Đang phát: Chương 399
“Đội của các ngươi dạo này thu hoạch thế nào?” Một tu sĩ của Chu Tước doanh hỏi người đồng đội bên cạnh.
“Tạm được.Khá hơn hai ngày trước.Giết được hai con sát hồn thú, may mắn còn nhặt được một mảnh nhỏ đồ đằng.” Người này trong lòng đắc ý, nhưng ngoài miệng lại tỏ vẻ không quan tâm.
“Vậy thì ngon rồi!” Người kia vô cùng ngưỡng mộ nói: “Không biết dạo này làm sao, nhiều thứ tốt xuất hiện ghê.Mấy phù trận mới mà đại nhân mới công bố, chạm khắc được kìa, thấy chưa?”
“Thấy rồi! Đúng là hàng xịn!” Hắn ta liếm môi, thèm thuồng nói: “So với mấy phù trận cũ chúng ta chạm khắc trước đây thì lợi hại hơn nhiều! Nhưng muốn đổi được nó đâu có dễ!”
“Làm gì có bữa ăn nào miễn phí!” Người kia ra vẻ lão luyện nói: “Cái này là của chúng ta, người ngoài đừng hòng mơ tưởng.Ngay cả Ma Phàm đại nhân mấy ngày nay cũng điên cuồng săn sát hồn thú, chẳng phải cũng muốn đổi phù trận chạm khắc đó sao?”
“Hừ, tất nhiên rồi.Ai mà chẳng phát cuồng! Giờ này ai còn rảnh rỗi nữa? Thôi không tám nữa, làm việc thôi! Kiếm đủ điểm sớm còn đi lấy phù văn chạm khắc!”
Những ngày này, các doanh địa vốn yên bình nay xáo trộn hết cả lên vì tin tức mà Tả Mạc công bố.
Hắn công bố ba loại phù trận mới, muốn có được bản chạm khắc thì phải có điểm tích lũy, đồng thời tuyên bố có thể dùng mảnh nhỏ đồ đằng và châu của sát hồn thú để đổi lấy điểm tích lũy.
Điểm tích lũy để đổi ba loại phù trận mới không hề thấp, nhưng sau khi xem xong phần giới thiệu, ai nấy đều phát cuồng.
Mấy ngày nay, làn sóng đi săn sát hồn thú nổi lên mạnh mẽ.
So với Chu Tước doanh, Vệ Doanh còn bình tĩnh hơn.
Phù trận chạm khắc không có tác dụng lớn với họ, vì họ chuyên tu luyện thân thể.Nhưng lúc này, họ cũng không thể làm ngơ.
Châu của sát hồn thú và mảnh nhỏ đồ đằng có thể đổi lấy điểm tích lũy, mà điểm tích lũy thì lại có tác dụng lớn với họ.
Thúc Long không hề ra khỏi doanh địa, ngược lại, hắn nhốt mình trong trướng bồng.
Hắn đang tu luyện “Đại Nhật Khổ Vệ”, một bộ ma công được Bồ Yêu sửa đổi.So với “Khổ Vệ”, phẩm giai của “Đại Nhật Khổ Vệ” cao hơn nhiều, độ khó khi tu luyện cũng tăng lên đáng kể.Hơn nữa, để cẩn thận, Bồ Yêu bắt Thúc Long phải tu luyện một mình trước, để tránh xảy ra vấn đề gì.
“Khổ Vệ” là một bộ ma công đặc biệt thích hợp cho những người có thân thể không quá nổi trội, nhưng tính tình phải thật kiên nhẫn.
Còn “Đại Nhật Khổ Vệ” mà Bồ Yêu cải biên lại được xây dựng trên nền tảng của “Khổ Vệ”.Tuy rằng chủ yếu tu luyện yêu thuật, nhưng với một cao thủ tuyệt đỉnh như hắn, mọi thứ liên quan đến sức mạnh bản chất đều thông suốt.Học thức của hắn uyên bác vô cùng, yêu thuật không cần nói, pháp quyết ma công hắn đều đã xem qua rất nhiều.
