Chương 392 Hướng Đi Của Thi Tu

🎧 Đang phát: Chương 392

**Chương 392: Hướng Đi Của Thi Tu**
– Sao vậy?
Diệp Mặc theo phản xạ hỏi Thi Tu.
Thi Tu có vẻ chạnh lòng, giọng buồn buồn:
– Thị trấn Tra Từ thuộc huyện Tây Đồng, ba tôi từng bị giam ở đó.
Diệp Mặc liền nói với Ngô Trạch:
– Vậy thì hay quá, chúng ta vào phòng riêng nói chuyện đi.Tôi cũng có vài việc muốn nhờ anh giúp.
Nghe Diệp Mặc nói vậy, Ngô Trạch rối rít đáp không dám, nhưng vẫn rất cung kính mời Diệp Mặc và Thi Tu lên phòng bao trên lầu hai.
Hồ Bằng nhìn theo Ngô Trạch dẫn Diệp Mặc đi, sắc mặt biến đổi liên tục, nhưng không dám ngăn cản.Vốn dĩ hắn ngồi cùng phòng với Ngô Trạch, giờ cũng không dám theo lên phòng riêng.Hắn vội vã muốn tìm hiểu lai lịch của Diệp Mặc.
Một cán bộ cấp phòng như Ngô Trạch mà lại rất kính trọng Diệp Mặc, khiến Hồ Bằng không khỏi để tâm.
Thấy thư ký Hồ không ngăn cản, hai gã cảnh sát cũng im thin thít, lặng lẽ rút lui.Họ biết chốn Yến Kinh này đầy rẫy hiểm nguy, sơ sẩy là chìm nghỉm ngay.
Khâu thiếu gia bị Diệp Mặc đánh cho tơi tả, còn lo thân mình chưa xong, đâu dám hó hé gì.Bầu không khí ồn ào bỗng chốc im lặng như tờ.Ông chủ Hoàng của hội quán Ngô Đồng cũng chẳng dám lên tiếng, dù sự việc có ra sao, ông ta mà đứng về bên nào cũng chỉ là vật hy sinh.

Phòng bao của Ngô Trạch khá rộng và sang trọng.Mấy cô nhân viên phục vụ vừa rót rượu đã bị Ngô Trạch xua tay đuổi ra ngoài.
– Mặc thiếu gia, mời cậu ngồi vị trí chủ tọa.
Ngô Trạch ân cần nhường ghế cho Diệp Mặc.
Thấy Diệp Mặc ngồi xuống, y lại cẩn thận hỏi Thi Tu:
– Xin hỏi vị này là…?
Diệp Mặc giới thiệu:
– Cậu ấy là Thi Tu, bạn học và cũng là bạn tốt của tôi.Thi Tu, cậu ngồi cạnh tôi đi.Được rồi, mọi người cứ tự nhiên.
Diệp Mặc vốn không quan trọng chuyện chỗ ngồi, nhưng hôm nay muốn nâng đỡ Thi Tu, đành phải ra vẻ một chút.Với những người như Ngô Trạch, chỉ có thể khiến họ nể sợ mình.
– Mặc thiếu gia, tôi xin giới thiệu, đây là Trần Xương Huy, đồng nghiệp của tôi ở Yến Kinh, còn đây là Chu Bình, sau này sẽ là đồng sự của tôi ở huyện Tây Đồng.
Ngô Trạch giới thiệu hai người còn lại, nhưng lại cố ý không giới thiệu Diệp Mặc với họ.
Trần Xương Huy và Chu Bình vội vàng chào Diệp Mặc, học theo Ngô Trạch gọi là Mặc thiếu gia.Họ đều là những người từng trải chốn quan trường, sao không biết Ngô Trạch là cáo già.
Sau khi mọi người nâng ly làm quen, Diệp Mặc đi thẳng vào vấn đề, cười hỏi Ngô Trạch:
– Anh Ngô sao lại về huyện Tây Đồng làm Chủ tịch huyện vậy?
Ngô Trạch thuộc hàng lão luyện chốn quan trường, sở dĩ y có thể nắm thóp Lý Thu Dương là nhờ khả năng đoán ý qua lời nói, sắc mặt và phân tích tình hình tài tình.Trước đó, Diệp Mặc rõ ràng không muốn đến đây, nhưng sau khi nghe Thi Tu nhắc đến huyện Tây Đồng, Diệp Mặc liền đổi ý.Y biết Diệp Mặc đến đây chắc chắn có liên quan đến người bạn này.
