Đang phát: Chương 3870
– Nhận thua đi, nhóc con! Con Tà Long kia mạnh lắm, ngươi không phải đối thủ đâu.Do giao ước ở đây quá chặt chẽ, chúng ta là bậc trưởng bối nên không thể ra tay với nó được.Con nghiệt súc đó gian xảo lắm, ngươi nhận thua đi, như vậy cũng đã chứng minh được thực lực của mình rồi.
Lúc này, Tam Kỳ lão nhân truyền âm vào tai Lục Thiếu Du.
Tà Long thấy Lục Thiếu Du có vẻ định nghe theo lời Huyền Tuyết Ngưng mà đầu hàng thì lo lắng, lập tức cười lạnh nói:
– Thằng nhãi, mày dám đầu hàng hả? Nếu mày dám, tao sẽ cho cái tên phế vật kia mượn sức mạnh, hắn hận mày thấu xương đấy.Tao biết rõ điều đó từ linh hồn hắn, sau khi hắn về Vô Sắc thế giới sẽ ra tay với người Phi Linh Môn, không chừa một ai đâu.
Lục Thiếu Du nghe vậy, ánh mắt thay đổi, hàn ý bao trùm toàn thân.
– Nghiệt súc, ngươi chọc giận ta rồi!
Lục Thiếu Du gầm lên nhìn Tà Long.Người thân của hắn là giới hạn không được phép xâm phạm, những lời Tà Long vừa nói đã chạm vào giới hạn đó.
– Lục Thiếu Du còn muốn đánh nữa sao? Hắn không phải đối thủ đâu.
– Con Tà Long kia mạnh quá!
– Ngươi lui xuống đi, hôm nay ta sẽ diệt con nghiệt súc này!
Lục Thiếu Du nói với Huyền Tuyết Ngưng rồi lao về phía Tà Long.
“Rống!”
Lục Thiếu Du gào lên một tiếng, trực tiếp dùng không gian công kích Tà Long.
– Dám chơi không gian chi lực trước mặt ta, ngươi còn kém xa cái tên phế vật kia!
Tà Long cười lạnh.
– Giải quyết ngươi cho xong chuyện!
Tà Long lập tức dùng uy áp đè ép Lục Thiếu Du, muốn nhanh chóng nghiền nát hắn để tránh đêm dài lắm mộng.
Lục Thiếu Du bị uy áp của cảnh giới Tuyên Cổ Cảnh đè ép, khó mà cử động.
“Phụt…”
Lục Thiếu Du cảm thấy huyết khí sôi trào, xương cốt kêu răng rắc.
– Lục Thiếu Du, đầu hàng đi!
Tam Kỳ lão nhân vội vàng nhắc nhở.
Khí tức âm tà không ngừng tiến vào cơ thể, năng lượng tà ác nhanh chóng bị hắn luyện hóa để sử dụng.
Nhưng khí tức âm tà quá lớn, Lục Thiếu Du cảm thấy tốc độ luyện hóa không đủ, âm thanh điên cuồng của tà khí bị thanh đao màu vàng áp chế nên hắn vẫn giữ được bình tĩnh.
Lúc này Lục Thiếu Du bị Tà Long đè ép, xương cốt toàn thân rạn nứt, ngũ tạng lục phủ tổn thương, vảy rách nát, máu tươi chảy ra.Áp lực này muốn nghiền nát thân thể hắn thành nhiều mảnh.
Tà khí dần ăn mòn sinh cơ trong cơ thể, Lục Thiếu Du cảm thấy thân thể khó chống đỡ nổi, âm thanh tà dị kia càng lúc càng nhiều.
Linh hồn được thanh đao màu vàng bảo vệ nên không hề bị tổn hại, nhưng sinh cơ dần biến mất, linh hồn cũng bị ảnh hưởng lớn.Loại ảnh hưởng này thanh đao màu vàng cũng không thể ngăn cản được.
Nếu hắn điều động Thái Cổ U Minh Viêm, hậu quả khó lường, nhưng hiện tại hắn không còn cách nào khác.Trừ khi hắn có thể chính thức đặt chân vào Niết Bàn Cảnh, nếu không hắn không có sức chống cự.
– Chẳng lẽ, thực sự phải bỏ qua tất cả mà vận dụng Thái Cổ U Minh Viêm sao?
Trong đầu Lục Thiếu Du suy nghĩ, linh hồn phân thân Thái Cổ U Minh Viêm trong người mở mắt, tia lửa bắn ra.
“Xùy.”
Cùng lúc đó, tiểu hồn anh đang dần hôn mê của Lục Thiếu Du cũng ngất đi, trong linh hồn chỉ còn lại năng lượng tinh khiết nhất, đó là khí từ bình ngọc Huyết Tuyết Ngưng tặng cho hắn, tiểu hồn anh lúc này đang được khí tức này tẩm bổ.
Linh hồn phân thân Thái Cổ U Minh Viêm động, khí tức nóng bỏng lướt qua không gian.
