Đang phát: Chương 386
Gã đấu giá sư nọ bị lời của Đường Tam hấp dẫn.Từ trên đài, một nữ tu duyên dáng bưng lên một chiếc khay phủ vải đỏ, hé lộ một vật phẩm hình thù quái dị.
Nó tựa hồ là một khối ngọc thạch màu trắng ngà hình thoi, đuôi như đuôi cá dựng đứng, hai bên sườn có bốn vây cá.Vật thể dài chừng một thước, dù Thất Quái ngồi ở vị trí cuối cùng cũng cảm nhận được năng lượng dao động phát ra.
Đấu giá sư cất giọng vang vọng: “Đây là Hồn đạo khí Long Uyên Đĩnh, bảo vật thượng cổ lưu truyền! Công hiệu của nó vô cùng đặc biệt, cần rót hồn lực vào mới có thể hiện nguyên hình, dài tới mười hai thước, đường kính hai thước, có thể chứa từ mười hai đến mười lăm người.Trên biển có thể đi trên mặt nước lẫn dưới nước, nghe nói có thể lặn sâu ba trăm thước.Có nó, ngao du biển cả không cần sợ sóng gió, gặp bão lớn liền lặn xuống nước.Đây quả là bảo vật cứu mạng! Dùng để ngắm cảnh biển hoặc cứu người đều vô cùng hữu dụng.Khi biến thành bản thể, nó trở nên trong suốt, có thể thấy mọi cảnh vật xung quanh, rất thần kỳ.Đồng thời nó có thể chịu được công kích của hải hồn thú trăm năm.Nhưng ta khuyên, ai có được vật này cũng không nên mạo hiểm tiến vào biển sâu, tránh gặp nguy hiểm.”
Nghe xong lời giới thiệu, Đường Tam không khỏi có hảo cảm với phiên đấu giá này.Thông thường, người bán chỉ tán dương ưu điểm, lướt qua khuyết điểm để bán được giá cao.Nhưng đấu giá sư này lại nói rõ cả ưu lẫn khuyết điểm của Long Uyên Đĩnh, đủ thấy sự uy tín của tràng đấu giá này.
“Giá khởi điểm là một vạn kim hồn tệ!” – Đấu giá sư bắt đầu ra giá.
Một vạn kim hồn tệ là một con số không nhỏ, nhưng so với giá trị của Long Uyên Đĩnh thì vẫn còn thấp.Long Uyên Đĩnh có thể lặn sâu ba trăm thước, vật liệu chế tạo chắc chắn vô cùng quý hiếm, xứng đáng là Hồn đạo khí hiếm có.
Thế nhưng, sau khi người chủ trì ra giá, cả phòng đấu giá lại im lặng như tờ, không ai ra giá tiếp, không khí trở nên trầm xuống.
Không ai ra giá, không phải vì Long Uyên Đĩnh không tốt, mà vì tác dụng của nó thực sự không quá nổi bật.Ở vùng biển, một chiếc thuyền bình thường đã đủ để đi lại.Một chiếc du thuyền tốt cũng chỉ tốn một trăm kim hồn tệ.Long Uyên Đĩnh hơn ở chỗ có thể lặn được xuống nước, nhưng chẳng có quý tộc nào lại vung tiền chỉ để có thêm khả năng lặn biển.Nguyên nhân chính là sự nguy hiểm tiềm ẩn trong đại dương.Ngay cả ở ven bờ cũng có thể xuất hiện hồn thú ngàn năm, mà khả năng phòng ngự của Long Uyên Đĩnh lại không đủ để người ta yên tâm.
Trong mắt người chủ trì thoáng hiện lên một tia thất vọng.Thực tế, đây không phải là lần đầu tiên Long Uyên Đĩnh được đem ra đấu giá, nó đã “ế” ở đây mấy lần rồi.Mỗi lần đều rơi vào tình cảnh này.Nhưng vì danh dự của tràng đấu giá, họ không dám thổi phồng khả năng phòng ngự của nó.Dù sao, thứ này chỉ có hồn sư mới sử dụng được, mà ai dám đắc tội với hồn sư?
Thực ra, Long Uyên Đĩnh khó bán còn vì một lý do khác, đó là vị trí của tòa hải thành này.Các hồn sư sống ở đây phần lớn là hải hồn sư, có thể tự do ngao du trong sóng gió.Vậy thì họ cần Long Uyên Đĩnh làm gì?
“Có vị khách nào ra giá không?” – Đấu giá sư theo thói quen hỏi một câu.Trong lòng thầm than, xem ra hôm nay lại “tạch” rồi.
