Đang phát: Chương 383
Một vài cao thủ từ các môn phái và thế lực lớn sử dụng nội lực để mở đường, khiến đám đông càng thêm chen chúc.
Vu Dung tạo ra một khoảng trống, nhìn Đinh Linh Nhi đang trầm tư.
Vu Dung gọi:
– Tiểu thư, chúng ta về thôi chứ?
Đinh Linh Nhi giật mình, khẽ gật đầu:
– Không sợ nguy hiểm dưới áp lực của Vũ Hoàng, đó là dũng khí.Tự nhiên đi lại giữa đám đông, đó là trí tuệ.Lý Vân Tiêu thật sự là người vừa có trí vừa có dũng, quả nhiên ta đã không nhìn lầm người.
Vu Dung im lặng:
– Mặc dù trước khi rời đi, tiểu tử này đã dùng thủ đoạn có phần thấp hèn, nhưng hiệu quả lại không ngờ.Việc công khai trở mặt với công hội Thuật Luyện Sư là một đòn giáng mạnh vào Chu gia, thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả việc bị tổn hại danh dự.Chu gia cũng sẽ có hiềm khích với ba thế gia khác.
Vu Dung cảm thán:
– Tiểu tử này thật giỏi, tuổi còn trẻ mà đã có tu vi, thủ đoạn và trí tuệ như vậy.Nếu để Lý Vân Tiêu tiếp tục phát triển thì sẽ rất đáng sợ.
Mắt Đinh Linh Nhi chớp chớp, cười bí ẩn.
Trong một tòa lầu nhỏ ở xa, Tân Như Ngọc nhìn đám đông giải tán, sắc mặt âm trầm.Ngón trỏ gõ lên mặt bàn, trong đầu nàng đang suy tính điều gì đó.
Tân Như Ngọc hỏi:
– Nhạc thúc thúc thấy Chu Ngọc Sơn có cơ hội thắng trong trận tỷ thí bảy ngày sau không?
Nhạc Cửu Lâm từ từ xuất hiện sau lưng Tân Như Ngọc, trầm giọng nói:
– Thể chất của Chu Ngọc Sơn rất đặc biệt, là người mang “bạc tình chi thân” bẩm sinh, được Đoạn Tình Sơn ưu ái và truyền thừa.Sau khi xuất quan, hiếm ai trong thế hệ trẻ của Hỏa Ô đế quốc có thể đánh lại hắn.Nhưng vừa rồi, Lý Vân Tiêu đỡ một quyền của Chu Trường Phát mà không chết, dù chỉ là dư âm lực lượng, thì Vũ Quân bình thường cũng không thể chống đỡ được.Ta cảm giác thế lực đứng sau Viêm Vũ thành còn lớn mạnh hơn cả Đoạn Tình Sơn.
Ánh mắt Tân Như Ngọc lóe lên vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo hỏi:
– Hiếm có đối thủ trong thế hệ trẻ sao? Vậy hai người này so với “Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ” của ta thì thế nào?
Nhạc Cửu Lâm mỉm cười:
– Tất nhiên là không bằng.
Nhạc Cửu Lâm khom người nói:
– Hơn nữa, Lý Vân Tiêu quá ngông cuồng, e rằng khi cánh còn chưa cứng cáp đã chết yểu.Chu Ngọc Sơn tuy được Đoạn Tình Sơn truyền thừa, nhưng tư chất bản thân có hạn, chỉ đạt đến mức đó thôi.
Tân Như Ngọc nhấp một ngụm trà:
– Hừ! Nhạc thúc thúc đánh giá Chu Ngọc Sơn thấp quá rồi.”Vong Tình Thiên Thư” của Đoạn Tình Sơn, tính trong toàn Nam Vực, cũng thuộc hàng đỉnh cao đấy.
Ngoài miệng Tân Như Ngọc có vẻ coi trọng, nhưng trong ánh mắt lại lộ vẻ khinh thường.
– Ha ha ha ha ha!
Nhạc Cửu Lâm cười lớn:
– “Vong Tình Thiên Thư” tuy bất phàm, nhưng thái tử điện hạ tu luyện “Hư Không Bảo Kinh” của Tụ Thiên Tông, so với “Vong Tình Thiên Thư” chỉ mạnh hơn chứ không hề yếu thế.Huống chi, còn có “Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ” của Thiên Châu Môn, đệ nhất nhân của thế hệ trẻ Nam Vực đương thời chính là thái tử điện hạ.
Vẻ mặt u ám của Tân Như Ngọc biến mất, hắn mỉm cười:
– Công pháp của ba đại môn phái của Hỏa Ô đế quốc thì ta đã nắm giữ hai, chỉ còn thiếu “Vong Tình Thiên Thư” của Đoạn Tình Sơn.Tiếc rằng, mấy lần đến thỉnh giáo đều bị từ chối.Đợi Chu Ngọc Sơn tu luyện thành công, ta sẽ xem “Vong Tình Thiên Thư” có điểm gì lợi hại.
Nhạc Cửu Lâm lộ vẻ cưng chiều:
– Thái tử điện hạ, công pháp chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là nâng cao tu vi bản thân, đó mới là con đường đúng đắn.
Trong khi Thượng Dương thành náo động ồn ào, Thanh Loan chiến hạm lướt qua những áng mây, bay đến Vô Thượng Cung.
