Đang phát: Chương 382
Trong Tử Huyền phủ…
“Tần Tư, đứng lại cho ta!” Băng Nghiên tức giận dậm chân, đôi môi nhỏ nhắn bĩu ra, nhìn Tần Tư đang chạy phía trước.
Tần Tư cười hề hề, nhưng thấy Băng Nghiên đang mang thai nên không dám chạy nhanh quá, đành dừng lại.
“Phu nhân, lại sao nữa vậy?” Tần Tư vẻ mặt vô tội nhìn Băng Nghiên.
“Mẫu thân đã kể hết cho ta rồi, có phải ngươi muốn rời khỏi Tử Huyền phủ, trốn ta đi nơi khác không?” Băng Nghiên dậm chân, vành mắt đỏ hoe.
Tần Tư nghe vậy, khẽ thở dài: “Nghiên Nhi, ta không muốn giấu nàng, nhưng vận mệnh của Thiên Minh nằm trong tay ta, ta phải đến đó hoàn thành chuyện này.”
“Hừ, ta mặc kệ, ngươi đừng hòng rời đi!” Băng Nghiên giận dỗi nói.
Tần Tư cau mày, sắc mặt nghiêm trọng hơn, trầm giọng: “Nghiên Nhi, đừng như vậy mà, hơn nữa ta chỉ đi một thời gian ngắn, sẽ nhanh chóng trở về.”
Băng Nghiên đỏ hoe mắt, xoa xoa bụng, hiển nhiên đó là con của Tần Tư, và vì đứa bé này mà nàng không muốn Tần Tư rời xa nửa bước.
“…ngươi nhất định phải trở về, ta không muốn lúc con sinh ra lại không có cha bên cạnh.”
Tần Tư mỉm cười, tiến lên ôm chặt Băng Nghiên vào lòng, ôn nhu nhìn nàng: “Nếu không phải chuyện trọng đại, ta sao có thể rời xa nàng? Tin ta đi, ta sẽ nhanh chóng trở về.”
Lúc này, Tần Tư nhớ lại cảnh gặp Băng Nghiên, thật buồn cười nhưng cũng vô cùng ấm áp, khiến hắn càng ôm chặt nàng hơn.
“Được rồi, Nghiên Nhi, ta đi đây, chờ ta trở lại!”
Tần Tư hôm nay đã lĩnh ngộ được một phần Thiên đạo, thực lực tăng lên đến cảnh giới kinh khủng, gần như ngang ngửa với Tần Thạch Thiên.Một bước đạp ra đã xuất hiện trong vô tận hư không, tinh vân xa xôi lưu chuyển, vừa sáng lạn lại vừa toát ra một cỗ khí tức thần bí.
Băng Nghiên nhìn theo tàn ảnh của Tần Tư dần biến mất, cuối cùng không kìm được nước mắt.
Tần Tư nhìn sâu vào bên trong tinh vân, có chút bất đắc dĩ thở dài, tiếc nuối vì không thể sớm lĩnh ngộ được huyền cơ trong lời nói của Tần Vũ, sau khi chuyện này kết thúc, hắn sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Một khắc sau, nguyệt nha màu trắng của Thiên đạo chi nhận chiếu sáng cả hư không, mang theo một cỗ lực lượng cường đại oanh kích vào tầng không gian.Không gian vỡ tan, bên trong xuất hiện một thông đạo không rộng lắm, Tần Tư sắc mặt bình tĩnh bước vào trong.
Trong nháy mắt, Tần Tư đã đến Thiên Thần giới.Sau mấy trăm năm, Thiên Thần giới hôm nay đã rất khác biệt.Hồng câu ngăn cách hai giới đã hoàn toàn biến mất, dường như Thiên giới và Tu La giới đã dung nhập làm một, người của hai giới có thể đi lại cùng nhau mà không hề có mâu thuẫn.
Tần Tư có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi của Thiên Thần giới, nhanh chóng đến một thảo nguyên rộng lớn, không xa là một cung điện nguy nga tráng lệ, ánh nắng vàng chiếu xuống như thủy triều sáng lạn, đẹp đẽ thần bí.Trước điện, hai binh lính đứng thẳng, với tu vi của hắn, việc ra vào cung điện còn dễ hơn ăn cháo.
Trong đại điện, Đế Thiên Hồn đang ngồi ở vị trí mà Đế Thích Thiên từng ngồi, xung quanh là những mỹ nữ Tu La tuyệt sắc, đôi mắt quyến rũ như vẽ kích thích bản năng nguyên thủy của đàn ông.