Bộ “Đại Nhật Khổ Vệ” mà hắn mới sáng tạo ra, ngay cả Vệ sau khi xem xong cũng phải tán thưởng không thôi.Sau đó, Vệ còn chỉ ra một số lỗi nhỏ, điều chỉnh lại khiến nó càng thêm hoàn mỹ.
Hai đại cao thủ hợp lực sáng tạo ra “Đại Nhật Khổ Vệ”, đây có thể coi là ma công nhất lưu tại Ma giới.
Thế nhưng, bộ ma công nhất lưu này không hề dễ tu luyện.Bồ Yêu đưa vào đó rất nhiều phương pháp tu luyện của Đại Nhật Ma Thể, đó chính là tu luyện ma thể.
Tu luyện ma thể, vô cùng nguy hiểm.
Thúc Long cắn chặt răng, mắt thường cũng có thể thấy áo giáp trên người hắn đang nhanh chóng hòa tan, hóa thành dịch thể tối đen như mực.Một lát sau, những hắc dịch này liền bao vây lấy hắn, không để lộ bất cứ thứ gì.
“Bước khó nhất đã xong.” Bên trong thức hải của Tả Mạc, Bồ Yêu lãnh đạm nói.
“Ta ngược lại hơi mong đợi.” Ánh mắt Vệ chớp động: “Nếu như hắn thực sự có thể tu thành ma thể…”
Câu tiếp theo, hắn không nói, nhưng Bồ Yêu hiểu ý Vệ.Nếu như Thúc Long thật sự có thể tu thành ma thể, vậy có nghĩa là những người khác cũng có khả năng tu thành ma thể.
Ở Ma giới, việc có thể tu thành ma thể hay không còn phải xem vào huyết thống và thiên phú.Nếu như Thúc Long thực sự có thể tu thành ma thể, vậy Bồ Yêu đã mở ra một con đường mới.Thông qua tu luyện ma công mà thành ma thể!
Vệ hiểu rõ, trong đó ẩn chứa sức mạnh đáng sợ đến mức nào!
Thật sự là một kẻ điên đáng sợ!
————————
Sắc mặt Tả Mạc khó coi nhìn chằm chằm vào mảnh nhỏ đồ đằng.
Bên trong mảnh nhỏ này ẩn chứa một lực lượng thê lương, khiến hắn nhớ tới hoang thú.Tuy rằng khí tức của mảnh nhỏ đồ đằng không cường đại, mênh mông, thô bạo như hoang thú, nhưng sự thê lương thì có chút tương tự.Chỉ khác là sự thê lương của hoang thú lộ ra là tĩnh mịch, còn sự thê lương trong mảnh nhỏ đồ đằng lại sinh ra một tia rất nhỏ sinh mệnh.
Đó chính là linh căn!
Mấy vạn năm trôi qua khiến mảnh nhỏ này có thể sinh ra một tia linh tính.
Hắn có thể khẳng định, biện pháp luyện khí thông thường không thích hợp với mảnh nhỏ đồ đằng.Biện pháp luyện khí thông thường rất dễ khiến linh căn của mảnh nhỏ bị hỏng, như vậy thì quá đáng tiếc.
Vì coi trọng mảnh nhỏ đồ đằng này, Tả Mạc chuyên môn dùng Đại Nhật Văn Diễm một lần nữa luyện chế Lôi Âm Hạch Đào, để bản thân quen thuộc với sự bá đạo thuần túy của Đại Nhật Văn Diễm.
Không thể không nói, uy lực của hỏa diễm lục phẩm không hề tầm thường.
Hắn suýt chút nữa đã luyện một quả Lôi Âm Hạch Đào thành một vũng nước, nó bá đạo đến khó tin.Điều này khiến Tả Mạc ý thức được điểm yếu của bản thân.
Trình độ của một tu sĩ luyện khí chủ yếu do ba yếu tố quyết định.