Viêm Vũ thành có Cửu Long Nhiếp Linh trận, nhưng linh khí trong phạm vi mấy ngàn dặm đã bị Giới Thần Bi hút sạch, không thể cung cấp thêm.Vô Thượng Cung tuy không phải là linh sơn bảo địa, nhưng có thể làm nơi tạm trú.Lý Vân Tiêu đang nhắm mục tiêu vào Tụ Thiên Tông.
Ba tông phái mạnh nhất của Hỏa Ô đế quốc, dẫn đầu là Tụ Thiên Tông, tiếp theo là Thiên Châu Môn, Đoạn Tình Sơn.Theo lý thuyết, thực lực môn phái càng mạnh thì càng chiếm đoạt nhiều tài nguyên.Nên trong phạm vi Hỏa Ô đế quốc, linh sơn bảo địa của ba đại môn phái có linh khí dồi dào nhất.
– Tiểu tử Tề Phong rất có thể đã bước vào Bát Hoang cảnh, Vũ Tôn.Dưới cảnh giới này, uy lực của hắn có thể chấn động một phương.Dù có dùng Thanh Loan chiến hạm để tự bạo uy hiếp cũng vô dụng.
Lý Vân Tiêu thở dài, kế hoạch tự bạo không thành công.
Tần Như Tuyết đứng im bên cạnh, ôm chặt tay Lý Vân Tiêu, dường như nàng đã ngủ say.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên nhìn Tần Như Tuyết ngủ ngon, định đẩy nàng ra.Nhưng cánh tay bị Tần Như Tuyết nắm chặt, hắn thử vài lần không được.
– Lạc lão sư, làm phiền dìu nàng.Phụ nữ thật là kỳ lạ, đứng cũng ngủ được.
Lạc Vân Thường đứng sau lưng Lý Vân Tiêu, khuôn mặt bình tĩnh hơi gợn sóng, lòng đầy phức tạp.
– Để ta.
Lạc Vân Thường tiến lên, vỗ nhẹ lưng Tần Như Tuyết.Lúc này, Tần Như Tuyết mới thả lỏng tay, để Lạc Vân Thường ôm vào phòng.
Lý Vân Tiêu xua tay:
– Phù, cuối cùng cũng được giải thoát.
Lý Vân Tiêu gõ vào giữa trán, một luồng sáng bắn ra, chiếu vào Vô Thượng Cung.
Một Giới Thần Bi khổng lồ giáng xuống, ánh sáng sặc sỡ nhiều màu lấp lánh rồi vụt tắt, Giới Thần Bi biến thành một tấm bia đá bình thường.Sâu dưới lòng đất, linh khí trong Vô Thượng Cung điên cuồng tràn vào Giới Thần Bi.
– Đi thẳng vào thôi.
Lý Vân Tiêu vỗ mấy pháp quyết, Thanh Loan chiến hạm nhanh chóng thu nhỏ, bay về phía Giới Thần Bi.
Lạc Vân Thường quan sát mọi hành động của Lý Vân Tiêu, nhìn Tần Như Tuyết trong ngực mình, không hiểu sao nàng lộ vẻ ai oán, thở dài.
Lý Vân Tiêu định ra ngoài thì nghe Lạc Vân Thường hỏi:
– Tiểu tử, ngươi thật ngốc hay giả ngốc vậy?
Lý Vân Tiêu khựng lại, mỉm cười:
– Lạc lão sư hỏi thâm sâu quá, ta nghe không hiểu.
Lạc Vân Thường bực bội:
– Biết ngay là ngươi giả ngốc.Như Tuyết và Mộng Vũ, rốt cuộc ngươi thích ai? Chắc không phải muốn cả hai chứ?
Lý Vân Tiêu rối rắm gãi đầu:
– Lão sư nói gì lạ vậy, chúng ta chỉ là đệ tử Già Lam học viện, chẳng phải học viện quy định không được yêu đương sao? Lạc lão sư nói làm người ta đỏ mặt hết rồi.
– Lý Vân Tiêu, ngươi còn muốn giả ngốc sao!?
Lạc Vân Thường không hiểu vì sao nàng rất giận, cực kỳ tức giận, tức giận đến muốn đánh người.Bỗng trước mắt nàng sáng lên, Lạc Vân Thường đã ở Phương Thốn Sơn, Lý Vân Tiêu và Thanh Loan chiến hạm đã biến mất.
Giới Thần Bi và tinh thần Lý Vân Tiêu kết nối với nhau, trong phương thiên địa này hắn là thần linh, chỉ cần động lòng là có thể vượt qua vạn dặm.
Lạc Vân Thường giật mình, khẽ thở dài:
– Tiểu nha đầu, dậy đi, hắn đi rồi.
Người Tần Như Tuyết khẽ run, xấu hổ ngước đầu lên, chớp chớp đôi mắt to.
Tần Như Tuyết đỏ mặt hỏi:
– Lạc lão sư nghĩ Vân thiếu gia có thích ta không?
Lạc Vân Thường cười khổ:
– Nếu không thích, tại sao lại mạo hiểm cứu ngươi? Nhưng…
Tần Như Tuyết mừng rỡ, sau đó hồi hộp hỏi:
– Nhưng sao ạ?
Lạc Vân Thường thở dài, vuốt nhẹ mái tóc Tần Như Tuyết, dịu dàng nói:
– Chỉ sợ hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Đôi mắt Tần Như Tuyết mở to, ngơ ngác cúi đầu.
