Chương 396 Cao trào của buổi biểu diễn

🎧 Đang phát: Chương 396

– Một cô thiếu nữ bình thường…đơn giản là một cô thiếu nữ bình thường.
Hứa Nhạc đứng sau cánh gà, vừa cảnh giác quan sát xung quanh, vừa nghe báo cáo tình hình an ninh từ Tiểu đội 7 qua tai nghe.Thỉnh thoảng, anh liếc nhìn cô gái đang biểu diễn trên sân khấu, tâm trạng lắc lư theo từng lời ca.
“Một cô thiếu nữ bình thường…đơn giản là Giản Thủy Nhi…Giản Thủy Nhi, một Giản Thủy Nhi đơn giản…”
Lời ca ngây ngô, tùy hứng, do chính Giản Thủy Nhi sáng tác, kể về cuộc đời cô, một thiếu nữ mười chín tuổi xinh đẹp, thần tượng quốc dân của Liên Bang.
Với Hứa Nhạc, người có liên quan sâu sắc đến sự kiện ám sát tại Sân vận động Lâm Hải Châu và vụ khủng bố tại buổi biểu diễn văn nghệ Hoàn Sơn Tứ Châu, từng lời ca lại càng thêm ý nghĩa.
Giản Thủy Nhi nhiệt tình hát, Hứa Nhạc lặng lẽ nhìn, nhớ về những năm tháng qua.Anh nhận ra tiếng ca của cô có thể trầm thấp, nhưng vẫn mang nét trong sáng, bướng bỉnh.
Âm nhạc nhỏ dần, đèn tắt, đội ca sĩ quân đội lên biểu diễn để Giản Thủy Nhi nghỉ ngơi và thay đồ.Hứa Nhạc tắt liên lạc, ra sau hậu trường, đỡ Giản Thủy Nhi từ thang máy xuống, hộ tống cô về khu vực thay đồ.
Hậu trường cách âm tốt, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào nhàn nhạt.Giản Thủy Nhi bước ra khỏi phòng thay đồ, Hứa Nhạc, người đàn ông duy nhất được phép vào đây, sững người, há hốc mồm trước hình ảnh trước mắt.
Theo kế hoạch, ba bài cuối là vũ khúc sôi động.Giản Thủy Nhi mặc trang phục gợi cảm chưa từng có, mái tóc tím buộc bằng băng đô đỏ rực.
Quan trọng nhất là chiếc váy bó sát, ngắn cũn cỡn, hở vai, bên hông thắt lưng trắng.Hai bờ vai thanh tú lộ ra, ngực áo cắt khéo léo, để lộ đường cong của bộ ngực thiếu nữ.Thiết kế cố tình hạ thấp, để lộ khe ngực trắng muốt.
Giản Thủy Nhi có vẻ không quen với trang phục này, mặt ửng đỏ, lấy tay che ngực, thè lưỡi:
– Lần đầu tôi mặc đồ như này…
Động tác nhỏ đáng yêu khiến vẻ gợi cảm của cô bùng nổ, Hứa Nhạc xấu hổ cúi xuống.Anh phát hiện váy ngắn đến mức lộ ra cặp chân dài trắng muốt, da mịn màng khiến anh không thể rời mắt, thậm chí còn thấy được đường cong tròn trịa phía trên.
Hứa Nhạc im lặng.Ăn mặc như vậy lên sân khấu chẳng phải để cho đám quân nhân thấy hết sao?
Giản Thủy Nhi luôn xuất hiện với hình tượng đáng yêu, ngây ngô, khỏe mạnh.Hứa Nhạc biết rõ gia thế của cô, biết cô không cần phải khoe thân để gây chú ý, cũng không ai dám yêu cầu cô làm vậy.
– Thật khó tưởng tượng nổi.Tối nay, sau khi các chiến sĩ về doanh trại, không biết sẽ làm gì nữa…
Tiếng ồn ào bên ngoài đối lập với sự tĩnh lặng nơi đây, và vẻ gợi cảm của Giản Thủy Nhi khiến Hứa Nhạc bối rối.Anh lỡ nói ra suy nghĩ của mình.Nếu cô ăn mặc như vậy lên sân khấu, để lộ hết vẻ xuân sắc, chắc chắn sẽ khiến nhiều người nảy sinh tà niệm.