Nghe Diệp Mặc hỏi vậy, Ngô Trạch vội cười đáp:
– Tôi dưới trướng Dương thiếu gia vẫn phụ trách công tác quy hoạch môi trường ở khu Xương Ly.Lần này được điều về huyện Tây Đồng, giữ chức Chủ tịch huyện, chủ trì công tác của Ủy ban nhân dân huyện.Chu Bình vốn là Phó chủ tịch thường trực huyện, lại là bạn học cũ của tôi.Biết tin tôi đến, cậu ấy cố ý đến chúc mừng.Hiện tại cậu ấy phụ trách mảng vệ sinh và quy hoạch đô thị.
Biết Diệp Mặc hỏi chắc chắn liên quan đến huyện Tây Đồng, Ngô Trạch nói hết cả, kể cả chức vụ của mình.
Chu Bình thấy Ngô Trạch nói chuyện với Diệp Mặc như cấp dưới với cấp trên, lại còn khai rõ chức vụ của từng người, trong lòng càng thêm dè chừng Diệp Mặc, không dám hó hé nửa lời.
Một Phó chủ tịch thường trực huyện ở địa phương là quan to một vùng, nhưng ở Yến Kinh này, người chức to đầy đường, y nào dám hỏi nhiều.
Thấy Diệp Mặc trầm ngâm, Ngô Trạch vội nói thêm:
– Vốn dĩ Hồ Bằng cũng định theo tôi xuống đây, trước đây anh ta là thư ký của chủ tịch thành phố Khâu, lần này về huyện Tây Đồng cũng giữ chức Phó Chủ tịch huyện, chủ yếu quản lý thương mại.
Diệp Mặc nghe xong, trầm ngâm một lúc rồi lẩm bẩm:
– Nếu vậy, Hồ Bằng không cần xuống nữa…
Hắn chẳng coi chủ tịch thành phố Khâu ra gì, càng không để tên Hồ Bằng vào mắt.
– Đúng rồi.
Diệp Mặc bỗng ngẩng đầu hỏi Thi Tu:
– Thi Tu, cậu về huyện Tây Đồng làm Phó chủ tịch huyện được không?
Nói xong, Diệp Mặc thấy ý này hay, liên tục gật đầu tán thưởng.
– Cái gì?
Lời vừa dứt, Thi Tu và Chu Bình đều kinh ngạc kêu lên.Phó chủ tịch huyện đâu phải trò đùa, dù chỉ là một chức nhỏ cũng phải trải qua bao nhiêu cân nhắc, tính toán mới có được.Quan trọng là anh có đủ tư cách hay không.Chốn quan trường Hoa Hạ, ngoài năng lực, lý lịch và thâm niên cũng là những yếu tố then chốt.
Ngô Trạch dù thấy Diệp Mặc hơi bốc đồng, nhưng không dám nói ra.Diệp Mặc có bản lĩnh, nhưng không ai lại tùy tiện sắp xếp người thân vào những vị trí quan trọng của chính phủ như vậy.
Diệp Mặc chưa từng trải qua quan trường, thấy Thi Tu chỉ là Phó phòng, giờ làm Phó chủ tịch huyện cũng chỉ cách hai bậc, nên nghĩ là không có gì khó khăn.
– Chuyện này…
Ngô Trạch dè dặt nói:
– Thường thì không được phép đâu.
Y không biết Thi Tu từng làm gì, nên chỉ nói rõ tình hình.
Diệp Mặc xua tay:
– Thi Tu trước đây là Phó phòng, giờ về huyện Tây Đồng chỉ cần làm tốt, làm Phó chủ tịch huyện chắc không sao chứ?
Nghe Thi Tu chỉ là Phó phòng, Ngô Trạch trầm ngâm rồi nói:
– Thật ra, nếu anh Thi từng là Phó phòng, chỉ cần có thành tích, có thể thăng lên Trưởng phòng, rồi sau một thời gian ngắn có thể được đề bạt.
Ngô Trạch một lòng muốn tạo quan hệ tốt với Diệp Mặc, nên cố gắng hết sức để giúp hắn, đồng thời phải khiến Diệp Mặc vui vẻ.
