Đang phát: Chương 39
Giọng gã gian tế kia lạ hoắc, Hàn Lập chắc chắn chưa từng nghe qua.Âm thanh còn non choẹt, đoán chừng chỉ tầm hai mươi.
Tiếc là vì cẩn trọng, hắn không dám liếc trộm một cái.Sợ bọn kia công lực thâm hậu, cảm nhận được ánh mắt rình mò, bại lộ thân phận thì toi mạng.Xem ra sau này đi lại phải cẩn trọng hơn mới được.
Ăn tối xong đã lâu, Hàn Lập mới lén lút trở về chỗ ở.
Mặc đại phu vẫn vậy, chẳng thèm liếc hắn một cái khi thấy Hàn Lập thần bí trở về.Gã ta chỉ quan tâm dược liệu tốt, còn lại mọi hành động của Hàn Lập, Mặc đại phu đều mặc kệ.
Nếu không thấy Mặc đại phu mang dược liệu quý thu thập được trên núi về, Hàn Lập còn tưởng gã đã từ bỏ hắn, hoặc đang ủ mưu quỷ kế gì đó.
Giờ thì Hàn Lập chán ghét những dược liệu kia đến tận xương tủy, nhưng vẫn phải nhắm mắt nuốt trôi để tránh bị nghi ngờ.Hắn không sợ dược có độc, vì giờ hại hắn cũng như tự hại chính gã.
Về chuyện gặp đám gian tế Dã Lang bang, trên đường về Hàn Lập đã nghĩ ra một kế vẹn toàn.
Hắn chẳng có tình cảm sâu nặng gì với Thất Huyền môn, nhưng dù sao cũng là bán đệ tử, không thể trơ mắt nhìn chuyện nguy hại đến môn phái xảy ra được.
Hơn nữa, hắn đã chọn được người thích hợp nhất để xử lý chuyện này: Lệ Phi Vũ, Lệ sư huynh.
Theo Hàn Lập quan sát, có lẽ vì ăn “Trừu tủy hoàn”, Lệ Phi Vũ coi trọng danh lợi hơn người thường.Hắn có dã tâm lớn, luôn mơ mộng tiến vào hàng ngũ cao tầng Thất Huyền môn, trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Hàn Lập từng nghĩ, có lẽ gã muốn trong thời gian cuối cùng, làm cho mình trở nên điên cuồng, huy hoàng hơn bao giờ hết.
Hôm nay, tự tay dâng đến tận cửa một đại công lao như vậy, chắc chắn sẽ khiến gã vui mừng khôn xiết.Xem như báo đáp ân tình kiếm phổ mà Hàn Lập đã nhận.
Vừa nghĩ đến “_Trát Nhãn Kiếm Pháp_”, lòng Hàn Lập lại rộn ràng.
Về chuyện “_Trát Nhãn Kiếm Pháp_”, hắn không hề nói dối với bạn tốt.Kiếm phổ này đích xác không thích hợp cho đối phương tu luyện, nhưng có những chi tiết quan trọng mà Hàn Lập không thổ lộ.
Với Hàn Lập, dù trước mặt ai cũng phải giữ lại chút bí mật, đó là cách duy nhất để hắn sinh tồn.
Dù đối phương có vẻ thân thiết, chân thành đến đâu, cũng không phải ngoại lệ.
Nhưng những gì ghi trong bí tịch khác xa võ học thông thường.
Theo Hàn Lập, gọi là kiếm pháp không bằng gọi là kiếm kỹ thì đúng hơn.Bí tịch này là tổng hợp của thiên thời, địa lợi, nhân hòa và các yếu tố ám sát bí thuật, cực kỳ hiếm thấy.Kiếm xuất ra thuần túy là kỹ thuật giết người.
Bí tịch miêu tả những kỹ xảo tất sát trong nhiều hoàn cảnh, thời điểm khác nhau, dựa vào khổ luyện quỷ dị kiếm kỹ.
Nó dạy người học cách mượn địa thế, cây cỏ, góc độ ánh sáng để đánh lừa thị giác đối thủ, chớp lấy sơ hở trong nháy mắt, hạ sát thủ.
Đây là bí kỹ với những kỹ xảo cực kỳ khó khăn, không có thiên phú thì không thể lĩnh hội, thấu hiểu.
Người luyện phải có ngũ quan, thị lực, thính giác hơn người thường rất nhiều mới có hy vọng thành công.
Nếu chỉ cần vượt qua những điều kiện kia, chắc đã có không ít đệ tử tham lam uy lực mà lao vào luyện tập.
Nhưng điều kiện hà khắc hơn cả là người tu luyện không được có nội lực tinh thuần.Vì kỹ xảo vận kình sẽ mâu thuẫn với nội lực, muốn tu luyện thành công là vô cùng khó khăn.
Dù may mắn vượt qua, trong thực chiến, chân khí tràn đầy trong cơ thể sẽ khiến kiếm chiêu đột nhiên biến đổi, tạo ra sơ hở chết người.
Điều kiện này cơ bản đã dập tắt ý định của phần lớn người muốn tu luyện.Vì giang hồ có câu “Luyện quyền không luyện công, cuối cùng cũng như không”.
Với họ, không tu luyện nội công là điều đại kỵ.Nếu luyện kiếm pháp mà từ bỏ chân khí, sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Như vậy, còn lại bao nhiêu người dám tiếp tục?
Những người có thiên phú, không gặp vấn đề về chân khí, vẫn còn một cửa ải cuối cùng khó khăn, phức tạp nữa, hoàn toàn dập tắt ý niệm của họ.
Đó là kiếm kỹ này có chiêu thức vô cùng phức tạp, điều kiện áp dụng vô cùng tỉ mỉ.
Chỉ cần nhìn vào đống bí tịch, người thường đã thấy choáng váng.
Mỗi kiếm phổ đại diện cho một chiêu kiếm, mà mỗi chiêu lại chia thành hàng trăm phân thức kiếm.Mỗi phân thức lại giảng giải những kỹ xảo khác nhau dưới những hoàn cảnh, thiên thời khác nhau.
Số lượng kiếm kỹ khổng lồ như vậy, không nói đến tu luyện, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ đau đầu, huống chi phải nhớ hết, rồi tự mình lĩnh ngộ.
Ngoài điều kiện tu tập biến thái, đệ tử có lòng học bộ kiếm pháp này không biết còn gặp bao nhiêu trở ngại nên họ thầm nguyền rủa vị trưởng lão sáng tạo ra tuyệt kỹ này.
Dần dà, trên dưới Thất Huyền môn mất hứng thú với kiếm pháp này.Họ cho rằng chẳng ai có thể luyện thành nó, có lẽ vị trưởng lão kia trước khi chết đã nghĩ lung tung mà tạo ra những điều kiện tu luyện kỳ quái như vậy.Rõ ràng là làm khó dễ đệ tử.Vì vậy, bí tịch bị vứt xó, chẳng ai ngó ngàng tới nữa.
