Đang phát: Chương 3982
Hưu hưu!
Ám Linh bị điểm huyệt, Lục Thiếu Du đã áp sát, chụp thẳng vào đầu hắn.Lục Thiếu Du ngước nhìn lên không trung, ánh mắt khựng lại.
Vụt!
Một bóng người xuất hiện, khoảng năm mươi tuổi, mặt mũi dữ tợn, nửa người nửa thú, tỏa ra khí lạnh lẽo.Năng lượng bao trùm không gian, hắc vụ lập lòe, quỷ dị khôn lường.
Lục Thiếu Du cảm nhận được tu vi của lão ta còn mạnh hơn Ám Linh, ít nhất cũng Tuyên Cổ cảnh trung kỳ, hơn nữa không phải loại thường.
Ám Linh tỉnh lại, nhận ra mình bị trói, sợ hãi nhìn lão giả:
– Diệt Hồn, cứu ta!
Lão giả cau có:
– Thả người ra, nếu không Truy Hồn sẽ chết!
Lão ta vung tay áo, lộ ra đôi tay khô quắt, hắc vụ cuộn lên, một Hồn Anh xuất hiện.Hồn Anh nhỏ như trẻ con, bị trói bởi năng lượng hắc ám, đau đớn tột cùng.
– Đoàn trưởng Hùng Phong quân đoàn, Truy Hồn!
Lục Thiếu Du giật mình nhận ra Truy Hồn, người mà cả quân đoàn kính sợ.
– Đại ca!
Truy Mệnh thấy Hồn Anh thì biến sắc, phun máu, mắt đỏ ngầu nhìn Lục Thiếu Du:
– Cầu xin các hạ, cứu đại ca!
Lão giả liếc Truy Mệnh, rồi nhìn Lục Thiếu Du:
– Thả người, ta thả Truy Hồn, thế nào?
– Các ngươi đi đi, ta chỉ còn là Hồn Anh, linh hồn bị thương nặng, vô dụng thôi.Đừng lo cho ta, mau đi đi.Hùng Phong quân đoàn lần này tiêu rồi, ráng mà giữ lại chút gì còn sót lại!
Truy Hồn gào lên.
– Đừng tin lời Diệt Hồn, hắn sẽ không để yên cho các ngươi đâu!
– Hừ!
Diệt Hồn lạnh lùng, hắc vụ bao trùm Hồn Anh Truy Hồn.
– A…
Hồn Anh Truy Hồn kêu thảm thiết, run rẩy dữ dội.
– Đại ca!
Truy Mệnh đau đớn, muốn xông lên.
Lục Thiếu Du cản Truy Mệnh lại, tay chụp vào đầu Ám Linh, tay kia giữ Truy Mệnh, ngẩng đầu nói:
– Được, ta đồng ý, chúng ta cùng thả người!
– Đừng, đừng tin hắn, hắn…
Truy Hồn gào thét.
– Im miệng!
Diệt Hồn cấm chế Hồn Anh Truy Hồn, cười lạnh với Lục Thiếu Du:
– Giỏi lắm!
Lục Thiếu Du nhìn Diệt Hồn, biết đây không phải hạng dễ chơi.Dù thả Truy Hồn, lão ta cũng không để mình yên.
Diệt Hồn chỉ muốn cứu Ám Linh, xem ra thân phận của hắn trong Minh Linh cũng không thấp.
Lục Thiếu Du không sợ Diệt Hồn, với tu vi hiện tại, hắn có thể thoát thân, lại còn hai kiện thông linh bảo khí, không cần phải sợ.
Hơn nữa hắn còn có Thái Cổ U Minh Viêm, chưa biết ai phải chạy.
Nhưng Lục Thiếu Du không muốn lộ phân thân, bại lộ thực lực ở Thương Khung chiến trường đầy rẫy nguy cơ không phải là chuyện tốt.
Hai người như đã thống nhất, cùng ném Hồn Anh Truy Hồn và Ám Linh ra, khí tức tập trung vào hai người kia.
Vụt!
Khi Hồn Anh còn cách mười thước, Lục Thiếu Du giật mình, kim sắc năng lượng bao phủ Hồn Anh Truy Hồn.
Lục Thiếu Du không tin Diệt Hồn không giở trò, lập tức tìm kiếm dấu vết.
Diệt Hồn cũng hút Ám Linh vào tay.
– Vô ích thôi, Diệt Hồn đã dùng thủ đoạn của Phệ Hồn tộc lên Hồn Anh của ta rồi!
Truy Hồn nghi hoặc:
– Ta từng gặp ngươi, không ngờ ngươi mạnh đến vậy.Ta không hiểu sao ngươi lại ở Hùng Phong quân đoàn.Nếu có cơ hội, hãy hứa với ta một việc, từ giờ ngươi là đoàn trưởng, đừng để Hùng Phong quân đoàn tan thành mây khói!
– Đừng nói nữa, Hồn Anh của ngươi có vấn đề!
Mặt Lục Thiếu Du khó coi, tâm thần phát hiện ra lực lượng quỷ dị bên trong Hồn Anh Truy Hồn.
– Hừ, quá non, chút thủ đoạn đó mà đòi qua mặt ta sao!
Diệt Hồn rút linh hồn lực của Ám Linh, cười lạnh:
– Giờ thì trả giá đi, hôm nay đừng hòng thoát, chết hết cho ta!
Diệt Hồn kết ấn, hắc quang từ Hồn Anh Truy Hồn tỏa ra.
– Khốn kiếp!
Lục Thiếu Du đánh hào quang vào Hồn Anh Truy Hồn, nhưng không ăn thua, không ngăn được hắc quang.
– Nhớ kỹ lời ta, giao Hùng Phong quân đoàn cho ngươi.Truy Mệnh, nếu ngươi thoát được, hãy phò tá hắn, giao Hùng Phong quân đoàn cho các ngươi, sau này giết thêm Minh Linh, ta chết cũng không tiếc…a…!
Truy Hồn kêu thảm rồi nổ tung.
Ầm!
Hồn Anh vỡ tan.
– Đại ca…
Truy Mệnh gào thét, nhìn Hồn Anh Truy Hồn tan biến, mặt mày méo mó, đau đớn tột cùng.
Lục Thiếu Du ngây ra, nhìn Diệt Hồn, sát khí ngút trời.
Diệt Hồn run rẩy, trấn áp bất an, lạnh lùng:
– Các ngươi chỉ là con mồi của chúng ta!
– Diệt Hồn, giết hắn, ta muốn hắn sống không bằng chết!
Mặt Ám Linh trắng bệch, oán độc ngập trời.
– Ngươi mau đi đi, ta sẽ ngăn hắn lại, may ra còn cơ hội.Sau này giao Hùng Phong quân đoàn cho ngươi!
Truy Mệnh quyết tử, mắt đỏ ngầu:
– Vì Hùng Phong quân đoàn, vì lời đại ca, ta cầu ngươi đi đi!
– Sao phải đi, có chút nợ phải trả!
Lục Thiếu Du nói:
– Diệt Hồn, ngươi tưởng qua mắt được ta sao? Dám giở trò trước mặt ta, ngươi sẽ không yên đâu, giờ thì trả giá đi!
Ánh mắt hắn tràn ngập sát ý, tay phải nắm chặt.
– Thiếu chủ cẩn thận!
Diệt Hồn biến sắc, run rẩy, hét lớn, hắc vụ bao phủ Ám Linh.
Cùng lúc đó, Ám Linh run lên, từ oán độc chuyển sang sợ hãi, mắt trợn trừng không dám tin.
Vụt!
