Đang phát: Chương 3999
Lục Hồn nói:
– Ở trong trận này thì còn chuyện gì xảy ra được chứ, dù hắn có giỏi đến đâu cũng không thoát được, đủ để nhốt hắn đến chết.Giờ cũng mấy tiếng rồi, có khi nào chúng nó chết ngắc ngoải bên trong rồi cũng nên.
Thôn Hồn đáp:
– Không thể nào, nếu chết thì ta cảm nhận được rồi.
Diệt Hồn biến sắc:
– Không ổn, khu vực trung tâm có biến, ta cảm giác được kết nối giữa ta và trận pháp ngày càng yếu đi.
Lục Hồn lo lắng:
– Sao có thể, trung tâm sao xảy ra chuyện được!
Diệt Hồn đang nắm quyền điều khiển trận pháp nên lời hắn nói Lục Hồn tin ngay.
– Ta cũng không biết, thằng nhãi đó quỷ kế đa đoan lắm, nhỡ đâu…
Diệt Hồn lo lắng tột độ.
Trong không gian đồ án, Lục Thiếu Du lùi lại phía sau bảo vệ, Đại Hồn Anh trong lòng bàn tay hắn tỏa ra lực hút, sau mấy tiếng cắn nuốt, năng lượng linh hồn chỉ còn lại một mẩu nhỏ bằng ngón tay, run rẩy rồi bị hút hết.
Phụt!
Ở một nơi tăm tối lạnh lẽo nào đó, một lão già Minh Linh phun ra thứ chất lỏng khó ngửi, mặt trắng bệch, gào lên the thé:
– Khốn kiếp, rốt cuộc ai đã phá hủy ấn ký linh hồn của ta, ai chiếm đoạt trận pháp của ta?
Hô!
Đại Hồn Anh thỏa mãn, luồng linh hồn lực kia quá mạnh, giúp nó tăng tiến thực lực rất nhiều, hơn nữa vừa rồi nó còn nuốt cả đám tàn hồn quỷ quái, đúng là bổ béo…
Phụt!
Trong không gian tối tăm, khí lạnh bớt đi, Diệt Hồn lại phun ra thứ chất lỏng khó ngửi, mặt biến sắc:
– Không hay rồi, trong trận có biến, ấn ký linh hồn của ta bị phá hủy!
Lục Hồn và Thôn Hồn lo lắng:
– Chẳng lẽ do Lục Thiếu Du?
Một giọng nói lạnh lùng vang lên:
– Đoán đúng rồi, chính là ta!
Lục Thiếu Du thình lình xuất hiện, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng đến đáng sợ.
Diệt Hồn không quan tâm đến vết thương, hỏi ngay:
– Lục Thiếu Du, trận pháp thế nào rồi, sao ngươi biết chúng ta ở đây?
Với hắn, trận pháp quan trọng chẳng kém gì thiếu chủ, nếu có chuyện gì thì hắn chết chắc.
Lục Thiếu Du thản nhiên cười:
– Ta biết các ngươi ở đây, vì trận pháp này đã đổi chủ rồi!
Diệt Hồn run lên, vội hỏi:
– Đổi chủ? Ngươi có ý gì?
Lục Thiếu Du cười khẩy:
– Nghĩa là từ nay về sau nó thuộc về ta, phải cảm ơn các ngươi đã hảo tâm dâng tặng, ta đành nhận vậy!
– Cái gì, không thể nào, sao có thể, đại nhân đã bố trí ấn ký linh hồn, ngươi không thể nào phá hủy được!
Ba người lắc đầu, không tin, nhưng sự thật hiển nhiên đã quá rõ ràng.
Lục Thiếu Du liếm môi, ra vẻ thỏa mãn:
– Ấn ký linh hồn của các ngươi không tệ, làm ta tốn không ít công sức, nhưng vô dụng với ta, ngược lại còn giúp ta có thêm lợi ích, linh hồn không chỉ có ích cho các ngươi mà còn có ích cho ta nữa.Trận pháp đã đổi chủ, các ngươi tự chui đầu vào rọ rồi, giờ muốn trốn cũng không thoát!
Lục Hồn hoảng hốt:
– Chết rồi, trận pháp thoát khỏi sự kiểm soát của chúng ta, còn áp chế ngược lại chúng ta, thật sự đổi chủ rồi!
Thôn Hồn và Diệt Hồn cũng nhận ra điều đó, giờ muốn chạy cũng không kịp, từ thợ săn biến thành con mồi.
Diệt Hồn dữ tợn:
– Thằng nhãi, ta không tin ngươi làm được gì chúng ta, với thực lực của chúng ta thì điều đó là không thể, ta xem ngươi cũng chỉ là hổ giấy thôi, liều mạng thì ngươi còn thảm hơn! Nhất định phải đoạt lại trận pháp, nếu không thì chúng ta xong đời!
– Liều mạng!
Lục Hồn và Thôn Hồn gật đầu, mắt tóe lửa.
– Giết!
Ba người đồng loạt tung ra màn sương đen cuồn cuộn, mang theo năng lượng âm hàn bao trùm lấy Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du cười khẩy:
– Diệt Hồn, nếu không sợ lộ thực lực thì ngươi đã chết ở dãy núi Thủy Tinh rồi, giờ ba người các ngươi cũng vậy thôi, đối phó với các ngươi dễ như bỡn!
Chớp mắt, quanh thân Lục Thiếu Du dao động, đẩy lùi công kích của ba người, một luồng sáng bay ra khỏi ấn đường, ánh sáng lam tràn ngập, không gian tràn ngập khí tức nóng rực.
Ba người ngẩng đầu, thấy một phân thân xuất hiện bên cạnh Lục Thiếu Du.
Phân thân tỏa ra ánh sáng lam, bốc lên ngọn lửa màu lam, mơ hồ mang theo khí tức cổ xưa lan tỏa khắp không gian.
– Tuyên Cổ cảnh cao giai, phân thân này là Tuyên Cổ cao giai!
Nhìn thấy khí tức trên người phân thân, ba người Diệt Hồn tái mét mặt mày.
Phân thân bước tới, ngọn lửa lam bùng lên, biến thành một biển lửa khổng lồ, lặng lẽ lan rộng.
– Các ngươi là cái thá gì mà dám đứng trước mặt ta!
Ngọn lửa lan rộng khắp chân trời, một tay vỗ xuống, như núi lửa đổ ập lên ba người.
– Chạy, mau chạy!
Ba người điên cuồng bỏ chạy, cảm thấy bất lực và tuyệt vọng, căn bản không thể chống lại.
Nhưng họ không thể thoát được, bàn tay lửa vẫn đuổi theo, nhiệt độ thiêu đốt cả không gian, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng.
Xuy xuy!
Bàn tay lửa bao vây ba người.
Họ ngước lên, thấy ngọn lửa há miệng nuốt chửng cả ba, không thể phản kháng.
Nuốt xong, thân hình lửa khổng lồ mới thu lại, nhiệt độ xung quanh vẫn còn rất khủng khiếp, chưa tan hết.
Lục Thiếu Du cười khẩy, đúng là Thái Cổ U Minh viêm Tuyên Cổ cao giai đỉnh phong, thực lực quá mạnh.Vừa nuốt ba người kia đã luyện hóa thành hư vô, còn giúp nó tăng thêm thực lực.
– Cuối cùng cũng giải quyết xong!
Lục Thiếu Du cười, phân thân nhập vào thân thể, hiện tại chưa phải lúc lộ phân thân, càng lộ sớm thì càng nguy hiểm…