“Một vạn kim hồn tệ!” – Một âm thanh trong trẻo từ hàng ghế sau truyền đến, thu hút sự chú ý của toàn trường.Đáng tiếc, phòng đấu giá tối om, họ chỉ thấy người đó giơ lên một tấm thẻ đấu giá dạ quang.
Mắt đấu giá sư sáng lên: “Tốt! Vị tiên sinh số ba trăm sáu mươi sáu ra giá một vạn kim hồn tệ.Còn ai tăng giá không? Một vạn kim hồn tệ lần thứ nhất! Lần thứ hai! Lần thứ ba! Giao dịch thành công!” Trong giọng nói của hắn không khỏi có sự hưng phấn và vội vàng, sợ người kia đổi ý, vội vàng hoàn thành giao dịch.
Đấu giá tiếp tục, từng kiện vật phẩm lần lượt được đưa ra, mọi việc diễn ra suôn sẻ.Người mua được Long Uyên Đĩnh chính là Đường Tam.
Đúng vậy, Long Uyên Đĩnh có thể yếu, nhưng đối với họ lại vô cùng hữu dụng.Thứ nhất, nó rất dễ mang theo.Thứ hai, dù phòng ngự của nó yếu ớt, họ có thể dùng hồn lực để tăng cường uy lực.Hơn nữa, khi quyết định mua nó, Đường Tam còn có một suy nghĩ khác, với nhãn quang của mình, hắn tin rằng Long Uyên Đĩnh chắc chắn là một vật có giá trị.
Hội đấu giá kết thúc.Trữ Vinh Vinh đi giao lệnh bài đấu giá để nhận lại vật phẩm.Vì thân thể của Mã Hồng Tuấn, mọi người không đi ngắm cảnh đêm ở hải thành mà nhanh chóng trở về tửu điếm.
“Mập mạp, kể cho bọn này nghe xem cảm giác khi đối mặt với hai hải hồn sư thế nào?” – Đái Mộc Bạch tò mò hỏi.Mọi người cũng muốn nghe cảm nhận của Mã Hồng Tuấn về các hải hồn sư.
Mã Hồng Tuấn nói: “Thực sự rất khó đối phó! Nếu không phải ta có thể miễn cưỡng phi hành, hỏa lại khắc thủy, có lẽ người thua hôm nay là ta.Nếu không có hai năng lực này, dù đối phương chỉ có một người, e rằng ta cũng không thắng nổi.Hai hồn sư kia rất am hiểu việc lợi dụng ưu thế trong nước, có thể thoải mái khống chế nước để tấn công ta.Nhìn qua thì có vẻ không khác gì hồn kỹ bình thường, nhưng thực tế, có nước làm trung gian, họ có thể tiết kiệm rất nhiều hồn lực.Đương nhiên, nếu không có nước, thực lực của họ chắc chắn suy giảm.Xét về tổng thể, nếu trên biển chúng ta gặp phải hải hồn sư thì nên tránh né, không nên cùng họ chiến đấu trên biển.Như vậy chúng ta sẽ gặp bất lợi vì chúng ta đều không biết đặc tính của nước.”
Đường Tam gật đầu: “Mập mạp nói rất đúng, hải hồn sư khó đối phó hơn chúng ta tưởng tượng nhiều.Ta ví dụ nhé, ở trong nước khi hải hồn sư chiến đấu thì võ hồn thuộc tính thủy cũng giống như Mập mạp khi chiến đấu trên miệng núi lửa.Sức mạnh của nước có thể khiến thực lực của họ tăng lên nhiều lần.Lấy trận chiến ngày hôm nay mà nói, nếu đổi lại chiến trường là bên trong đại dương, Mập mạp chắc chắn sẽ bại.Ta có thể khẳng định, thực lực chiến đấu của hải hồn sư trên đại dương mới là đáng sợ nhất.Nếu như Mập mạp dùng phương thức chiến đấu hôm nay, muốn thay đổi nhiệt độ của đại dương để đấu với họ thì thật là nực cười.Bởi vậy, lần này chúng ta ra biển phải cẩn thận hơn nhiều.”
Mọi người cùng gật đầu, sắc mặt đều trở nên ngưng trọng.
Đường Tam hướng Bạch Trầm Hương nói: “Hương Hương, sáng mai chúng ta sẽ rời bến, đến lúc đó muội sẽ phải vất vả rồi.Để đảm bảo an toàn cho chúng ta, trong mười ngày hành trình, ta yêu cầu muội mỗi ngày đều tuần tra trên không ít nhất mười hai tiếng.”