“Đại ca!” Đế Thiên Hồn thấy Tần Tư thì giật mình nhưng vẫn hô lên.
Tần Tư cười: “Tiểu tử thúi, nhiều mỹ nữ vây quanh như vậy, diễm phúc không ít nhỉ.”
Đế Thiên Hồn vội vàng lệnh cho các mỹ nữ Tu La lui ra ngoài, đứng trước mặt Tần Tư cười hì hì: “Đại ca, sao huynh lại trở về?”
“Chẳng lẽ ở đây không chào đón ta? Ta đến lần này có việc quan trọng, sẽ kể cho đệ nghe.Cha đâu?”
Đế Thiên Hồn bĩu môi: “Từ sau khi Tần tiền bối cho cha Tinh thần quyết, người dường như dành toàn bộ thời gian trong Thiên Thần điện, cả ngày bế quan tu luyện, trăm năm cũng chỉ ra ngoài vài lần, ngay cả vương vị cũng truyền cho đệ.Cũng may hiện giờ Tu La giới và Thiên Thần giới không có chiến tranh, đệ coi như nhàn nhã tiêu dao tự tại.”
Tần Tư nhíu mày: “Khi ta đến đây thì nhận thấy cấm chế bên trong hồng câu đã biến mất, là sao?”
“Đó là do Huống Thiên Minh, hắn giờ là Tu La vương, hai giới không còn mâu thuẫn nên đã phá hủy cấm chế.Bây giờ hai giới đi lại rất yên ổn nên đệ mới có thể không cần ra oai mà vẫn có nhiều mỹ nữ Tu La như vậy.” Đế Thiên Hồn có chút kiêu hãnh cười.
Tần Tư cười trừ, nhưng điều này không giống tính cách của Huống Thiên Minh, có lẽ phần lớn là chủ ý của Lãnh Diễm Phỉ.
Sau khi hàn huyên vài câu, Tần Tư chuẩn bị cáo biệt rời đi, Đế Thiên Hồn vội vàng ngăn lại: “Sao phải đi gấp vậy, huynh không muốn gặp cha sao?”
Tần Tư cười: “Sao có thể không muốn? Ta tất nhiên muốn gặp lão nhân gia, nhưng bây giờ người đang bế quan tu luyện, nếu quấy rầy thì không tốt, dù sao ngày dài tháng rộng mà.”
Đế Thiên Hồn thở dài: “…đại ca, bảo trọng!”
“Bảo trọng!” Tần Tư vỗ vai Đế Thiên Hồn, khi chuẩn bị rời đi thì một thanh âm quen thuộc vang lên khiến hắn khựng lại.
“Cứ như vậy mà đi sao, ngay cả ta cũng không muốn gặp?”
Xoay người lại, Tần Tư thấy Đế Thích Thiên đứng không xa, trong lòng vô cùng kích động, run giọng: “Cha…” Sau khi khôi phục trí nhớ, hắn cũng không bỏ qua ký ức của Đế Tuyết Phong tại Thiên Thần giới, nên tình cảm cha con này là không thể chối cãi.
Lúc này, Đế Thích Thiên tựa hồ vừa ngộ ra một tầng mới, toàn thân tỏa ra một cỗ khí tức khác thường, đối với Tinh thần quyết cũng đã tiến vào cảnh giới Hắc động kỳ, tư chất quả thật cao, e rằng ngay cả Tần Vũ cũng muốn chứng kiến tận mắt.
Đế Thích Thiên đi tới trước mặt Tần Tư, dừng lại, mỉm cười nói: “Ngươi gọi ta một tiếng Cha, ta đã rất cảm kích rồi.Dù là luân hồi chuyển thế, nhưng dù sao ngươi cũng là người Tần gia, sau này cứ gọi ta là Cha nuôi đi.”
Tần Tư dùng sức gật đầu: “Vâng, Cha nuôi!”
Đế Thích Thiên thở dài: “Hôm nay vừa hay Cha nuôi xuất quan, vốn muốn cùng huynh đệ các ngươi uống vài chén, nhưng xem ra không có cơ hội rồi.”
“Yên tâm Cha nuôi, đợi mọi chuyện xong xuôi, con nhất định sẽ trở về cùng Cha say túy lúy một phen!”
