Đang phát: Chương 390
Khương Vô Úy cười nói:
– Trận chiến này không chỉ giúp Ngọc Sơn tạo dựng thanh thế, gột rửa nỗi nhục cho Chu gia, mà còn làm rạng danh Đoạn Tình Sơn ta, một công đôi việc.
Tân Bì nghe Khương Vô Kỵ và Khương Vô Úy nói vậy, không bình luận gì, trong lòng thầm thở dài.Tình hình phức tạp hơn những gì hai vị trưởng lão kia nghĩ nhiều.Dù ai sống ai chết trong trận quyết đấu này cũng sẽ gây ra rắc rối lớn, cuối cùng hoàng thất sẽ phải ra mặt giải quyết.Tình huống tốt nhất là cả hai bên đều bị thương nặng, Lý Vân Tiêu và Chu Ngọc Sơn bị thương nhưng không chết, Tân Bì mong muốn điều đó xảy ra.
Lãnh Hồng Lăng thất thần suy nghĩ, không biết nàng đang nghĩ gì.
Mặc Địch, gia chủ Mặc gia, lên tiếng:
– Sắp đến giữa trưa rồi mà Lý Vân Tiêu vẫn chưa thấy đâu? Chẳng lẽ hắn bỏ trốn rồi?
Mặc Địch liếc nhìn Chu Ngọc Sơn và Lãnh Hồng Lăng, ánh mắt đầy vẻ chua chát và ghen tỵ.
Trình Phong cũng khó chịu, hừ lạnh một tiếng:
– Trốn? Hừ, với cái gan lớn bằng trời của hắn, ngươi nghĩ hắn sẽ trốn sao?
Mặc Địch nhíu mày nói:
– Chuyện này khó nói lắm, lần trước Lý Vân Tiêu có phần thắng lớn trong tay, lần này thì chắc chắn phải chết.Đến con kiến còn sợ chết, huống chi Lý Vân Tiêu đâu phải kẻ ngốc.
Trình Phong phất tay áo, lạnh nhạt nói:
– Chuyện này chẳng liên quan gì đến thông minh hay ngu ngốc, Lý Vân Tiêu đã dám hẹn thì chắc chắn dám đến.
Mặc Địch cười khẩy nói:
– Đâm đầu vào chỗ chết mà còn không phải là ngu ngốc sao? Đến con heo còn biết tránh chỗ nguy hiểm tìm chỗ có lợi, đáng lẽ hắn phải bỏ trốn mới đúng.
Trình Phong định đáp trả thì trên bầu trời vang lên một giọng nói lạnh lùng:
– Xin hỏi Mặc Địch đại nhân tìm đâu ra con heo thông minh như ngài vậy?
– Ai!? To gan!?
Mặc Địch giật mình, vội ngẩng đầu lên.
Trên bầu trời, Huyền Lôi Kinh Vân Hống đang sải cánh bay đến, xé gió lướt đi.Mỗi bước chân nó đạp xuống đều có một tia chớp vàng tụ lại, phát ra tiếng nổ đì đùng, vô cùng đẹp mắt.Lý Vân Tiêu ngồi ngay ngắn trên lưng tọa kỵ, nhìn xuống phía dưới.
– Hắn đến rồi!
Mọi người nheo mắt, kinh ngạc nhìn.Trên con yêu thú oai phong lẫm liệt, Lý Vân Tiêu tinh thần sáng láng, dáng vẻ tuấn tú, đôi mắt sáng như sao, tựa như thần tiên.
Chu Trường Phát đứng phắt dậy, mắt tóe lửa gầm lên:
– Thằng súc sinh, mày đến rồi!
Trên lôi đài, Chu Ngọc Sơn nãy giờ luôn nhắm mắt bỗng mở ra, mặt mày dữ tợn, nhe răng nhìn Lý Vân Tiêu như nhìn con mồi.Ánh mắt hắn độc ác như muốn nuốt sống Lý Vân Tiêu.
– Thằng súc sinh, ngày đó chia tay không ngờ mày dám đến khiêu khích Chu gia ta.Hôm nay ta sẽ dùng máu của mày để rửa sạch nỗi nhục của Chu gia!
Lý Vân Tiêu cười tủm tỉm nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Quả nhiên tính tình vẫn không đổi, hy vọng lát nữa các ngươi vẫn còn ngông cuồng được như vậy.
Lý Vân Tiêu vuốt đầu Huyền Lôi Kinh Vân Hống, nó hiểu ý, đạp trên những tia chớp từng bước đáp xuống lôi đài, khí thế lan tỏa chấn nhiếp toàn trường.
Chu Trường Phát biến sắc mặt, kinh hãi nói:
– Yêu thú đỉnh cấp Vũ Tông!
Chu Trường Phát tức giận quát:
– Thằng súc sinh, mày muốn con yêu thú này đánh thay mày sao?
Mọi người ngây người.Thảo nào Lý Vân Tiêu dám đến đúng hẹn, hóa ra hắn có con át chủ bài mạnh như vậy.
Yêu thú đỉnh cấp Vũ Tông, dù Chu Ngọc Sơn có mạnh đến đâu cũng không thể đỡ nổi một đòn.
Mọi người toát mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng, đặc biệt là những người đã đặt cược cho Chu Ngọc Sơn thắng suýt ngất xỉu.
Trên khán đài, Vương Thần cười toe toét, tâm trạng vô cùng tốt:
– Ha ha ha ha ha ha! Thắng chắc rồi! Tao biết ngay thằng nhãi này có thủ đoạn mà!
Hai thanh niên ngồi cạnh Vương Thần liếc nhìn gã.
