Đang phát: Chương 39
– Vũ Tướng quân, chuyện tôi nhờ ngài, ngài đã làm xong chưa?
Thư phu nhân ngồi trên ghế gỗ mun, vẻ mặt sốt ruột.Bốn ngự yêu sư đứng quanh bà, mỗi người một góc, tạo ra một không gian rộng khoảng năm mươi bước bán kính.
– Bẩm phu nhân, đã xử lý ổn thỏa.Thuộc hạ đã đích thân dạy dỗ thiếu gia ba ngày liền.Sở Vân thiếu gia tư chất thông minh, lại rất nghiêm khắc với bản thân.Hỏa Hồ của cậu ta cũng tiến bộ rất nhanh.
Vũ Đại Đầu báo cáo cặn kẽ.Thư phu nhân thầm cười khẩy, nhưng sự lo lắng cũng vơi đi nhiều.Bà biết tính Vũ Đại Đầu, xem ra mọi chuyện gần như đã thành công.
“Ba ngày nay, ta đã cho hai con trai rất nhiều Thăng Nguyên Đan.So với việc đó, cần gì phải sợ thằng nhãi Sở Vân giở trò?”
Nghĩ vậy, khóe miệng Thư phu nhân nhếch lên một nụ cười hiểm độc.Bà chỉnh lại tư thế ngồi, thấy chiếc ghế gỗ mun này quả thật rất thoải mái và vững chãi.
– Trận đầu, Sở Vân đấu với Thư Đại.
Ngự yêu sư trên đài cao giọng tuyên bố kết quả bốc thăm.Bốn phía lập tức im lặng.
Trong khoảnh khắc, trên sân chỉ còn lại Sở Vân, Thư Đại và Thư Nhị.
– Thằng nhãi, bây giờ mày xin tha còn kịp đấy.Để lát nữa Hải Bạo Ngạc của tao không bắt nạt con hồ ly nhỏ của mày, biến nó thành thịt băm.Ha ha…
Thư Đại khoanh tay trước ngực, dáng người cao lớn, vạm vỡ hơn hẳn so với tuổi.Ánh mắt hắn nhìn Sở Vân đầy miệt thị và khinh thường.Thiên Hồ rất nhạy cảm, lập tức cảm nhận được địch ý, cái đuôi lớn dựng đứng, nhe răng sắc nhọn, đôi mắt tối sầm lại, chăm chú nhìn Thư Đại.
– Rất tốt, chiến ý hừng hực!
Trong đám đông, Lão Hồng Thương âm thầm gật đầu.
Chiến ý của Thiên Hồ đã bùng lên, cho thấy nó cũng là một kẻ hiếu chiến, rất có thiên phú trong chiến đấu.
– Kỳ lạ? Sao con hỏa hồ này vẫn còn tinh thần đến vậy?
Thư phu nhân khẽ nhíu mày.
Thư Đại khinh thường liếc nhìn Hỏa Hồ, vỗ vào túi trữ vật bên hông, hét lớn:
– Xuất hiện đi, Hải Bạo Ngạc!
Rống!
Một luồng sáng màu lam lóe lên, một con Hải Bạo Ngạc to lớn xuất hiện trên đài, há miệng gầm thét.Răng nanh sắc nhọn, thân thể cường tráng, một luồng khí tức hung bạo lập tức lan tỏa.
Xung quanh đang yên tĩnh bỗng trở nên xôn xao.
– Con Hải Bạo Ngạc này sao lại to lớn như vậy? Con Hỏa Hồ kia so với nó chẳng khác gì một đứa trẻ con.
– Sao nó có thể phát triển nhanh như vậy? Không ngờ đã đạt tới tu vi mười lăm năm.Làm sao có thể?
Vô số tiếng kinh ngạc vang lên, ánh mắt Sở Vân cũng ngưng tụ, quan sát kỹ lưỡng một lát, rồi khẽ cười:
– Thảo nào ngươi tự tin như vậy, hóa ra là nuôi bằng Thăng Nguyên Đan.
– Ha ha, mắt chó của mày cũng tinh đấy.Không sai, mười viên Thăng Nguyên Đan! Hôm nay, Hải Bạo Ngạc của tao đã vượt qua Tiểu Yêu kiếp, thoát khỏi cấp Ấu Yêu, thành công tấn thăng lên cấp Tiểu Yêu! Sở Vân, mày xong rồi, lần này tao sẽ đánh bại mày ngay trước mặt mọi người.