Đế Thích Thiên ha ha cười lớn: “Tốt lắm, túy lúy một phen, Cha nuôi nhất định chờ ngươi trở về!”
…Sau khi cáo biệt với cha con Đế Thích Thiên, Tần Tư liền đi tới Tu La giới.Bây giờ các thành trì ở Tu La giới đã thay đổi rất nhiều, ngay cả tên thành cũng đã đổi, ví dụ như Sa thành trước đây đã thành Lạc Dương thành, Ma thành cũng biến thành Thanh Viễn thành.Tần Tư chắc chắn Huống Thiên Minh không có nhã hứng như vậy, xem ra đây là kiệt tác của Lãnh Diễm Phỉ.
Năm đó, sau khi Huống Thiên Minh đánh bại Trạc Nghiên, tất cả Tu La tộc nhân ở các thành trì đều nhất mực tuân lệnh hắn, hơn nữa, với Thiên đạo chi nhận trong cơ thể hắn, họ cũng tâm phục khẩu phục Tu La vương.Trải qua mấy trăm năm thay đổi, cả Tu La giới cũng phồn hoa hẳn lên, đạt tới thịnh thế chưa từng có.
Tần Tư sau khi nghe ngóng mới biết được Huống Thiên Minh đặt chủ thành tại một nơi tên là Thiên Mông thành, chính là Bích thành năm xưa.Huống Thiên Minh đặt tên cha hắn cho chủ thành, coi như là sùng kính đối với Thiên Mông.
Ban đêm, trời nhá nhem tối, bên trong Thiên Mông thành lại vô cùng náo nhiệt, Tu La tộc nhân và Thiên nhân trải qua mấy trăm năm đã dung hợp văn hóa, không có xung đột, ai nấy đều cười nói vui vẻ trên đường phố xem biểu diễn tạp kỹ.
Trung tâm chủ thành là một cung điện không lớn lắm, bên ngoài có tầng tầng phòng vệ, bên trong cơ hồ không có binh lính, vì tân nhậm Tu La vương không thích có người ngoài đi lại ở đây.
Sâu trong cung điện, Huống Thiên Minh ngồi trong đại sảnh như một pho tượng, tựa như đang nhập định, Lãnh Diễm Phỉ thân thiết ngồi bên cạnh, trong mắt lộ vẻ ôn nhu quyến luyến.
Đột nhiên, thân thể Huống Thiên Minh chấn động, Thiên đạo chi nhận trên cánh tay phải phát ra tiếng kêu bén nhọn, Lãnh Diễm Phỉ giật mình lùi lại mấy bước.Huống Thiên Minh chậm rãi mở mắt, nét mặt ưu sầu.
Lãnh Diễm Phỉ vội vàng đến vuốt ve cánh tay phải của hắn, nói: “Vẫn vậy sao?”
Huống Thiên Minh gật đầu, hơi tức giận nói: “Tại sao, nhiều năm như vậy mà vẫn không cách nào đột phá, tại sao ta không thể hoàn toàn lĩnh ngộ Thiên đạo chi nhận?!”
“Ngươi…trước nên bình tĩnh một chút, ta nghĩ…có lẽ cơ duyên chưa đến mà thôi.”
Dù có Lãnh Diễm Phỉ an ủi, nhưng Huống Thiên Minh vẫn cảm thấy phẫn nộ, phần nhiều là nghi hoặc.
“Đúng vậy đúng vậy, chính là cơ duyên chưa đến, nhưng hôm nay chính là ngày gặp cơ duyên của Thiên Minh huynh đệ!”
Một thanh âm từ bên ngoài cửa vang lên, Huống Thiên Minh ngưng thần nhìn lại, trong mắt hiện lên quang mang hưng phấn: “Tần Tư, sao ngươi lại tới đây, Tiểu Quân và Hầu tử có đến không?”
Tần Tư nhíu mày: “Bọn họ không đến, nhưng nếu ngươi nhớ họ thì có thể tự mình đi, dù sao với khả năng lĩnh ngộ Thiên đạo chi nhận của ngươi, ngươi có thể tùy ý trở lại Tử Huyền phủ…Haizz, không ngờ ngươi lại có bản lĩnh như vậy, có thể biến Tu La giới thành bộ dạng thế này, thật không tệ.”
Lãnh Diễm Phỉ có chút nghi hoặc: “Ngươi đến đây làm gì?”
Tần Tư mỉm cười, lập tức sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Ta đến để giải thoát cho ngươi, Thiên Minh!”
