Đang phát: Chương 389
Tránh không được thì không cần tránh, Tần Vũ thản nhiên chấp nhận.
Hai tay Tần Vũ múa may như gảy đàn, vô số sợi chỉ vàng xuất hiện.Mỗi sợi chỉ lại đi kèm với vô số bóng côn.
Đây là Lưu Tinh Chỉ Pháp – Vạn Trọng Chỉ.
Bóng côn và chỉ mang chạm vào nhau rồi tan biến.
Thanh Hộ Vệ và Tần Vũ tấn công lẫn nhau.Tuy mỗi đòn không mạnh nhưng phạm vi bao phủ toàn bộ đấu trường.
Trong mắt Thanh Hộ Vệ lóe lên tia hứng thú:
– Chỉ pháp phá côn pháp, lần đầu tiên ta thấy.Để xem chiêu tiếp theo ngươi đỡ thế nào…
Nhưng Thanh Hộ Vệ đột ngột im bặt, hàng loạt chỉ vàng bắn tới.
– Ngu ngốc.
Tần Vũ cười lạnh, ai lại nhiều lời trong chiến đấu?
Thực lực Thanh Hộ Vệ hơn hẳn Tần Vũ, dù công lực ngang nhau, hắn vẫn nắm thế chủ động.Không có thời gian cho những lời vô nghĩa.
– Nhanh thật.
Thanh Hộ Vệ thầm cười, vung côn, vô số bóng côn hiện ra, lao về phía chỉ vàng, nhưng đều bị hóa giải thành hư vô.
– Không thể nào!
Sắc mặt Thanh Hộ Vệ biến đổi, kinh hãi nhận ra những sợi chỉ vàng kia là ảo ảnh.
Trên mặt Tần Vũ xuất hiện tia lạnh lùng.
Đây chính là ảo diệu của Lưu Tinh Chỉ Pháp.Mỗi đạo chỉ ẩn chứa uy lực lớn, không chỉ làm đối thủ rối trí.Vạn Trọng Chỉ thoạt nhìn uy lực không lớn, nhưng nếu đánh trúng bản thể, sát thương thực sự rất khủng khiếp.
Thanh Hộ Vệ có thể đối phó kiểu tấn công quần thể này, nhưng côn ảnh bao phủ quá rộng nên uy lực bị suy giảm.
“Phụt!” Một đạo Thiên Ảo chân chính thoát khỏi vòng vây côn ảnh, đánh thẳng vào người Thanh Hộ Vệ.
Thanh Hộ Vệ run lên, ngừng tấn công, nhìn Tần Vũ với vẻ mặt khác:
– Ngoại tộc nhân, ngươi làm ta bất ngờ.Nhưng ta nói cho ngươi biết… Cách duy nhất để thắng là đánh rơi côn của ta, hoặc chạy tới bãi đất trống kia để giữ mạng.Tấn công vào người ta vô dụng thôi.
Tần Vũ cau mày.
– Luật lệ quái quỷ gì thế này? Đây mà là khảo nghiệm sao? Phòng thủ vô địch, chỉ có thể đánh rơi vũ khí để thắng?
Tần Vũ bất mãn, nhưng không còn cách nào khác.Ở Truyền Thừa Cấm Địa, phải tuân thủ luật lệ.
– Ngoại tộc nhân, nếm thử Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn – Tối Hậu Tam Côn Pháp đây!
– Hống!
Thanh sắc trường côn trong tay Thanh Hộ Vệ biến thành vệt sáng xanh.Tần Vũ cảm giác bóng côn như ánh sáng bị khúc xạ, biến ảo quỷ dị trước mắt.Tần Vũ bất giác lùi lại.
Ba côn liên tiếp đánh trúng người Tần Vũ.
Tần Vũ đập mạnh vào tường, nhưng nhanh chóng đứng dậy.
– Công kích quỷ dị thật.Hóa ra là dùng biến ảo không gian để tấn công, giống nguyên lý của Thập Tuyệt Chỉ.
