang quấn trên cánh tay mình.
– Xì xì…
Con rắn nhỏ màu vàng nhạt dài khoảng mười phân, đôi mắt nhỏ mở to nhìn Lục Thiếu Du chăm chú, cái lưỡi chẻ đôi không ngừng thụt ra thụt vào.Sau đó, nó không để ý đến Lục Thiếu Du nữa, tiếp tục quấn quanh cánh tay hắn, dường như đã ngủ.
Lục Thiếu Du cẩn thận quan sát con rắn nhỏ.Thân nó được bao phủ bởi một lớp vảy sáng bóng.Nhìn kỹ, con rắn này không giống những loài rắn khác, có vẻ nó không phải là một con rắn bình thường.
