Đang phát: Chương 399
– Đệch mợ, không sao chứ?
Vũ Tích lo lắng nhìn sắc mặt Lâm Vân chợt biến đổi, vội hỏi.
– Không có gì…chỉ là ta nhớ lại năm xưa bị hãm hại.Nếu đoán không sai, kẻ đứng sau giật dây chính là Tào Quân kia.Thằng chó má này, đúng là biết chớp thời cơ.
– Ta còn nghi ngờ con ma thú hệ trâu kia cũng là của hắn.Trước kia từng nghe phong phanh Tào Quân có nuôi một con, nhưng chưa từng thấy hắn dùng đến.
Mọi chuyện dần sáng tỏ, Lâm Vân giờ đã chắc chắn đến chín phần mười Tào Quân kia đã sớm ấp ủ âm mưu.
Mọi thứ diễn ra quá trùng hợp!
Còn lão Dược Sư ở Hồng Kông kia nữa…Ta nghi ngờ hắn cũng theo ta từ đại lục Thiên Hồng đến đây.Chỉ là không hiểu sao hồn phách và thân thể lại dung hợp, nhưng đầu óc thì có vấn đề.
Hai người tâm sự suốt đêm.Sáng sớm, khi Vũ Tích tỉnh giấc thì Lâm Vân đã rời đi.Nàng quyết định đến xưởng dược liệu, chuẩn bị sẵn một lượng lớn dược thảo, biết rằng chúng sẽ rất hữu dụng cho hắn sau này.
***
Thủy gia.
Vốn chỉ là một gia tộc vô danh tiểu tốt, thậm chí chẳng ai biết gốc gác từ đâu đến Hồng Kông.Thế mà giờ đây, lại nghiễm nhiên trở thành một trong những thế gia hàng đầu.
Tất cả đều nhờ vào một Dược Sư! Hơn nữa, còn là một Dược Sư luyện chế đan dược miễn phí.Chẳng cần bổng lộc, chỉ cần cơm no áo ấm là được.Ngay cả chỗ ở cũng không cần cầu kỳ, cứ tống vào kho dược liệu, ngày ngày sai bảo chiết xuất tinh dầu.
Có một “báu vật” như vậy, gia tộc này không phát triển mới lạ.Khi người khác nhận ra tầm quan trọng của vị Dược Sư kia thì đã quá muộn, không ai dám mạo phạm Thủy gia.
Việc Thủy gia có Dược Sư sớm muộn gì cũng lộ ra ngoài, nhưng chẳng hề hấn gì.Các gia tộc khác không những không dám nhòm ngó, mà còn ra sức nịnh bợ, bởi vì ai cũng biết chỉ có Thủy gia mới có thể thu được lượng lớn tinh dầu dược thảo.E rằng, trừ Lâm gia ở đại lục ra, không còn thế lực nào sánh được.
Có kẻ suy đoán, Thủy gia tích cực thu mua dược liệu như vậy, chẳng lẽ muốn đối đầu với Lâm Vân của Lâm gia? Nhưng Thủy gia đã làm việc này mấy năm rồi, mà vẫn bặt vô âm tín tin tức Lâm gia đến gây sự, nên lời đồn cũng dần lắng xuống.Cũng có người cho rằng, Thủy gia có cao thủ Tiên Thiên tọa trấn, Lâm gia dù mạnh đến đâu cũng khó lòng dùng vũ lực đối kháng.
Có suy đoán thì ắt có lo lắng.Ngay cả người của Thủy gia cũng nơm nớp sợ Lâm Vân tìm đến tận cửa.Nhưng mấy năm trôi qua, vẫn không thấy bóng dáng người Lâm gia đâu, mà thực lực Thủy gia lại tăng vọt, nên cũng chẳng còn để ý đến cái nhìn của Lâm gia nữa.
– Đại ca, ta thấy chúng ta nên an phận thủ thường thì hơn.Mỗi tháng tổ chức một buổi đấu giá tinh dầu dược thảo là đủ rồi.Lại còn tuyên bố thu mua linh thảo trên toàn thế giới, có phải hơi quá trớn không? Nghe nói Sát Thần Lâm Vân kia cũng đang ráo riết thu mua linh thảo, làm vậy e rằng sẽ đụng chạm đến Lâm gia.
Người lên tiếng là Lão Nhị Thủy gia, Thủy Sâm Hà.
Gia chủ hiện tại của Thủy gia là đại ca Thủy Sâm Giang.Thế hệ của họ có bốn anh em, Lão Tam là Thủy Sâm Hồ, Lão Tứ là Thủy Sâm Hải.Trong bốn người, Đại ca và Lão Tam đều là cao thủ Tiên Thiên, Lão Nhị và Lão Tứ là Hậu Thiên đại viên mãn.Còn trong thế hệ con cháu, cũng có đến ba người đạt cảnh giới Tiên Thiên.