“Được!” – Trầm Hương đáp ứng dứt khoát.Được thể hiện giá trị làm nàng cảm thấy cao hứng.
Đường Tam chuyển hướng qua Trữ Vinh Vinh: “Vinh Vinh, sức chiến đấu trên đại dương của chúng ta chủ yếu là Mập mạp.Phượng Hoàng Hỏa Diễm của hắn có thể khắc chế nước biển.Bởi vậy, một khi gặp phiền toái, muội phải ưu tiên tăng phúc cho Mập mạp để bảo đảm cho công kích của hắn.”
Trữ Vinh Vinh nói: “Không thành vấn đề.”
Đường Tam lại nhìn Chu Trúc Thanh và Đái Mộc Bạch: “Lão Đại, Trúc Thanh, khi phát sinh chiến đấu trên đại dương, ba người chúng ta một tổ.Ta sẽ dùng Lam Ngân Hoàng trói chúng ta lại, còn phương thức chiến đấu cụ thể ta sẽ bàn bạc với các ngươi sau.”
Ánh mắt cuối cùng dừng ở Áo Tư Tạp và Mã Hồng Tuấn, Đường Tam nói: “Chúng ta tiến vào hải dương là dựa vào hai người các ngươi.Mập mạp, khi chiến đấu, ngươi chính là người có lực công kích lớn nhất trong chúng ta.Khi chiến đấu nhớ phải tiết kiệm hồn lực, chỉ khi nào có cơ hội tốt nhất mới ra tay.”
“Tiểu Áo, ngươi phải tùy thời chuẩn bị ít nhất tám cây Phi Hành Ma Cô Tràng, chúng ta không biết bơi, có Phi Hành Ma Cô Tràng thì ít nhất cũng giúp chúng ta tạm thời phi hành được.”
“Ta chỉ có thể nghĩ ra được như vậy, mọi người có gì bổ sung không?” – Sắp bước vào cuộc hành trình trên biển, Đường Tam càng trở nên cẩn thận.Là linh hồn của toàn đội, hắn muốn mọi việc phải chu toàn.
Áo Tư Tạp nói: “Đối với ta không có vấn đề gì.Trên đường ta đã chuẩn bị không ít Phục Chế Kính Tượng Tràng.Đến lúc đó phối hợp với Phi Hành Ma Cô Tràng có thể đảm bảo chúng ta có thể phi hành trong một khoảng thời gian nhất định.Hơn nữa, thông qua năng lực phi hành của Tiểu Tam, Hương Hương và Mập Mạp, thời gian phi hành liên tục của chúng ta sẽ kéo dài hơn.Bất quá, ta cần phải hỏi một chút, trên đại dương, thực lực của chúng ta không thể nào phát huy trọn vẹn, nếu gặp hải hồn thú vạn năm thì chúng ta phải làm gì? Ta thấy trong mười ngày trên biển đây mới là vấn đề lớn nhất.”
Đường Tam gật gật đầu: “Điểm này ta đã nghĩ qua.Nếu chỉ là một hồn thú vạn năm bình thường thì đối với chúng ta cũng không có uy hiếp quá lớn.Chúng ta cũng còn một phương thức bảo mệnh khác, trước hết ta sẽ thử xem hiệu quả của Hãn Hải Càn Khôn Tráo khi ở trên đại dương.Nếu nó vẫn có thể giúp chúng ta duy trì trạng thái ẩn thân thì chuyến đi này có thể nói là an toàn tuyệt đối.”
Nghe vậy, mọi người đều cảm thấy trước mắt sáng lên.Nếu Hãn Hải Càn Khôn Tráo có thể giúp Long Uyên Đĩnh ẩn thân, vậy thì đừng nói là vạn năm hồn thú, dù gặp phải mười vạn năm hồn thú cũng không đáng lo ngại.Mấy ngày nay họ đã cảm nhận sâu sắc lợi ích của Hãn Hải Càn Khôn Tráo, chỉ cần ở bên trong nó, căn bản không cần lo lắng vấn đề an toàn.Dù có người đi qua ngay bên cạnh cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại của họ.
Khi sử dụng Hãn Hải Càn Khôn Tráo, xung quanh sẽ hình thành một không gian uốn khúc.Người hoặc vật ở bên trong dường như biến mất.Ít nhất cho đến bây giờ, Thất Quái dù đã nhiều lần thử nghiệm cũng không tìm ra được kết cấu của nó.Về phần hồn sư mạnh hơn có thể tìm ra hay không, họ cũng không chắc chắn.