Diệp Mặc liếc nhìn Ngô Trạch với vẻ tán thưởng, rồi nói:
– Cho tên Hồ Bằng kia cuốn gói đi, đưa vị trí Phó chủ tịch huyện phụ trách thương mại cho Thi Tu, lát nữa bảo Thi Tu mời vài doanh nhân đến huyện Tây Đồng là được…
Ngô Trạch tuy muốn kết giao với Diệp Mặc, nhưng nghe xong những lời này, trong lòng không khỏi khinh bỉ.Hắn tuy có lai lịch lớn, nhưng nói chuyện thiếu suy nghĩ.Mời vài doanh nhân? Dễ vậy sao? Chẳng lẽ gọi vài người đến mở cửa hàng cũng gọi là thu hút đầu tư?
Diệp Mặc mặc kệ, tiếp tục nói:
– Ừm, mấy doanh nhân này phải có tiếng tăm một chút.Đúng rồi, lát nữa bảo “Dược phẩm Lạc Nguyệt” đến huyện Tây Đồng đi, còn có…
– Cái gì…
Diệp Mặc chưa dứt lời đã ném thêm một quả bom.Dược phẩm Lạc Nguyệt về huyện Tây Đồng? Dù ở đâu, đó cũng là một thành tích lớn.
– Mặc thiếu gia, chuyện cậu vừa nói là thật?
Ngô Trạch không nén được kích động, đứng bật dậy.Nếu Thi Tu thật sự có thể mời Dược phẩm Lạc Nguyệt về, dù là cáo già như y cũng muốn để Thi Tu làm Phó chủ tịch huyện.
Dược phẩm Lạc Nguyệt nổi tiếng như thế nào ai cũng biết.Chỉ cần thành lập một cửa hàng độc quyền ở huyện Tây Đồng, lập tức có thể thu hút khách du lịch, kéo theo các ngành khác cùng phát triển.
Cửa hàng độc quyền này khác với những cửa hàng khác, nếu có một nhà máy gia công của Dược phẩm Lạc Nguyệt, huyện Tây Đồng sẽ phất lên nhanh chóng.
Diệp Mặc nhìn vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, vỗ vai Ngô Trạch nói:
– Lời tôi nói đương nhiên là thật, còn thật hơn cả vàng thật.
Ngô Trạch kích động nói:
– Nếu Mặc thiếu gia thật sự thu hút được đầu tư của Dược phẩm Lạc Nguyệt về huyện Tây Đồng, tôi bỏ cả chức Chủ tịch huyện cũng cam lòng để ủng hộ anh Thi.Trước tiên tôi đề bạt anh Thi làm Trưởng phòng Thu hút đầu tư, sau đó thay mặt đảm nhiệm chức Phó Chủ tịch huyện.
Diệp Mặc xua tay:
– Cảm ơn ý tốt của Chủ tịch huyện Ngô, tôi nhất định sẽ nhờ anh giúp Thi Tu, nhưng chuyện Phó chủ tịch huyện thì không cần anh lo.
Nói xong, Diệp Mặc lấy điện thoại ra, định gọi cho ai để giúp chuyện này.Nhưng nghĩ mãi không ra ai có thể giúp, hắn thầm than số cán bộ mình quen biết quá ít.
– Đưa số điện thoại của Lý Thu Dương cho tôi, tôi gọi cho anh ta.
Nghĩ một hồi, Diệp Mặc vẫn thấy nên gọi cho Lý Thu Dương.Anh ta có thể sắp xếp cho Ngô Trạch về huyện làm Chủ tịch huyện, chắc chắn có khả năng giúp đỡ.Sau khi gọi cho Lý Thu Dương, hắn sẽ gọi cho Hàn Tại Tân, dù biết lão Hàn không liên quan đến đây, nhưng chắc chắn anh ta sẽ quen biết người khác.
– Được ạ.
Ngô Trạch kích động đưa số điện thoại của Lý Thu Dương cho hắn, y biết sếp mình rất kính nể Diệp Mặc.
Thi Tu đứng bên cạnh ngây người, đến giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì.Diệp Mặc sao lại có bản lĩnh lớn như vậy, chỉ vài cuộc điện thoại là có thể quyết định được chức vị của một Chủ tịch huyện? Chuyện này vượt quá sức tưởng tượng của cậu ta.

☀️ 🌙