Tần Vũ nhìn đối phương.Lúc này, trên người Tần Vũ có vết côn, thân thể bị trọng thương, máu rỉ ra, nhưng sinh mệnh nguyên lực nhanh chóng phục hồi.
– Thân thể phòng ngự mạnh thật.
Thanh Hộ Vệ cười khẩy.
Thanh sắc côn ảnh lại xuất hiện, xuyên qua không gian.Nhưng lần này Tần Vũ đã chuẩn bị, hai tay xuất chỉ, mười đạo chỉ phối hợp với nhau một cách lạ thường.
Lưu Tinh Chỉ Pháp – Thập Tuyệt Chỉ.
“Bồng!”
Mười đạo chỉ hợp nhất đánh vào bóng côn đang lao tới.
Công kích của Thanh Hộ Vệ lại thất bại!
Tần Vũ thở mạnh.Đúng như dự đoán, côn pháp này có cùng nguyên lý với Thập Tuyệt Chỉ.
Sắc mặt Thanh Hộ Vệ u ám:
– Ngoại tộc nhân, không ngờ khả năng lĩnh ngộ của ngươi cao đến vậy.Hãy đỡ chiêu cuối của Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn, ta xem ngươi làm thế nào!
Thanh Hộ Vệ giơ cao trường côn.
Tần Vũ tập trung cao độ, nhìn Thanh Hộ Vệ:
– Truyền Thừa Cấm Địa quy định thực lực chúng ta ngang nhau, nhưng ta không tin lắm… Cấm Địa có thể đỡ được uy lực Phá Không Chỉ của ta sao?
– Mở to mắt ra mà xem, ngoại tộc nhân!
Thanh Hộ Vệ hét lớn.
Trường côn di chuyển.
Tần Vũ cảm thấy không gian bị xé rách, trước mặt xuất hiện ba mươi sáu bóng côn, rồi lại ba mươi sáu bóng khác.Mỗi bóng côn đều rất chân thật.
– Ảo giác! Ảo giác!
Tần Vũ tự nhủ.Chỉ có một cây côn, không thể có ba mươi sáu cây cùng lúc.Nhưng tiên thức không thể phân biệt đâu là thật, Tần Vũ chỉ có một cơ hội duy nhất.
“Bồng!”
Một bóng côn đánh trúng người Tần Vũ.
– Đúng, chính là lúc này!
Mắt Tần Vũ sáng lên, một chỉ bắn thẳng vào trường côn.
Một chỉ, vào trường côn!
Hai người bay ra, thời gian như ngừng lại, ba mươi sáu bóng côn tan biến.
“Bồng!”
Tay Thanh Hộ Vệ run lên.
Tần Vũ thấy ngón tay tê dại.
Thanh Hộ Vệ kinh ngạc nhìn Tần Vũ:
– Công lực của ngươi không chỉ là Tam Cấp Tiên Đế, dám giấu thực lực! Với linh hồn cảnh giới và lực công kích của ngươi, không thể phát ra lực công kích lớn như vậy, không thể nào!
Thanh Hộ Vệ không tin Tần Vũ có thể dùng Hắc Động Gia Tốc để tấn công.
– Đừng hòng chạy!
Thanh Hộ Vệ lao tới với tốc độ cực nhanh.
Tần Vũ vội vàng bỏ chạy:
– Chỉ có kẻ ngốc mới không chạy! Phá Không Chỉ của ta đánh vào côn của hắn mà không rơi, còn cách nào đánh rơi nữa?
Đáng tiếc, vì quá tức giận, Thanh Hộ Vệ quên mất quy tắc Tam Cấp Tiên Đế, tốc độ tăng lên đột ngột, chặn trước mặt Tần Vũ.
Một người chạy, một người đuổi, Tần Vũ và Thanh Hộ Vệ rượt nhau từ đấu trường số hai đến đại điện chính.
– Ngoại tộc nhân, chết đi!
Thanh Hộ Vệ lại ra tay.
*****
– Haizzz, lại thất bại rồi.Kích cuối cùng đó mạnh thật, ta không đỡ được.
Hầu Phí vội vã rời khỏi đấu trường số một.