Đầu tiên là tri thức luyện khí, ngươi phải nhận biết được các loại tài liệu quen thuộc, biết rõ các loại tỉ lệ, hiểu được các loại phù trận.
Thứ hai là tu vi, tu vi của ngươi trực tiếp quyết định hỏa diễm ngươi có thể khống chế, phù trận càng cao giai thì càng phức tạp, yêu cầu linh lực càng cao.
Thứ ba là công cụ để luyện khí, như hỏa chủng, đỉnh lò, nếu là phương pháp thủy luyện thì còn cần linh tuyền hàn trì, vân vân.
Về phương diện tri thức luyện khí, Tả Mạc không hề yếu, tuy rằng không biết phương pháp luyện khí cao giai, nhưng hắn đã đọc qua đủ loại ngọc giản về luyện khí.Về phương diện phù trận, toàn bộ Kim Ô doanh không ai có thể so sánh với hắn, nhất là khi đã trải qua rèn luyện ở Thập Chỉ Ngục, tầng tầng lớp lớp yêu thuật khiến hắn được mở rộng tầm mắt, học vấn phù trận càng thêm tăng cao.
Còn về phương diện công cụ, hắn càng mạnh, Đại Nhật Văn Diễm lục phẩm tuyệt đối là cực phẩm hỏa chủng, có tinh thạch cũng không mua được.
Điểm yếu nhất của hắn chính là tu vi.
Trong quá trình luyện lại Lôi Âm Hạch Đào, hắn nhận ra một điều.Về tu vi, hắn chỉ là Ngưng Mạch.Với tu vi như vậy, hắn không cảm thấy thấp, nhưng hiện tại thôi động Đại Nhật Văn Diễm, hắn phát hiện ra linh lực của bản thân thật “gầy yếu”.
Đại Nhật Văn Diễm giống như một vật khổng lồ, linh lực của bản thân căn bản không đủ.
Nếu không phải Đại Nhật Văn Diễm do Đại Nhật Ma Thể của hắn sinh ra, cùng hắn đồng bản (chất) đồng nguyên (gốc), e rằng đừng nói là thôi động, mà bản thân ngược lại sẽ bị nó tổn thương.
Lần này Tả Mạc gặp rắc rối thật rồi.
Có bảo bối mà không dùng được, có buồn không chứ?
Tu vi! Tu vi! Bản thân lại bị tu vi “dìm hàng” ở đây, thật là đau khổ!
Tả Mạc đau khổ chạy đến thức hải tìm Bồ Yêu, mở đầu đã hỏi: “Bồ, có biện pháp nào có thể khiến tu vi của ta lập tức tăng lên không?”
Bồ Yêu ngơ ngác nhìn Tả Mạc: “Ngươi coi linh lực là cái gì chứ?”
Tả Mạc không cam lòng: “Thật sự không có biện pháp gì sao?”
“Pháp quyết ta có không hề ít.” Bồ Yêu liếc Tả Mạc nói: “Nhưng dựa theo tư chất của ngươi, phỏng chừng phải tu luyện mười năm mới có thể thành Kim Đan.Trừ phi ngươi có thiên tài địa bảo, ngươi có không?”
Nhất thời trong lòng Tả Mạc ủ rũ vô cùng, thiên tài địa bảo có thể dùng để gia tăng tu vi, hắn làm sao mà có?
Với linh lực của hắn bây giờ, muốn khống chế Đại Nhật Văn Diễm lục phẩm quả thực là si tâm vọng tưởng.Hắn không phải không nghĩ tới việc thông qua phù trận để khống chế Đại Nhật Văn Diễm, nhưng đạt tới lục phẩm như Đại Nhật Văn Diễm thì tài liệu thông thường căn bản không thể chịu nổi.
Chết tiệt!
Làm sao đây?
Tả Mạc chuyển hướng sang Vệ, Vệ cũng bày ra vẻ mặt xin lỗi, hắn không có biện pháp gì tốt cả.