Đái Mộc Bạch tán thưởng: “Tiểu Tam, vẫn là ngươi thông minh.Ta còn tự hỏi vì sao ngươi lại muốn mua thứ này.Nếu chỉ để chạy trốn thì một vạn kim hồn tệ có chút xa xỉ.Nhưng nếu đúng như ngươi nói, Long Uyên Đĩnh có thể kết hợp với Hãn Hải Càn Khôn Tráo, thì dù không thuê được thuyền chúng ta cũng dễ dàng đến được Hải Thần Đảo.”
Đường Tam nói: “Trước mắt đó cũng chỉ là suy nghĩ của ta, có thực hiện được hay không thì ngày mai trên đại dương phải thử nghiệm mới biết.Thuê thuyền là vì chúng ta không rành thủy tính, có nó chúng ta cũng dễ thích ứng hơn.Mọi người nếu không còn ý kiến gì thì mau nghỉ ngơi đi.Mập mạp, nhất là ngươi, đêm nay nhất định phải khôi phục lại hồn lực.”
Mã Hồng Tuấn cười hắc hắc, nói: “Không thành vấn đề!”
Một đêm trôi qua.Sáng sớm hôm sau, Sử Lai Khắc Thất Quái và Bạch Trầm Hương đi xuyên qua tòa thành, theo cổng thành phía Tây ra khỏi thành, đi qua một bãi đá ngầm lớn, thẳng tới bến tàu.
Muốn ra bến tàu đều phải đi qua con đường này.Vì vậy, dù việc tu sửa con đường đá gặp nhiều khó khăn, quan phương của Hãn Hải Thành vẫn cố gắng làm cho thật tốt.
Bến tàu ở đây quả thực rất lớn, có ít nhất hơn hai mươi cầu tàu dài cả trăm thước vươn ra biển, bên cạnh đó neo đậu hàng trăm chiếc hải thuyền.Nơi này có thể nói là đầu mối giao dịch và mang lại lợi nhuận rất lớn cho Hãn Hải Thành.
Dù trong đại dương có không ít hồn thú cường đại, nó cũng mang lại vô số tài phú.Vì vậy, đối với Hãn Hải Thành, việc hàng năm có không ít người chết vì hải hồn thú cũng không khiến họ chú ý lắm.
Gần biển, phần lớn đất đai đều bị nhiễm phèn, không thích hợp trồng trọt, chỉ có các sinh vật trong đại dương mới mang lại lợi nhuận cho Hãn Hải Thành.Những người tài giỏi cũng dựa vào đại dương để tìm kiếm tài nguyên.
Rất nhanh, Đường Tam và Áo Tư Tạp thuê được một chiếc hải thuyền.Đây là một con thuyền còn mới, nhìn qua không tệ.Toàn bộ thân thuyền được sơn màu xám sắt.Chỉ có boong tàu thì dùng hai màu hồng và trắng để trang trí.Nghe nói, thân thuyền sơn màu xám sắt có thể tránh cho hồn thú tấn công.
Thân thuyền dài tới năm mươi thước, khoang thuyền hơn hai mươi thước, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.Nhìn kỹ có thể thấy lớp bảo vệ bên dưới thân thuyền là một lớp giáp thép dày màu gỉ sét.
Đường Tam và Áo Tư Tạp chọn chiếc thuyền này vì nó có năng lực phòng ngự không tệ.Dù giá thuê không rẻ, nếu có thể thuận lợi đến được Hải Thần Đảo thì cũng đáng giá.Về phần lúc quay trở về, họ chỉ có thể dựa vào chính mình.
“Hoan nghênh đến với Hải Ma Hào!” – Mọi người vừa mới bước lên boong tàu, một gã trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi đã tiến tới chào đón.
Đường Tam giới thiệu với mọi người: “Vị này là Hải Đức Nhĩ tiên sinh, thuyền trưởng Hải Ma Hào.” Hải Đức Nhĩ rất lịch thiệp cười nói: “Hoan nghênh các vị tiểu thư xinh đẹp, và cả các vị tiên sinh anh tuấn!” Vừa nói, hắn vừa nheo mắt đảo qua mọi người, khi nhìn qua bốn nữ tử tuyệt sắc cũng không dừng lại quá lâu.
Thấy vậy, đồng tử Đường Tam thoáng co rút lại một chút nhưng không nói gì.
Qua giới thiệu của Hải Đức Nhĩ, mọi người biết được Hải Ma Hào có tổng cộng tám người, ngoài hắn là thuyền trưởng còn có một gã tài công và sáu thủy thủ.
