Chương 382 Người đó là ai?

🎧 Đang phát: Chương 382

Lâm Vân thần thức bao trùm, mọi chuyện như lòng bàn tay.”Bàng Hải này cũng không phải kẻ ngốc.Chỉ trách tỷ tỷ Cận Thi Kỳ kia quá ngây thơ, cứu được muội muội rồi còn nấn ná làm gì, không lo chuồn lẹ đi!”
“Tỷ, chúng ta đi thôi!” Cận Thi Kỳ giật mình, nàng biết nơi này không nên ở lâu.Bị giam cầm cả tuần, thân thể tuy không tổn hao, nhưng tinh thần đã đến cực hạn.Nay gặp được tỷ tỷ, buông lỏng gánh nặng, chỉ mong về nhà nghỉ ngơi, quên hết mọi chuyện.
Cận Dung thấy Bàng Hải kia úp mở không dám khai ra kẻ đứng sau, cũng đành chịu.Nàng cũng chẳng đoán ra được là ai.”Thi Kỳ, muội giúp tỷ mua bộ quần áo khác.Bộ này dính đầy máu, không tiện ra ngoài.”
Bàng Hải nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dẫn hai người đến một gian phòng sạch sẽ.Ra lệnh cho Tiểu Phân đi cùng Thi Kỳ mua quần áo.
Sắp xếp xong xuôi, gã béo mới dám dẫn thủ hạ lên tầng chín.
Thấy Lâm Vân mặt không chút biểu cảm, Bàng Hải thấp thỏm không biết mình làm có vừa ý vị tiền bối này không.Định bụng tiến lên bẩm báo, Lâm Vân đã phất tay: “Ngươi làm gì, ta đều thấy cả.Mấy tên đàn em kia, tự ngươi xử lý đi.”
Bàng Hải sững sờ.”Vị tiền bối này quả nhiên lợi hại! Chỉ ngồi yên một chỗ mà mọi chuyện đều nắm rõ!” Trong lòng vừa mừng vừa lo.Mừng vì được Lâm tiền bối tha mạng, lo vì đám đàn em kia coi như xong đời.
Ba gã nam tử vừa nhậu nhẹt với Cận Dung bước vào phòng, thấy vô số đại ca đứng sau lưng thanh niên kia với vẻ cung kính, liền biết thân phận người này là cao nhất.Cả ba sợ đến đứng không vững.Bọn chúng tính là cái thá gì? Các đại ca bang phái còn phải khúm núm trước mặt thanh niên kia như cháu nội, đủ thấy thế lực hắn khủng bố đến mức nào.
Thủy Đàm nghe Lâm Vân nói vậy, nghiến răng một cái, rút dao sau lưng đồng bọn, vung tay chém xuống.
“Phập!”
Một cánh tay lìa khỏi thân, máu tươi phun đầy sàn.Thủy Đàm mặt trắng bệch, quỳ rạp xuống đất: “Vãn bối không hiểu chuyện, đắc tội tiền bối.Cắt một tay bồi tội.Nếu tiền bối chưa hết giận, cứ lấy mạng vãn bối!”
Lâm Vân thấy vậy khẽ gật đầu, thầm khen kẻ này ngoan độc.Người bình thường bị cụt tay khác hẳn tu sĩ.Tu sĩ có thể vận công cầm máu, còn hắn cụt tay chẳng khác nào vứt đi nửa cái mạng.Không kịp cầm máu thì cả mạng cũng khó giữ.Với dũng khí này, Lâm Vân quyết định tha cho hắn một mạng.Tính cách hắn có chút giống Lý Thanh.
Hai tên còn lại thấy Thủy Đàm tự chặt tay, sắc mặt tái mét, nhưng không ai dám làm theo.
“Ngươi tự xử lý vết thương đi.” Lâm Vân hờ hững nói.
Thủy Đàm nghe vậy mừng rỡ, biết mình giữ được mạng.Bàng Hải vội vàng đỡ hắn ra ngoài, sai hai tên bảo tiêu đưa đến bệnh viện, rồi mới quay lại phòng.
Bàng Hải trở về thì phát hiện hai tên đàn em và xác chết đã biến mất không dấu vết.Hắn biết là do Lâm Vân làm, càng thêm lạnh người.
“Ta ghét nhất là chuyện mua bán phụ nữ.Thổ Thất vì chuyện này mà xương cốt không còn.Hy vọng mọi người ở đây đừng làm những chuyện khiến ta không vui.” Lâm Vân lạnh lùng nhìn gần mười trùm xã hội đen.
Đám đại ca xã hội đen ở đây, ai mà chẳng nhúng chàm? Không làm chuyện dơ bẩn thì lấy đâu ra tiền nuôi đàn em? Bọn chúng chỉ mong Lâm tiền bối đừng nhắc đến các phi vụ khác.Cũng may, Lâm Vân không hề ra điều kiện gì thêm.Hắn đâu phải cảnh sát quốc tế, hơi đâu mà quản nhiều!
Nhờ câu nói này của Lâm Vân, trong vài chục năm sau, không hề có vụ mua bán phụ nữ nào xảy ra.
Cận Dung len lén nhìn ra cửa sổ, xem muội muội mua quần áo có xảy ra chuyện gì không.Nàng thấy hai gã nam tử đang vội vàng bế Thủy Đàm cụt tay, máu me đầy người rời khỏi tòa nhà Huy Hoàng.Vừa nãy còn thấy hắn ta rất ổn mà, chẳng lẽ vừa bị chặt tay? Lòng nàng càng thêm nghi hoặc.