Từ khi khiêu chiến thành công Côn Pháp Đệ Nhất Cấp, Hầu Phí tiếp tục thử sức với Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn.Lần nào cũng thất bại, nhưng Hầu Phí cũng học được ba mươi lăm chiêu, chỉ còn chiêu cuối là sắp ngộ ra.
Chỉ khi lĩnh ngộ hoàn toàn, mới có thể đánh bại đối thủ.
Hầu Phí vừa giao chiến với Hồng Hộ Vệ thì bỏ chạy.Hồng Hộ Vệ chuyên huấn luyện đệ tử Viên Hầu Tộc, lại chỉ dùng một nửa sức mạnh của Hầu Phí, nên không thể nhanh bằng Hầu Phí.
– Ba mươi sáu Trọng Điệp Lãng là tổng hợp của ba mươi lăm chiêu đầu, vận dụng không gian lĩnh ngộ để chuyển hóa toàn bộ năng lượng bên trong, đạt đến uy lực cao nhất.Ba mươi sáu côn liên tục tạo thành một côn có lực công kích mạnh nhất.
Hầu Phí vừa chạy vừa suy nghĩ.
Bao nhiêu năm nay, Hầu Phí đã hiểu rõ Tam Thập Lục Trọng Điệp Lãng, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
– Phía trước có người đang đánh nhau.
Hầu Phí nhanh chóng bay về phía trước.
– Lạ thật, ngoài mình ra, sao Truyền Thừa Cấm Địa lại có người khác? Chẳng lẽ Đại Viên Hoàng cũng vào được sao?
Hầu Phí tò mò bay tới xem ai đang giao chiến.
Chẳng mấy chốc, Hầu Phí đã tới đại điện.
Hắn thấy Thanh Hộ Vệ dùng thanh sắc côn ảnh tấn công một thanh niên tóc đen.Nhìn kỹ, Hầu Phí kinh ngạc.
– Đại… Đại ca!
Hầu Phí kinh hãi.
Bình tĩnh lại, Hầu Phí tức giận:
– Chuyện gì vậy Thanh Hộ Vệ? Ngươi phòng thủ vô địch mà lại không phòng thủ, cật lực tấn công đại ca ta?
Tình hình đúng là như vậy.
Thanh Hộ Vệ cho rằng Tần Vũ giấu công lực, cảm thấy bị lừa nên quên hết quy tắc.
Hắn không hề phòng thủ mà toàn lực tấn công.
Đương nhiên Tần Vũ không thể chống đỡ.
– Hống!
Năng lượng trong cơ thể Thanh Hộ Vệ vận chuyển theo phương pháp đặc thù, thi triển Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn – chiêu mạnh nhất.
Chiêu này dựa vào phương pháp vận chuyển để năng lượng xung quanh đạt đến cực điểm.Sau đó nhanh như chớp đánh ra một côn, uy lực cực lớn.Tiếp tục như vậy, côn thứ hai, côn thứ ba… Côn sau mượn lực của côn trước để tấn công.
Đến côn thứ ba mươi sáu, uy lực đạt đến cực đại.
Bình thường, dù có phá được côn đầu tiên cũng sẽ bị các côn tiếp theo tấn công.
Nhưng lúc đầu, Tần Vũ đã dùng Phá Không Chỉ đánh lui Thanh Hộ Vệ.Uy lực của Phá Không Chỉ quá lớn, khiến Thanh Hộ Vệ không thể khống chế trường côn, không thể triển khai hết.
Lúc này, Thanh Hộ Vệ dốc sức thi triển Kinh Thiên Tam Thập Lục Côn.
Không cần phòng ngự, trường côn liên tục tấn công.
Côn ảnh phiêu hốt!
Không gian mơ hồ, ba mươi sáu bóng côn hiện ra trước mắt Tần Vũ.Tần Vũ phẫn nộ nhìn Thanh Hộ Vệ, nhưng không có cách nào tránh khỏi.
Chỉ có thể dùng thân thể đỡ côn, rồi dùng Phá Không Chỉ.
“Bồng!”