Hải Ma Hào có ba tầng.Boong tàu phía trên có hai tầng, phía dưới một tầng.Vì là khách thuê, họ được ở hai tầng trên, còn nhóm thủy thủ ở bên dưới.
Từ trên cao nhìn ra xa cũng có phong vị đặc sắc.Mỗi tầng trên boong tàu có sáu phòng, tám người ở dĩ nhiên là thoải mái.
Khi vừa lên thuyền, khứu giác đã bị tấn công bởi hương vị biển nồng đậm.Bây giờ là cuối thu, gió biển gào thét mang đến từng đợt rét buốt.May mắn, tất cả mọi người đều không phải người thường, cơ thể có khả năng kháng cự rất mạnh.Gió lạnh đối với họ không đáng gì.
“Nhổ neo! Khởi hành!” – Thuyền trưởng Hải Đức Nhĩ ra lệnh.Hải Ma Hào chính thức xuất phát.
Đường Tam đưa cho hắn một bức hải đồ, để hắn dựa vào đó mà đi tới.
Hôm nay thời tiết rất đẹp.Trên biển sóng êm gió lặng, đám thủy thủ cố gắng đưa Hải Ma Hào nhanh chóng rời cảng, hướng về đại dương bao la.Khi Hải Ma Hào hoàn toàn thoát khỏi phạm vi bến cảng, thuyền trưởng Hải Đức Nhĩ ra lệnh, buồm chính được kéo lên, điều chỉnh một chút phương hướng, hướng về đích đến mà tăng tốc.
Cảnh sắc trên biển quả thực không giống bất cứ nơi nào khác.Người chưa bao giờ ra biển lớn vĩnh viễn không cảm nhận được loại cảm giác mạnh mẽ và rộng lớn này.Mặt biển mênh mông vô bờ, xa xa là đường chân trời.Phía Đông, ánh dương quang từ từ chiếu lên, rọi xuống mặt biển lấp lánh.
Toàn bộ Sử Lai Khắc Thất Quái đều đứng trên boong tàu ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt đẹp đó.Đôi mắt trống rỗng của Tiểu Vũ nhìn mặt biển với vẻ si mê.Gió biển thổi vào, tuy có hơi lạnh, nhưng lại khiến nội tâm mọi người như được khai mở, cảm giác vui sướng dâng lên trong lòng.
Cảm giác hưng phấn đó kéo dài đến giữa trưa.Bữa trưa chủ yếu là sinh vật biển, chỉ vài con cá biển đơn giản, nấu lên thêm chút rau xanh mua được ở Hãn Hải Thành.Tuy không có gì đặc biệt, mọi người vẫn cảm thấy rất ngon.Nhất là khi thuyền trưởng Hải Đức Nhĩ còn cho họ vài con cua biển khổng lồ.Loại cua này ở trên đất liền rất ngon, Thất Quái ăn rất ngon miệng.
Nhưng sau bữa trưa, chỉ còn Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn và Bạch Trầm Hương giữ được sự hào hứng.
Sau giờ ngọ, sóng gió dần nổi lên, Hải Ma Hào cũng theo đó mà dao động.Lúc đầu thì không sao, nhưng sau một thời gian, Trữ Vinh Vinh, Chu Trúc Thanh, Tiểu Vũ và Áo Tư Tạp đều bị say sóng.
Tiểu Vũ còn đỡ, được Đường Tam trực tiếp thu vào Bách Bảo Nang.Nhưng Trữ Vinh Vinh, Chu Trúc Thanh và Áo Tư Tạp thì nôn thốc nôn tháo, khiến đám thủy thủ trên thuyền cười ồ lên.Hải Đức Nhĩ nói với họ, cứ nôn vài lần rồi sẽ quen.
Đường Tam, Đái Mộc Bạch và Mã Hồng Tuấn tuy cũng thấy không thoải mái, nhưng cơ thể ba người trong Thất Quái là tốt nhất, miễn cưỡng còn chịu được.Về phần Bạch Trầm Hương, cứ thấy không thoải mái lại bay lên không trung, vừa có thể trinh sát, vừa có thể tránh say sóng.
Một ngày trôi qua rất nhanh, cuối cùng cũng không còn thấy bóng dáng đất liền, xung quanh chỉ còn đại dương vô tận.Khi mới bắt đầu hành trình trên biển, mọi người còn nghĩ đi trên biển dễ chịu hơn trên đất liền nhiều, nhưng đến bây giờ ai nấy đều tái mét mặt mày.