Từ trong thức hải đi ra, tâm tình Tả Mạc rất tệ.Đại Nhật Văn Diễm là cực phẩm hỏa chủng, mảnh nhỏ đồ đằng là cực phẩm tài liệu, nhưng hắn chỉ có thể trơ mắt mà nhìn.Còn không bằng Kim Ô Hỏa, tuy rằng chỉ là tứ phẩm, nhưng ít nhất hắn có thể điều khiển nó một cách tự nhiên.
Cuối cùng thì hắn cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.Trừ phi hắn buông bỏ luyện đan luyện khí, còn không thì linh lực luôn là nhược điểm lớn nhất của hắn.Bất luận là yêu thuật hay ma công, uy lực đều rất cường đại, nhưng đều không thể thay thế được tác dụng của linh lực trên các phương diện khác.
Được rồi, không nghĩ nhiều nữa, trước mắt quan trọng nhất là có thể rời khỏi Phong Tuyệt chiến trường.
Rất nhanh, Tả Mạc liền gạt bỏ ý nghĩ kia.
Hắn dứt khoát chạy đến Thập Chỉ Ngục, đi tới yêu thị xem một lượt, nhận được một phong thư dành cho hắn.Tác giả là một yêu tên là Minh Quyết Tử, trong thư hắn cẩn thận hỏi Tả Mạc cần những tin tức trên phương diện nào của cuộc chiến Phong Tuyệt.
Phong thư khiến Tả Mạc đang suy sụp nhất thời phấn chấn lên nhiều, so với mất mát về phương diện luyện khí, tin tức về cuộc chiến Phong Tuyệt quan trọng hơn nhiều.Hắn vội vàng viết trả lời, nhất nhất đáp lại những vấn đề của đối phương.
Làm xong việc này, sự lo lắng trong lòng Tả Mạc tan biến không còn, hắn hứng thú chạy đến bàn cờ hoang thú tìm Nam Nguyệt và Thương Trạch.Nhưng mãi mà hắn chưa tìm được hai người, ngược lại tìm được Thương Lâm, người này đang dần dần hồi phục vết thương, thấy Tả Mạc thì rất vui.Thương Trạch là đối tượng trọng điểm bên trong tộc đang bồi dưỡng, gia tăng tu luyện “Thương Ngân Thuật”.
Không lâu sau, Tả Mạc nhìn thấy vẻ mặt uể oải của Nam Nguyệt.Vì tin tức bại trận ở tiền tuyến, tất cả mọi người đều liều mạng tu luyện.Nam Nguyệt cảm thấy nguy cơ mãnh liệt nên đang liều mạng chỉ bảo cho tộc nhân tu luyện.
Tả Mạc nhớ tới Nam Nguyệt cực kỳ túng quẫn về tiền bạc, tiền tuyến thất bại, giá cả chắc chắn tăng cao, cuộc sống của Nam Nguyệt sẽ không dễ dàng, hắn đưa một ít tiền có trong tay cho Nam Nguyệt.
Đã từng trải qua chiến tranh, Tả Mạc dặn nàng rất kỹ, nhất định phải dành nhiều thời gian cho tu luyện, ở trong loạn thế mới có thực lực để bảo vệ bản thân.
Nam Nguyệt cười mệt mỏi, không nói gì, nàng không từ chối, chỉ thành thật gật đầu.
Tả Mạc cẩn thận giới thiệu những việc cần chú ý trong chiến loạn, những kinh nghiệm mà hắn đã trải qua.Không riêng gì Nam Nguyệt chú ý lắng nghe, Thương Lâm cũng vội vàng thi triển yêu thuật ký lục, ghi lại những lời nói của Tả Mạc.
Tả Mạc chậm rãi nói, khiến Thương Lâm không khỏi suy nghĩ miên man, lẽ nào đại nhân đã trải qua chiến tranh?
Lẽ nào đại nhân đã ở tiền tuyến?
Trong lòng hắn tràn ngập nghi vấn.