“Ông ông.”
Đồng thời thanh đao màu vàng cũng rung động mạnh, trực tiếp bao phủ lên người Thái Cổ U Minh Viêm.
Khí tức mênh mông này trấn áp xuống, nhưng lại trực tiếp ngăn cản linh hồn phân thân Thái Cổ U Minh Viêm của Lục Thiếu Du, không cho hắn hành động.
Lúc này Lục Thiếu Du bị uy áp đè nén vặn vẹo như cục thịt, toàn thân máu tươi đầm đìa, mọi người cảm giác sinh cơ của hắn đang dần biến mất.
– Lục Thiếu Du không ổn rồi!
– Tà Long là Tuyên Cổ Cảnh, Lục Thiếu Du không thể làm gì được.
– Sinh cơ tiêu tán, Lục Thiếu Du chết chắc!
Mọi người không ngừng bàn tán, lúc này không ai cho rằng Lục Thiếu Du sẽ chiến thắng.
Nhâm Tiêu Diêu, Tịnh Vô Ngân đều âm thầm ủng hộ Lục Thiếu Du, cầu mong hắn chiến thắng.
– Lục Thiếu Du không còn bao nhiêu sinh cơ.
– Nguy hiểm quá!
Mấy vị trưởng lão ánh mắt ngưng trọng, lúc này cũng bất lực.
– Chư vị, thằng nhãi này không thể chết!
Tam Kỳ lão nhân vỗ vào ghế đá, định đứng lên.
– Tam Kỳ, ngươi vào đây rồi, muốn làm gì chúng ta không quản được ngươi.
Mặc Ngã Hành nói với Tam Kỳ lão nhân.
– Đúng vậy, dù sao ngươi chạy vào đây đã xem như phá hỏng quy tắc rồi, làm chút gì đó cũng không sao.
Tịnh Kiếm Hoàng liếc nhìn Tam Kỳ lão nhân.
– Chúng ta không biết gì cả.
Quỷ Cốc hoàng giả, Nhàn Vân hoàng giả, Phục Ma hoàng giả, Dược Vương cũng tỏ thái độ.
– Tam Kỳ, ngươi muốn làm gì? Phong Thần đài có quy tắc không thể phá, ngươi muốn nhúng tay, trước tiên phải qua ải của ta!
Hỏa Loan lạnh nhạt nói, khí tức nóng bỏng tập trung vào Tam Kỳ lão nhân.Lục Thiếu Du chết là chuyện nàng muốn thấy, không thể để Tam Kỳ nhúng tay vào.
– Hỏa Loan, ngươi dám nhúng tay, đợi lão tử ra ngoài, nhìn thấy Phượng Hoàng nhất tộc, gặp một giết một!
Tam Kỳ lão nhân lại bộc phát sát ý với Hỏa Loan.
– Tam Kỳ, Phượng Hoàng nhất tộc không phải ai muốn giết là giết được đâu.Ngươi dám động vào, Phượng Hoàng nhất tộc ta sẽ không chết không thôi với ngươi!
Ánh mắt Hỏa Loan run lên, nhìn thẳng vào Tam Kỳ lão nhân.
“Ngao!”
Tà Long hét lớn:
– Nhân loại nhỏ bé, ngươi không có tư cách chống lại ta, chết đi!
Tà Long quát lớn, há miệng muốn nuốt chửng Lục Thiếu Du.
“Xùy.”
Tam Kỳ lão nhân động, lao thẳng về phía trước.
– Tam Kỳ, ngươi dám nhúng tay!
Hỏa Loan lập tức ra tay ngăn cản Tam Kỳ lão nhân, không cho hắn cứu viện.
“Vèo.”
Huyền Tuyết Ngưng cũng động, phát động công kích vào Tà Long.
Nhưng lúc này tốc độ của Tà Long còn nhanh hơn, há miệng muốn nuốt Lục Thiếu Du.
“Xùy.”
Nhưng vào lúc này, hai mắt Lục Thiếu Du nhắm chặt, mi tâm tỏa ra kim quang, kim quang mang theo khí chất ngập trời.
– Đây là cái gì? Khí tức mạnh quá!
Khi kim quang bộc phát, ánh mắt Tà Long từ cười lạnh biến thành kinh hãi.Kim sắc quang mang mang theo khí tức làm nó sợ hãi.
Đối diện với khí tức này, Tà Long cảm thấy linh hồn lạnh lẽo vì khí tức quá khủng bố.
– Trốn!
Khi khí tức này bao phủ, điều đầu tiên Tà Long nghĩ đến là phải trốn khỏi cái chết.
“Xùy!”
Tà Long đột ngột bỏ chạy, uy áp đè nén thân thể Lục Thiếu Du được giải phóng.
Mi tâm của Lục Thiếu Du sinh ra kim quang sáng ngời, kim quang nhanh chóng bao phủ toàn thân, thân thể bị nén thành cục thịt vặn vẹo bắt đầu biến hóa.