Bộ trang phục này không phải do đội biểu diễn chuẩn bị, mà do Giản Thủy Nhi đề nghị sau khi viếng thăm bệnh viện và nghĩa địa.Cô lấy hết can đảm, buông tay che ngực, mắt mở to, nói với Hứa Nhạc:
– Họ vì Liên Bang, đã ở trên hành tinh xa xôi này mấy năm trời.Anh thấy đấy, trong số binh sĩ có nhiều người còn nhỏ hơn cả tôi.Có lẽ họ còn chưa biết tình yêu là gì…Chắc là buồn lắm.
Giản Thủy Nhi thở dài, váy đỏ khẽ đung đưa, ngực áo phập phồng, như có con thỏ nhỏ chạy loạn bên trong.Cô nheo mắt cười tinh nghịch:
– Vậy thì làm cho họ vui vẻ một chút, chẳng phải là tốt sao?
Cô gái thần tượng quốc dân xinh đẹp này là đối tượng của bao nhiêu tà niệm.Những tấm áp phích cô mặc quân phục sĩ quan cấp Tá đã khiến bao chàng trai, ông chú mơ mộng.Huống chi hôm nay cô lại ăn mặc quyến rũ như vậy, như một tiểu yêu tinh mê hoặc lòng người…
Thực tế, Hứa Nhạc năm đó cũng là một trong số những người có tà ý, nên lúc này mặt anh ửng đỏ.
Hứa Nhạc muốn nói sợ người khác có suy nghĩ tà ác, nhưng Giản Thủy Nhi giải thích, họ vì Liên Bang, ở trên hành tinh này lăn lộn mấy năm, có lẽ buồn chán đến chết…Đám nam nhân trẻ tuổi có lẽ còn chưa biết tình yêu là gì, một chút tà ý thì có gì mà phải sợ? Nghe Giản Thủy Nhi an ủi, Hứa Nhạc đỏ mặt nghĩ, mình phản ứng hơi quá…
Trong tiếng vũ khúc mạnh mẽ, dưới sự hộ tống của vũ công trẻ, Giản Thủy Nhi, mặc trang phục gợi cảm chưa từng có, từ từ xuất hiện trên sân khấu.
Cô nắm chặt micro, mắt trong veo nhìn xuống khán đài, bắt đầu ca hát.Sau đó vặn vẹo thân thể theo điệu nhạc sôi động.Động tác múa thanh thoát, ẩn chứa nét ngây ngô của thiếu nữ mới lớn.
Biểu cảm khuôn mặt động lòng người, vòng eo tinh tế, động tác và ánh mắt lúng liếng, đều toát ra vẻ hấp dẫn câu hồn đoạt phách.Khuôn mặt tuyệt thế, phối hợp với trang phục gợi cảm, như muốn mưu sát ánh mắt mọi người, cùng với động tác vặn vẹo, phô bày ngực cao và đường cong nơi eo.
Hơn mấy vạn quân nhân Liên Bang đầu tiên là trừng mắt há hốc mồm, im lặng một lúc, sau đó bộc phát tiếng hưng phấn kịch liệt.
Lúc trước chỉ là tiếng vỗ tay và hoan hô, bây giờ mới thật sự là sự cuồng nhiệt đối với buổi biểu diễn.
Hứa Nhạc lo lắng nhìn Giản Thủy Nhi trên sân khấu.Váy ngắn đỏ tươi may bằng vải mỏng, bó sát người, làm nổi bật toàn thân cô, cùng với cặp chân mê người.Nhà thiết kế còn xẻ thêm mấy đường tinh tế ở hai bên váy, khiến cảnh xuân bên dưới khi ẩn khi hiện…
Tiếng huýt sáo bên dưới ngày càng điên cuồng.Tiểu đội 7 phụ trách an ninh cũng ngước nhìn lên sân khấu một cách choáng váng.Các thành viên đoàn biểu diễn và đội truyền hình trực tiếp cũng kinh ngạc trước hình ảnh thần tượng quốc dân mà họ chưa từng thấy.