Mặc Tử Khiêm, cao thủ số một của thế hệ trẻ Mặc gia, lạnh nhạt nói:
– Ồ? Xem ra Vương Thần huynh đặt cược rất nhiều tiền cho Lý Vân Tiêu thắng?
Tuy Mặc Tử Khiêm đặt cược cho Chu Ngọc Sơn thắng, nhưng nếu Chu gia mất mặt hay Chu Ngọc Sơn bị phế bỏ thì gã cũng vui lòng thua ít tiền đó.Vì vậy, Mặc Tử Khiêm lộ vẻ hả hê khi thấy người khác gặp họa.
Vương Thần cười toe toét:
– Không nhiều, chỉ khoảng năm trăm vạn khối trung phẩm nguyên thạch thôi.
Mặc Tử Khiêm và Trình Hiểu Lam, đệ tử của Trình gia, đều rung động, giật mình kinh ngạc.
Năm trăm vạn khối trung phẩm nguyên thạch, nếu Vương Thần không phải là Thuật Luyện Sư thì không thể có được.Vương Thần đã dốc hết tài sản vào Lý Vân Tiêu, có vẻ gã rất coi trọng hắn.
Trình Hiểu Lam vẻ mặt ngưỡng mộ, chân thành nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Chúc mừng Vương Thần huynh, ván này huynh trúng lớn rồi.Chậc chậc, chuyến này Vương Thần huynh kiếm được cả ngàn vạn trung phẩm nguyên thạch, chúng ta thật sự hâm mộ huynh quá!
Trình Hiểu Lam mặc dù là cao thủ số một trong thế hệ trẻ Trình gia, nhưng trong gia tộc nhân tài rất nhiều, mấy đệ tử trẻ tuổi khác cũng không thua kém gã quá xa, cạnh tranh rất khốc liệt.Tài nguyên trong gia tộc không đủ để cung cấp thoải mái cho Trình Hiểu Lam.
Vương Thần tuy không phải là cao thủ số một trong thế hệ trẻ Vương gia, nhưng lại là Thuật Luyện Sư tam giai, bái vào môn hạ Dương Địch, một Thuật Luyện Sư thất giai hoàng giai, tương lai vô cùng rộng mở.
Vốn dĩ có Chu Ngọc Sơn xếp chót, ai ngờ thực lực của gã lại nhảy vọt lên trước nhất.Tính ra, trong hàng ngũ cao thủ số một của thế hệ trẻ tứ đại thế gia, Trình Hiểu Lam có lẽ là người thảm nhất.
Vương Thần tâm trạng sung sướng, cười hỏi:
– Ha ha ha, chắc Hiểu Lam huynh không đặt cược cho Chu Ngọc Sơn đấy chứ?
Trình Hiểu Lam lắc đầu, nói:
– Không, tuy thực lực của Chu Ngọc Sơn không hề tầm thường, nhưng ta không hiểu rõ về Lý Vân Tiêu, không tiện phán đoán nên ta không tham gia cá cược.
Vương Thần ngừng cười, khâm phục nói:
– Hiểu Lam huynh làm việc rất thận trọng, thật đáng khâm phục.
Vương Thần cười nói:
– Nghe đâu có người vay mượn khắp nơi để gom được hơn hai trăm vạn nguyên thạch đặt cược vào Chu Ngọc Sơn, lần này thì vốn liếng cũng không còn.
Mặc Tử Khiêm như bị dẫm phải đuôi, kích động nhảy dựng lên.Số tiền đó là toàn bộ tài sản của gã, sau này tu luyện không biết phải làm sao.
Mặc Tử Khiêm tức giận hầm hừ:
– Hơn hai trăm vạn đối với ta chỉ như hạt bụi, ta vung tiền chỉ để cho vui thôi.Nghe đồn thái tử điện hạ đặt cược ba trăm vạn mà vẫn rất bình tĩnh.
Mặc Tử Khiêm, Trình Hiểu Lam và Vương Thần lén liếc nhìn Tân Như Ngọc, thấy vẻ mặt gã vẫn rất bình tĩnh.Chỉ khi nhìn thấy Huyền Lôi Kinh Vân Hống thì mắt Tân Như Ngọc lóe lên một tia sáng.
Tân Như Ngọc lẩm bẩm:
– Yêu thú hệ lôi…Yêu thú hệ lôi đỉnh cấp ngũ giai…Nhạc Cửu Lâm, đây chẳng phải là yêu thú mà thúc thúc luôn vất vả tìm kiếm sao?
Một bóng người dần hiện rõ sau lưng Tân Như Ngọc, Nhạc Cửu Lâm ẩn mình trong lớp áo đen, chỉ thấy đôi mắt gã lấp lánh ánh sáng, vô cùng kích động.
Dưới lôi đài, đám đông nổ tung, phần lớn trong số họ đều đặt cược cho Chu Ngọc Sơn thắng.Vì vậy, họ vô cùng kích động, căm phẫn, hận không thể xông lên lôi đài thay cho Chu Ngọc Sơn.
– Sao có thể như vậy? Còn có thể dùng yêu thú đánh thay sao?
Nhưng cũng có rất nhiều người đặt cược cho Lý Vân Tiêu thì hò hét reo hò:
– Tất thắng! Tất thắng!
Thoáng chốc, tiếng hò reo vang vọng cả trời đất, người người reo hò.Hai phe của Lý Vân Tiêu và Chu Ngọc Sơn suýt chút nữa đã đánh nhau.
Đinh Linh Nhi híp mắt cười nói:
– Ta biết ngay tiểu tử này sẽ không làm những chuyện không chắc chắn mà.Chuyến này Chu Ngọc Sơn sẽ phải ngạc nhiên lắm đây.Chờ xem lát nữa Chu Ngọc Sơn bị yêu thú đập cho một chưởng chết tươi.