Thư Đại cười điên cuồng, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay, vô cùng hung hăng càn quấy.
Bốn phía xung quanh lập tức vỡ òa.
– Thăng Nguyên Đan, mười viên Thăng Nguyên Đan, có nghe nhầm không? Trời ạ!
– Một viên Thăng Nguyên Đan tương đương với một ngàn địa sát thạch tệ.Mười viên là một vạn địa sát thạch tệ! Thật là giàu có!
– Hải Bạo Ngạc nhiều nhất chỉ có tu vi bảy năm, cứ như vậy dùng tiền để tăng lên.Thư phu nhân không hổ là người Trữ Gia Đảo gả tới, quả nhiên là có tiền…
Mọi người cảm thán, nhưng không ai cho rằng chuyện này bất công.Trong lễ thành niên vẫn cho phép dùng đan dược để nâng cao tu vi của yêu thú.Ở nơi mà thực lực là trên hết như Chư Tinh Quần Đảo, tài lực cũng là một phần của thực lực.Người dân trên đảo không cảm thấy có gì sai trái, chỉ thấy thủ đoạn của Thư phu nhân quá xa xỉ, ném một vạn địa sát thạch tệ vào.
– Cho con mình mười viên Thăng Nguyên Đan, còn cho Sở Vân thiếu gia chỉ có một viên Cố Bản Đan.Thư phu nhân…xem ra lời đồn không sai!
Vũ Đại Đầu liếc nhìn Thư phu nhân bên cạnh, trong lòng thở dài.Hắn vốn hy vọng Sở Vân sẽ chiến thắng, nhưng xem ra hy vọng này quá xa vời.
– Không ổn rồi, Hỏa Hồ của thằng nhóc Sở Vân kia chỉ có tu vi tám năm, vẫn là cấp Ấu Yêu.Hải Bạo Ngạc của Thư Đại đã có tu vi mười lăm năm, đạt đến cấp Tiểu Yêu rồi! Giai vị hoàn toàn bị áp chế, chết tiệt!
Lão Hồng Thương thất thanh.
Tu vi của yêu thú là tiêu chuẩn tham khảo quan trọng để đánh giá thực lực của chúng.Tu vi càng cao, thực lực càng mạnh.
Yêu thú được chia thành năm giai đoạn lớn: Ấu Yêu, Tiểu Yêu, Đại Yêu, Linh Yêu, Kiếp Yêu.
Một đến chín năm là Ấu Yêu, chín đến chín mươi chín năm là Tiểu Yêu.
Sở Vân tuyên bố với bên ngoài, Hỏa Hồ của mình chỉ có tu vi tám năm, thuộc cấp Ấu Yêu.
Còn Hải Bạo Ngạc của Thư Đại đã vượt qua Tiểu Yêu kiếp, có tu vi mười lăm năm, đã tấn thăng lên cấp Tiểu Yêu.Mỗi lần vượt qua yêu kiếp, yêu thú sẽ có sự biến đổi về chất.Ấu Yêu gặp Tiểu Yêu, Đại Yêu thấy Linh Yêu, thường thường chiến ý sẽ tiêu tan, không đánh mà thua.Hiện tượng tự nhiên này được các ngự yêu sư tổng kết và gọi là áp chế giai vị.Sự tồn tại của áp chế giai vị có ý nghĩa quan trọng đối với sự sinh sôi, phát triển của yêu thú.Vô số yêu thú hoang dã nhờ đó mà bảo toàn được tính mạng khi gặp phải kẻ địch mạnh hơn, giữ lại khả năng phát triển.Tuy nhiên, theo như tam lão thấy, vì áp chế giai vị, dù Sở Vân có huấn luyện Hỏa Hồ chăm chỉ đến đâu, trận chiến này cũng lành ít dữ nhiều.
– Áp chế giai vị, áp chế giai vị…
Lão Hồng Thương lẩm bẩm, vô cùng không cam tâm.Kiều Lão Hầu Tử nhíu mày, oán hận nói:
– Biết vậy, ba lão già chúng ta đã góp tiền mua cho thằng nhóc Sở Vân ít địa sát thạch tệ thì tốt rồi!
– Ai ngờ Thư phu nhân lại gian trá như vậy! Xem ra lần khảo hạch này đối với bà ta là quyết tâm phải thắng rồi!
Lão Ngư Vương thở dài.