Hứa Nhạc miệng khô lưỡi đắng, cố nén cảm xúc muốn cởi áo khoác, nhảy lên sân khấu choàng lên người cô.Nhưng lời giải thích của cô khiến anh cảm động.Chỉ là lúc này thấy phản ứng điên cuồng của đám quân nhân, anh chột dạ.Cái này là cổ vũ quân tâm, hay là làm dao động quân tâm đây?
Sự gợi cảm thanh xuân trên sân khấu đạt đến cực hạn.Giản Thủy Nhi sau khi thay bộ quân phục nữ quân nhân sẫm màu của hạm đội Liên Bang, lại xuất hiện, vẻ gợi cảm lúc trước biến thành khí tức thu hút lòng người.
Trong mắt mọi người, từ năm mười bốn tuổi, cô đã mặc bộ quân phục chỉ huy Chiến hạm Vũ trụ, xuất hiện trên TV.Hình ảnh này đã ăn sâu vào trí nhớ tập thể của cả một thế hệ.
Bộ trang phục hạm đội trưởng được cắt ngắn nhất có thể.Quân hàm được gỡ xuống, chỉ còn khăn quàng mang ký hiệu sĩ quan cấp Tá khoác lên cổ trắng nõn.Mái tóc tím được thả tự do, vài sợi tóc mai bết dính trên má vì mồ hôi…
Vẫn là nét ngây ngô, thanh thoát, mang vẻ ngượng ngùng nhàn nhạt, Giản Thủy Nhi đứng giữa sân khấu, phóng thích mị lực của một thiếu nữ Hạm đội trưởng.
Đây mới là cao trào cuối cùng của buổi biểu diễn.Hứa Nhạc kinh ngạc nhìn, không chú ý đến hàng ngàn đóa pháo hoa trên bầu trời, bắn ra những cột sáng khổng lồ.
Vô số pháo hoa nổ tung tại khu vực giao giới giữa Nam và Bắc bán cầu của Hành tinh 5460.
Mạng lưới quan sát điện tử của Liên Bang theo dõi luồng đạn đạo của Đế Quốc.Nhưng lúc này tiến công không phải là đơn vị đạn đạo, mà là mười bảy chi đoàn lính bọc thép của Đế Quốc, mang theo khí thế như hổ như sói, bất ngờ ập đến!
Chiến xa thiết giáp và hệ thống pháo kích tự động trút xuống chiến trường toàn bộ đạn dược.Tiếng gầm thét dày đặc vang lên không ngừng.Tiền tuyến im lặng bỗng trở nên khủng bố.
Trên đường ranh giới phân biệt hai bán cầu dài hơn ba ngàn km, mây khói bốc lên chưa kịp tan, đã bị loạt công kích thứ hai, thứ ba thổi bay lên, ánh sáng chói mắt loang loáng, như pháo hoa, chiếu sáng rực cả bầu trời.
Lữ đoàn bọc thép của Đế Quốc đột kích tốc độ cao, cùng với Tiểu đội Robot Đặc chủng Hoàng gia bắn ra mưa đạn, điên cuồng bắn phá trận địa phòng ngự của Liên Bang.
Cột sáng cũng không thể giết người, còn mưa đạn của Đế Quốc, thì phá tan phòng ngự của Liên Bang, thu gặt tính mạng của các chiến sĩ.
Gần cuối năm 68 Hiến lịch 37, Giản Thủy Nhi tổ chức buổi biểu diễn văn nghệ tên là Buổi biểu diễn Thắng Lợi.Quân viễn chinh Đế Quốc đột nhiên xuất kích, tấn công Nam bán cầu.Bọn họ mang theo khí thế mạnh mẽ và hỏa lực khủng bố, hóa thành mười bảy mũi dao nhọn, đâm thẳng vào phòng tuyến.
Hành tinh này đã lâu không có chiến tranh quy mô lớn, rốt cuộc ngày hôm nay đã run rẩy kịch liệt.Thế tiến công của Đế Quốc, như một cơn lốc xoáy khổng lồ, từ đại dương đổ bộ lên đất liền, triển lộ lực phá hoại khủng bố.