Thỉnh thoảng, khi gió êm sóng lặng, Đường Tam mới đưa Tiểu Vũ ra khỏi Bách Bảo Nang hít thở không khí.Nhưng trên đại dương có mấy khi gió êm sóng lặng? Dù sao, khả năng thích ứng của Tiểu Vũ tốt hơn hắn tưởng, sau vài lần say sóng, nàng hồi phục nhanh hơn Chu Trúc Thanh và những người khác.
Còn Áo Tư Tạp, Chu Trúc Thanh và Trữ Vinh Vinh từ sáng đến tối, đừng nói tu luyện, ăn cũng không dám ăn.Liên tục nôn mửa khiến họ tái mét mặt mày, trông như sắp ngất đến nơi.
Nhưng dù sao họ cũng là hồn sư trên cấp sáu mươi, cơ thể đã trải qua nhiều lần cải tạo nên khả năng thích ứng rất mạnh, dần dần đã quen với cảm giác lắc lư trên biển.
Giữa trưa ngày hôm sau, mặt biển cuối cùng cũng trở lại êm ả, ánh dương quang chiếu xuống.Bên trong khoang thuyền tràn ngập sự ấm áp.Những người say sóng miễn cưỡng uống chút canh cá rồi nghỉ ngơi.Khi đã thích ứng với hành trình trên biển, cơ thể họ dần hồi phục.
Đường Tam đứng trên boong tàu nhìn ra xa.Trên biển chỉ có thể dựa vào mặt trời để phân biệt phương hướng.Hắn tính toán sơ bộ, Hải Ma Hào đang đi đúng hướng, đang tiến gần đến Hải Thần Đảo.
Hải Đức Nhĩ đến bên Đường Tam, cung kính nói: “Hồn sư tiên sinh tôn kính, theo hành trình hiện tại, chúng ta còn khoảng tám ngày nữa là đến nơi.Nhưng nửa ngày nữa chúng ta sẽ tiến vào khu vực hồn thú hoạt động mạnh.Đến lúc đó còn phải nhờ vào các vị.”
Khi thấy Bạch Trầm Hương đang bay lượn trên không trung, vị thuyền trưởng này càng thêm cung kính với mọi người.
Đường Tam không đổi sắc mặt, hỏi: “Thuyền trưởng Hải Đức Nhĩ, các ông thường xuyên đi xa, nếu gặp hồn thú cường đại thì phải làm thế nào?”
Hải Đức Nhĩ mỉm cười: “Tuy nói vậy, hồn thú lại rất ít khi tấn công tàu thuyền.Theo ghi chép, chỉ những hồn thú hung hãn mới chủ động tấn công.Miễn là chúng ta không chọc giận chúng, thường sẽ không sao.Nếu gặp phải loại hồn thú hung hãn, chỉ có thể tự trách mình xui xẻo.Dù sao, thuyền có chắc chắn đến đâu cũng không thể ngăn cản được chúng.Hàng năm đi biển, số người chết không ít, cũng coi như cúng tế hải hồn thú.Nhưng ngài có thể yên tâm, thuyền chúng tôi được bôi một loại dược đặc biệt dùng để xua đuổi hồn thú.Hồn thú rất ghét mùi này, bình thường sẽ không đến gần.Dám đi xa thế này, thuyền trưởng nào cũng có một bộ hải đồ trong đầu, có thể đảm bảo hành khách an toàn.”
“Ồ? Hải đồ gì vậy?” – Đường Tam tò mò hỏi.
Hải Đức Nhĩ nói: “Bản đồ phân bố các hồn thú cường đại.Hồn thú trên biển và trên đất liền có điểm chung.Chúng cũng có lãnh địa riêng.Hơn nữa, quan niệm về lãnh địa còn mạnh hơn hồn thú trên đất liền.Cho nên chỉ cần không xâm phạm lãnh địa của các hải hồn thú cường đại, chúng ta sẽ không chọc giận chúng.” Nói đến đây, trên mặt hắn lộ vẻ tự hào.
Đường Tam suy nghĩ một chút, nhìn hắn: “Xem ra thuyền trưởng rất hiểu biết về hồn thú.”
Sắc mặt Hải Đức Nhĩ hơi biến đổi: “Kiếm sống trên biển, biết nhiều một chút sống lâu hơn.Ngài nói có phải không?”
Đường Tam cười cười, không nói gì thêm, ánh mắt lại hướng ra biển.
Trên biển, thời gian trôi nhanh, mới đó mà màn đêm đã buông xuống.Đêm nay thời tiết rất đẹp, có thể nhìn rõ trăng sao trên trời.Cảnh trăng lên trên biển rất đẹp, khiến lòng người say đắm.
