Chương 392 Gặp lại mối tình đầu (hạ)

🎧 Đang phát: Chương 392

Dịch Yên chớp mắt, lựa lời:
– Chuyện này ta biết.Trong giới toán sư có tinh toán sư, mộng ngôn sư, và quẻ sư.Quẻ sư đông nhất, có thiên phú luyện binh và tạo diệu kế.
Sở Vân gật đầu:
– Ngoài ba phái đó, còn có dịch sư.
– Dịch sư? – Dịch Yên tròn mắt.
Sở Vân nghiêm túc:
– Đúng vậy.
Hắn cần một lý do để những ý kiến từ ký ức kiếp trước của mình có trọng lượng hơn.
– Dịch sư…Ta chưa từng nghe.- Dịch Yên nuốt nước bọt, tò mò.
– Không phải ta giấu nghề, mà phái dịch sư coi trọng thiên phú bẩm sinh.Họ tự lập, khác hẳn các phái khác, không thể học theo.- Sở Vân chân thành nhìn Dịch Yên.Ánh mắt hắn vừa trong sáng, lại nồng nhiệt lạ thường.
Dịch Yên khẽ động lòng, vội quay đi.
– Ngươi bốc quẻ thế nào? – Nàng hỏi.
– Tùy hứng.- Sở Vân đáp.
– Tùy hứng?
– Đúng vậy, như lúc cứu cô nương Phi Yến.Cảm giác đó như trực giác, khó giải thích, giống như được trời chỉ dẫn.
Sở Vân đột ngột đổi giọng.
Dịch Yên không dễ bị lừa, nhắc đến toán sư là nàng lại hăng hái, dồn dập hỏi khiến Sở Vân toát mồ hôi, đành ứng phó theo bản năng.
Không moi được tin gì, Dịch Yên bực bội, cảm thấy như đang đối phó với con rùa rụt cổ.
Nàng đành nài nỉ:
– Hay là Sở Vân công tử bốc quẻ tại chỗ thử xem?
Sở Vân nhún vai:
– Ta đã bảo là tùy hứng mà.
– Hừ! – Dịch Yên bĩu môi, nhìn chằm chằm Sở Vân.
Dưới trăng, làn da nàng sáng như ngọc, đôi mắt lấp lánh khiến cả trăng cũng phải lu mờ.
– Sao nàng nhìn ta vậy? – Sở Vân hơi mất tự nhiên.
– Ta thấy lời ngươi không thật, như có gì giấu diếm.Chỉ là trực giác thôi, không biết có tính là “tùy hứng” không? – Dịch Yên dồn ép.
Sở Vân thầm nghĩ: “Trực giác phụ nữ thật đáng sợ”.
Nhưng hắn không thể đổi ý vào lúc này.
– Ta nói thật mà nàng không tin, biết sao giờ.- Hắn quay đi, ngước nhìn trăng, thầm than.Nói dối trước mặt một nữ toán sư còn khó hơn đánh nhau với Bắc Quang Quang.
Dịch Yên nhìn bóng lưng Sở Vân, khẽ thở dài:
– Ta tin.Sở công tử không cần giấu ta.Tiếc thật, ta cứ tưởng được luận bàn với đồng đạo.Dịch Yên xin cáo từ.
Nàng đơn giản, không thích tranh đấu, chỉ có hứng thú với toán sư.Hết hứng thú rồi thì nàng cũng không muốn ở lại nữa.
Sở Vân vẫn nhìn trăng, định nói gì đó nhưng rồi lại thở dài.
Hắn nhớ lại chuyện xưa.
Năm đó hắn bị đuổi khỏi Thư Gia đảo, lang bạt kỳ hồ.Lần đầu tiên mạo hiểm là đi vào khu rừng vô tận.Hắn đã quá ảo tưởng về mọi thứ, lạc giữa rừng sâu và tuyệt vọng.
Sau đó hắn gặp được Yên Chi Môn, những người đã bí mật có được truyền thừa Vạn Thú Vương.Nhờ họ mà hắn sống sót và nhận ra sự tàn khốc của giới du hiệp.
Trong lúc khó khăn, hắn đã cảm nắng Dịch Yên.Tuy bây giờ nghĩ lại thì rất trẻ con, nhưng lúc chia tay hắn đã bày tỏ tình cảm.
Cuối cùng, hắn buồn bã ra đi.Hắn hiểu rằng Dịch Yên đã quyết tâm trở thành toán sư và không còn tâm trí cho những thứ khác.
Lúc đó hắn không hiểu, buồn bã rời đi mà không nói lời từ biệt.Đến kiếp này, khi gặp lại mối tình đầu ngây ngô, hắn bỗng nhận ra mình cũng là người như vậy.
Hắn quyết tâm leo lên đỉnh cao nhất của ngự yêu sư, ngắm nhìn mọi cảnh đẹp để không uổng phí cuộc đời.Hắn dồn hết tâm sức cho ước mơ này.Dù quyền lực Thư gia có cám dỗ đến đâu, hắn cũng không hề dao động.
Dù ước mơ này còn xa vời như trăng trên trời.

☀️ 🌙