Cuộc đại chiến tranh lần thứ ba giữa Liên Bang và Đế Quốc, chính thức bắt đầu vì một buổi biểu diễn văn nghệ.
Địa điểm tổ chức Buổi biểu diễn Thắng Lợi, là đại bản doanh Bộ Tư Lệnh của Liên Bang ở Nam bán cầu, cách xa nơi Đế Quốc tấn công.Nhưng ngay khi buổi biểu diễn vừa kết thúc, tiếng cảnh báo phòng không chói tai vang lên.
Quân nhân Liên Bang vừa đắm chìm trong hình ảnh Giản Thủy Nhi mặc quân phục gợi cảm, nhất thời tỉnh thần lại, quay về doanh trại, sẵn sàng chiến đấu.
Đài truyền hình Liên Bang cắt đứt tín hiệu truyền hình trực tiếp.Giản Thủy Nhi vừa xuống sân khấu, liền được Tiểu đội 7 bảo vệ, chuẩn bị rút lui.
Khác với quân nhân, phần lớn những người làm việc trong đội công tác biểu diễn đều là dân thường, nghe thấy tiếng cảnh báo, hoảng sợ.
Một sĩ quan phụ trách nhanh chóng sắp xếp công tác rút lui, nghiêm túc nói:
– Hệ thống đạn đạo trung bình cấp độ III của Đế Quốc, đã bị hệ thống phòng ngự tự động của chúng ta ngăn chặn.Đại đội Cơ động bảo hộ đã xuất động, xin mọi người không cần kinh hoảng.
– Trung Tá Hứa Nhạc!
Một Thiếu Tướng nghiêm túc bước đến, đưa cho Hứa Nhạc một văn bản điện tử:
– Đây là nhiệm vụ bí mật mà Bộ Quốc Phòng vừa chuyển xuống cho anh!
Hứa Nhạc biết rằng sự việc rốt cuộc cũng đã đến.
Hứa Nhạc nhìn xuống mệnh lệnh điện tử tuyệt mật, mắt nheo lại.Tất cả những nghi hoặc, không hiểu từ sau khi nhận được nhiệm vụ tại Tổng bộ Công ty Bảo an Tịnh Thủy, từ trong mệnh lệnh này mà nhận được phần lớn đáp án.
Nếu Buổi biểu văn nghệ Thắng Lợi này là mồi câu trong hành động quân sự quy mô lớn mà Bộ Quốc Phòng và Quân đội Liên Bang phí công tổ chức, thì việc phân chính mình và Tiểu đội 7 phụ trách an toàn lần này, liền có thể được giải thích rõ ràng.Vì thế hắn không hỏi những câu hỏi vô vị, mà hỏi vị Thiếu Tướng:
– Chúng tôi chỉ cần đưa Giản Thủy Nhi lên Chiến hạm, thì nhiệm vụ xem như là chấm dứt phải không?
Vị Thiếu Tướng không hề khách khí, trầm giọng nói:
– Cậu cần làm là chấp hành quân lệnh, chứ không phải thắc mắc.Bộ Tư Lệnh đã phái ra chi xe tăng thiết giáp, hộ tống các cậu đến Sân bay Quân dụng Trạch Khâu.Các cậu lập tức hành động đi.
Hứa Nhạc im lặng gật đầu, liếc nhìn xung quanh.Tuy rằng ở trong Đại bản doanh này không nghe được tiếng tấn công ở tiền tuyến, nhưng hắn cũng cảm nhận được mùi vị khói lửa, và lực áp bức mạnh mẽ do Đế Quốc đột kích.
Tiểu đội 7 đã chuẩn bị xong.Các thành viên trong đội hỗ trợ biểu diễn cũng đã lên xe.Trong thời điểm khẩn trương này, công việc của mọi người nhanh hơn bình thường.Dù sao nếu cứ nấn ná, ai biết được giây tiếp theo có khi nào sẽ có một khỏa đạn đạo phóng lên trên đầu hay không.
Vị Thiếu Tướng nói với Hứa Nhạc:
– Lập tức xuất phát đi, tôi sẽ đích thân cùng các cậu đi đến đó.

☀️ 🌙