Thời tiết dễ chịu, những người say sóng đã hồi phục được bảy tám phần.Nhưng họ không có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp, đã đi ngủ.
Trong phòng, Đường Tam nằm ôm Tiểu Vũ trên giường.Phòng không lớn, trừ chiếc giường ra thì không rộng lắm.Qua cửa sổ, có thể thấy ánh trăng lung linh.
Gió biển không lớn, nhưng nhiệt độ vẫn rất thấp.Từng đợt gió lạnh lùa qua khe cửa, làm giảm nhiệt độ trong phòng.
Đường Tam đem tấm nệm dày xếp thành hai lớp để trên giường, khiến Tiểu Vũ nằm lên càng thêm thoải mái.Cả chăn mền đều đắp lên người Tiểu Vũ.Còn hắn thì nằm bên ngoài, che chắn cho nàng khỏi gió lạnh.
Dù điều kiện gian khổ, Đường Tam vẫn rất hưởng thụ cảm giác này.Được che chở cho người mình yêu, đó là một hạnh phúc.
Tiểu Vũ tựa vào vai Đường Tam lặng lẽ ngủ, một bàn tay nhỏ nhắn đặt trên ngực hắn, hàng mi dài thỉnh thoảng lại chớp động.Nhìn ánh trăng bên ngoài, rồi nhìn vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành trong lòng, Đường Tam ngẩn ngơ.
Khi Đường Tam mơ màng ngủ, tinh thần lực của hắn đột nhiên thôi động, một tia hồng quang từ thể nội hắn xuất ra, lặng lẽ dung nhập vào cơ thể Tiểu Vũ.Lúc này, Tiểu Vũ đang ngủ say cũng mở mắt ra.
Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Vũ đã khôi phục thần thái, nhìn Đường Tam với vẻ oán trách.
Không đợi Đường Tam mở miệng, nàng đã nói: “Ca, sao huynh không biết thương thân mình vậy?”
“Ta…” – Nhìn ánh mắt của Tiểu Vũ, Đường Tam cảm thấy lòng mình tràn ngập tình yêu.
“Mau đứng lên!” – Tiểu Vũ khẽ lay Đường Tam xuống giường.Nàng nhanh chóng gấp chăn mền, trên mặt ửng hồng, rồi kéo Đường Tam trở lại giường, đắp chăn lên người cả hai.
Đường Tam cảm thấy một thân thể mềm mại trong vòng tay, một đôi tay gắt gao ôm lấy cổ hắn, ấm áp vô cùng.Một cơ thể mềm mại nhẹ nhàng vặn vẹo, dán chặt vào người Đường Tam.Cảm giác này khiến bản năng nguyên thủy của hắn trỗi dậy.
Vùi đầu vào vai Đường Tam, Tiểu Vũ khẽ nói: “Ca, nếu huynh khó chịu thì cứ nói với muội.Muội trước đây là của huynh, cả đời này cũng là của huynh.”
Đường Tam vuốt nhẹ mái tóc của Tiểu Vũ, cúi đầu hôn lên trán nàng: “Không, ta là người rất tham lam.Nha đầu ngốc, ta muốn nàng là của ta vĩnh viễn.”
Tiểu Vũ ngượng ngùng ngẩng đầu lên, chủ động tìm đến môi Đường Tam.Trong khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, linh hồn hai người hòa nhập.Đường Tam tham lam cắn lấy cánh môi mềm mại của Tiểu Vũ, ôm chặt thân thể nàng, hận không thể hòa tan nàng vào cơ thể mình.
Trong tiềm thức, bàn tay hắn từ sau lưng Tiểu Vũ dần trượt xuống nơi vòng mông đầy đặn và nảy nở, ngay lập tức, nhiệt độ trong chăn và cả khoang thuyền trở nên nóng hừng hực.
Linh hồn Đường Tam đang run rẩy, linh hồn Tiểu Vũ còn run rẩy kịch liệt hơn.Trong giây lát, Đường Tam kinh hãi tỉnh lại, mọi động tác đều dừng lại.Lúc này hắn mới giật mình phát hiện, hai tay mình đang úp lên đôi gò bồng đảo đầy đặn và như đang vểnh lên khiêu khích.Dù cách một lớp quần áo và một tầng Bát Bảo Như Ý Nhuyễn Giáp, cảm xúc kinh người này vẫn khiến người ta kinh hãi.