– Nhị ca à, huynh chỉ là Hậu Thiên, nên chưa hiểu được sự khác biệt giữa Hậu Thiên và Tiên Thiên đâu.Thủy gia ta giờ có đến năm cao thủ Tiên Thiên, còn Hậu Thiên thì nhiều vô kể.Đối phó với một tên Lâm Vân của Lâm gia, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Thủy Sâm Hồ vênh váo nói.
Thủy Sâm Giang cũng gật đầu đồng tình:
– Tam đệ nói phải.Giờ chúng ta không cần phải e ngại tên Lâm Vân kia.Hắn cùng lắm cũng chỉ là cao thủ Tiên Thiên.Tuổi còn trẻ, tầm ba mươi mà tu đến Tiên Thiên tầng bốn đã là giỏi rồi.Mà Thủy gia ta, đã có ba người đạt đến Tiên Thiên tầng bốn rồi.
– Hắn có thể giết được đám phàm nhân kia, nhưng làm sao giết được cao thủ Tiên Thiên? Đó là cả một khoảng cách lớn.Nên chúng ta không cần phải sợ hắn.Hơn nữa, chúng ta dùng tiền mua linh thảo, chứ có trộm cướp của ai đâu? Chỉ cần có thực lực, chúng ta có quyền lên tiếng.
Sắc mặt Thủy Sâm Giang lạnh lùng, nhưng sự tự tin của một cao thủ Tiên Thiên vẫn toát ra ngoài.
Thủy Sâm Hải gật gù:
– Ta cũng thấy nhị ca quá cẩn trọng rồi.Ở trước mặt kẻ mạnh hơn, ai chẳng phải nơm nớp lo sợ.Giờ thực lực của Thủy gia ta đã được công khai, ngay cả thế lực ở nước Anh cũng đang phát triển mạnh mẽ.Có lẽ rất nhanh sẽ có người đến cầu xin chúng ta trở về.
– Trở về? Ta tuyệt đối sẽ không trở về.Năm xưa, Đại gia gia và Tứ gia gia bị đuổi khỏi Hàn Quốc, chúng ta đã không còn là người Hàn Quốc nữa rồi.Dù bây giờ bọn họ có quỳ xuống cầu xin ta, ta cũng chẳng thèm để ý.
Thủy Sâm Hà trầm giọng.
– Chuyện này tính sau.Ngày mai là buổi đấu giá đầu tiên, không được phép xảy ra sơ suất.Chỉ cần buổi đấu giá ở Hồng Kông thành công, sau này chúng ta có thể đến nước Anh đấu giá, rồi đến đại lục, có lẽ đến cả Hàn Quốc nữa.
Thủy Sâm Giang âm lãnh nói.
– À, Tam đệ, nhớ cho lão Dược Sư kia nghỉ ngơi hợp lý.Đó là mỏ vàng của chúng ta, không được để hắn xảy ra chuyện gì.
Thủy Sâm Giang nhớ ra, dặn dò Thủy Sâm Hồ một tiếng.
***
Buổi đấu giá lần này của Thủy gia được tổ chức ở tầng tám của tòa nhà Vạn Bảo, Hồng Kông.Nơi đây được bố trí bảo vệ nghiêm ngặt, ngay cả một con ruồi cũng khó lọt qua.
Vô số tu luyện giả cổ võ trên toàn thế giới đổ xô về đây.Ai mà không muốn sở hữu một ít tinh dầu dược thảo? Đây là thứ có tiền cũng khó mua được.
Cuộc đấu giá diễn ra vô cùng rầm rộ, chỉ có buổi đấu giá Dạ Minh Châu ở Yên Kinh trước kia mới sánh bằng.Tất cả các khách sạn lớn nhỏ ở Hồng Kông, chỉ trong một đêm đã chật kín người.Mọi người đều háo hức chờ đến sáu giờ tối, thời điểm cuộc đấu giá chính thức bắt đầu.
***
Lâm Vân đến Hồng Kông khá sớm.Nhưng hắn không trực tiếp đến Thủy gia tìm hiểu.Hắn biết Thủy gia muốn thu mua thảo dược trên toàn thế giới, nhưng hắn không quan tâm, cũng không đến mức vì chuyện nhỏ nhặt này mà ra tay trừng trị.
Người ta dùng tiền mua bán sòng phẳng, không trộm cắp, đó là quyền của họ.Nếu đến cả chuyện này hắn cũng muốn can thiệp, thì thật vô lý.Dù Lâm Vân ra tay không hề nương tay, nhưng hắn không phải là kẻ không hiểu đạo lý.