Chỉ pháp chạm vào đầu côn.
Trong mắt Thanh Hộ Vệ lóe lên tia lạnh lùng, trường côn chạm vào Phá Không Chỉ của Tần Vũ, lại lao tới nhanh hơn.Thanh Hộ Vệ xoay người, trường côn cực tốc triển khai uy lực khủng bố hướng đến Tần Vũ.
Tá lực!
– Nhanh quá!
Sắc mặt Tần Vũ biến đổi, tốc độ của trường côn vượt quá giới hạn phản ứng của Tần Vũ, không kịp dùng cách vừa rồi.
Dùng thân thể cảm nhận côn ảnh thật, rồi phá giải.Côn ảnh càng nhanh, càng khó phá giải.
“Phanh!” “Phanh!” “Phanh!” “Phanh!”
Bốn côn liên tiếp đánh trúng người Tần Vũ, mỗi côn đều cực nhanh.Tam Thập Lục Trọng Điệp Lãng, càng về sau càng khó phá.
Tần Vũ phẫn nộ.
Cái địa phương quái quỷ này không cho dùng thần khí chiến y, đối phương lại phòng ngự vô địch, chỉ có thể đánh rơi trường côn trong tay hắn để thắng, làm sao mà đánh?
Mưu sát!
Đây đích thị là mưu sát!
Tần Vũ đoán đúng, Truyền Thừa Cấm Địa thiết kế để giết ngoại tộc nhân, chỉ để lại một chút hy vọng mong manh.
– Khoan đã, thế này không tính.
Mắt Tần Vũ đỏ rực, phải dùng Khương Lan Giới ngay lập tức.
Nhưng lúc này…
“Phanh!” “Phanh!” “Phanh!”…
Vẫn là côn ảnh tương tự, nhưng là màu đen, liên tục đánh vào côn ảnh của Thanh Hộ Vệ.Mỗi côn pháp tương tự như của Thanh Hộ Vệ.
– Đại ca, chạy mau, hộ vệ cấm địa tâm ngoan thủ lạt!
Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu Tần Vũ.
– Phí Phí!
Trên mặt Tần Vũ hiện lên vẻ kinh hỉ, nhưng tình huống đã thay đổi.
Hầu Phí thi triển được hai mươi côn thì không chống đỡ được, côn đen bị đánh bay vào tường.Sau đó côn ảnh đánh trúng người Hầu Phí.
Máu tươi bắn ra trước mắt Tần Vũ.
– Phí Phí!
Mắt Tần Vũ đỏ ngầu.
Thân hình di động, nhanh chóng che chắn cho Hầu Phí.Nhưng Tam Thập Lục Trọng Điệp Lãng đã đến chiêu cuối cùng.
Trúng thêm bảy côn, Tần Vũ không thể chạy trốn nữa.
– Đại ca!
Mắt Hầu Phí tràn ngập sự tức giận.Đột nhiên, Hầu Phí phát hiện Tần Vũ đã thu hắn vào Khương Lan Giới.
Tần Vũ đưa Hầu Phí vào Khương Lan Giới, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Đang lúc Tần Vũ định vào Khương Lan Giới.
– Dừng tay!
Một giọng nói băng lãnh vang lên.
Thanh Hộ Vệ đột ngột dừng lại.
– Thanh Hộ Vệ, ngươi truy sát ngoại tộc nhân, sử dụng năng lượng của Lục Cấp Tiên Đế, vượt quá giới hạn quy định.Chết đi!
Giọng nói băng lãnh lại vang lên.
– Đại nhân, tha mạng, đại nhân tha mạng!
Thanh Hộ Vệ quỳ xuống van xin.
– Hừ!
Vừa dứt lời, Thanh Hộ Vệ bất động.Tần Vũ thấy mắt hắn trở nên ảm đạm, rồi bất động.
Tần Vũ thực sự kinh hãi.
Vị “đại nhân” trong cấm địa này thật sự lãnh khốc vô cùng.
– Ngoại tộc nhân, ngươi được phép rời đi.
Giọng nói băng lãnh lại vang lên.