Làn da Tiểu Vũ sớm đã ửng hồng, nàng khẽ cử động, thân thể mềm dẻo áp sát vào thân Đường Tam.Hắn không dám tưởng tượng, nếu cả hai thực sự hòa làm một, cảm giác tuyệt vời đến mức nào.
“Ca, yêu muội đi…” – Tiểu Vũ nỉ non mơ hồ.
Đường Tam cắn chặt đầu lưỡi, cơn đau truyền đến giúp hắn thanh tỉnh hơn.Hắn có ý chí phi thường, nhưng chỉ có Tiểu Vũ mới có thể khiến ý chí hắn tan rã.Cơn đau như kim châm, hắn cố nén không nghĩ đến cảm giác tuyệt vời kia, ôm chặt Tiểu Vũ, hai tay thành thật đặt lên thắt lưng nàng.
“Không được, Tiểu Vũ, linh hồn muội bất ổn.Bây giờ chỉ tạm thời ở lại trong cơ thể ta, nếu ta yêu muội, chỉ sợ sẽ làm tổn thương linh hồn muội.Nàng vĩnh viễn là của ta, nàng không thoát khỏi ta được đâu.Chờ ta giúp nàng khôi phục hoàn toàn, dù nàng không muốn, ta cũng sẽ yêu nàng.Nhưng bây giờ thì không được, ta tuyệt đối không để nàng chịu bất cứ tổn thương nào.”
Nghe Đường Tam nói, thân thể Tiểu Vũ ngừng vặn vẹo.Khi nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đẫm lệ.
“Ca, muội cầu xin huynh một chuyện, huynh có thể đồng ý không?” – Giọng nàng run rẩy, Đường Tam cũng run lên.
“Nàng nói đi…” – Đường Tam cúi xuống hôn những giọt lệ trên má nàng.
“Huynh phải đồng ý trước đã…”
Đường Tam khẽ động lòng: “Được, chỉ cần giúp nàng hồi phục, điều gì ta cũng đồng ý.”
“Ca…” – Tiểu Vũ đau lòng nhìn Đường Tam – “Vì sao huynh lúc nào cũng thông minh như vậy? Ca, từ trước đến giờ muội chưa từng cầu xin huynh điều gì.Muội muốn huynh đừng cố gắng giúp linh hồn muội nhập thể.Chúng ta như bây giờ không tốt sao? Linh hồn muội hoàn toàn có thể mỗi ngày nhập thể một lần để gặp huynh.Với muội, như vậy là đủ rồi.” Đường Tam nghiêm mặt: “Nhưng với ta như vậy là không đủ.Ta muốn nàng là của ta vĩnh viễn, ta muốn một Tiểu Vũ hoàn hảo.Chuyện khác ta có thể đồng ý, nhưng chuyện này thì không cần bàn cãi.Ta nhất định phải giúp nàng sống lại.”
Tiểu Vũ vội nói: “Như vậy sẽ gây tổn thương rất lớn cho huynh! Hồn kỹ huynh vất vả có được sẽ tiêu tan, hồn lực cũng không thể đột phá cấp chín mươi.Muội không muốn vì muội mà huynh phải trả giá lớn như vậy.”
Hôn nhẹ lên trán Tiểu Vũ, Đường Tam nói: “Nha đầu ngốc, như vậy là không công bằng.Tại sao nàng có thể hy sinh vì ta mà không cho ta trả giá vì nàng chứ? Hiện tại, nàng chỉ có hai lựa chọn: một là, nghe ta an bài, ngoan ngoãn chờ đợi hồi phục, phối hợp với ta để sống lại.Sau này chúng ta có thể hạnh phúc bên nhau.Hai là, rất đơn giản, ta sẽ không giúp nàng sống lại nữa, và ta sẽ chết ngay trước mặt nàng.”
Ánh mắt Đường Tam trầm tĩnh nhìn Tiểu Vũ: “Tiểu Vũ, nàng phải hiểu, ta không đùa với nàng.Có lẽ người khác khó giết ta, nhưng nếu ta muốn chết, không ai có thể ngăn cản ta.Nghe lời ta, đừng bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.Nhớ kỹ, không được thương lượng.”
“Ca…” – Tiểu Vũ nhào vào lòng Đường Tam, nước mắt tuôn rơi không ngừng.Nàng biết Đường Tam không nói đùa.Bình thường Đường Tam rất ôn hòa, nhưng một khi đã quyết định chuyện gì, hắn sẽ không thay đổi.Tính cách quả quyết và lạnh lùng của hắn là độc nhất vô nhị trong Sử Lai Khắc Thất Quái.