Người giúp tỷ muội mình, lại chặt tay Thủy Đàm, là vì giúp tỷ muội mình hả giận, hay vì mục đích gì khác?
Lâm Vân nhìn đám lão đại xã hội đen, thầm tính toán, nếu lợi dụng bọn chúng tốt, biết đâu lại có tác dụng.
Nghĩ đến đây, Lâm Vân nhìn Ngụy Cung: “Ngụy Cung, ngươi chỉnh đốn lại các bang hội cho ta.Sau này có chuyện quan trọng hoặc kỳ quái gì thì lập tức báo cho ta biết.Liêu Nhị và Kỳ Sơn là trợ thủ của ngươi.Còn nữa, giúp ta thu thập một số thảo dược, tranh vẽ ở trong này.”
Lâm Vân nói xong đưa một quyển sách cho Ngụy Cung, lại lấy một viên linh thạch luyện thành lệnh bài đưa cho hắn: “Sau này có tin tức gì thì đưa cho người có lệnh bài giống như vậy.”
“Vâng, tôi nhớ kỹ rồi.” Ngụy Cung cung kính đáp.
“Vậy đi, các ngươi cứ bàn bạc.Có chuyện gì thì bảo Ngụy Cung tìm ta.Lát nữa ta sẽ cho Ngụy Cung số điện thoại.” Lâm Vân nói xong đứng lên rời khỏi phòng.
Ra ngoài cũng mất một thời gian rồi, về sớm kẻo lão bà lại lo lắng.Ngụy Cung và các trùm xã hội đen kính cẩn tiễn Lâm Vân ra ngoài.Còn định đưa đến tận cửa lớn, nhưng Lâm Vân đã khoát tay rồi đi xuống.Thấy Lâm Vân đã đi hẳn, bọn chúng mới lau mồ hôi lạnh trên trán.Thầm nghĩ, suýt nữa thì mất mạng ở đây!
“Được rồi, hiện tại chúng ta bàn bạc những chuyện Lâm đại ca đã phân phó.Tôi nghĩ tuy Lâm đại ca không nói, nhưng nếu kiếm ít thảo dược, Lâm đại ca chắc chắn sẽ không vui.Còn kiếm được nhiều, biết đâu Lâm đại ca cao hứng lại ban thưởng cho vài viên đan dược, lúc đó chúng ta sẽ được lợi lớn!” Ngụy Cung nói xong nhìn đám lão đại xung quanh, trong lòng vô cùng vui mừng.Dù Lâm Vân không nói thẳng hắn là người đứng đầu, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.Hắn cho phép mình, Liêu Nhị và Kỳ Sơn toàn quyền phụ trách.
Lâm Vân ra khỏi tòa nhà Huy Hoàng, hắn nghĩ, mình và Dịch Hổ cũng giống nhau, tìm đám lão đại này hỗ trợ.Nhưng Dịch Hổ giờ đã tan thành mây khói.Thực lực mới là tất cả.Với thực lực của mình, hắn chính là đứng đầu thế giới này.Nhưng ở thế giới Tu Chân chính thức, phỏng chừng hắn chẳng là gì cả.
“Tỷ, sao tỷ còn ở đây?” Cận Thi Kỳ mua quần áo trở về, giúp Cận Dung thay đổi, nhưng thấy tỷ tỷ vẫn đứng trong tòa nhà, không chịu rời đi.
“Thi Kỳ, tỷ cho rằng người đã giúp chúng ta vẫn còn ở trong tòa nhà Huy Hoàng này.Chúng ta trốn ở một bên, biết đâu lại gặp được hắn.” Cận Dung rất muốn biết ai đã giúp đỡ tỷ muội cô.
“Tỷ, nếu người đó không ra thì chẳng lẽ chúng ta phải chờ cả đêm? Muội mệt quá rồi, muốn về nhà ngủ một giấc.” Cận Thi Kỳ mệt mỏi nói.
“Ừ, vậy chúng ta về thôi.” Kỳ thực Cận Dung cũng mệt mỏi không kém.Hơn nữa vừa nãy nàng còn giết người.Tuy Bàng Hải nói không có việc gì, nhưng trong lòng nàng luôn bất an.Nàng không dám nói cho muội muội, sợ em lo lắng.
Lâm Vân vừa ra thì gặp hai tỷ muội Thi Kỳ.Gặp mặt rồi thì không thể làm như không quen.
“Thi Kỳ, lâu rồi không gặp.Sao không thấy em đến nhà anh chơi?” Lâm Vân cười chào hỏi Thi Kỳ.
Cận Thi Kỳ quay đầu nhìn Lâm Vân, kinh hỉ kêu lên: “A, Lâm đại ca, đúng là lâu rồi không gặp anh.Em vẫn đến nhà anh chơi mà, nhưng anh có ở nhà đâu.Chỉ có chị Vũ Tích và Lâm Hinh.Anh về bao giờ vậy?”
Nói xong liền chạy tới nắm lấy tay Lâm Vân, nhưng lập tức cảm thấy không ổn.Năm đó, cô và Lâm Hinh bạo dạn như vậy vì cả hai còn là sinh viên.Nhưng giờ cô đã hai mươi bảy tuổi rồi, thân mật như vậy thì không đúng lắm.
Lâm Vân hiểu ý Cận Thi Kỳ, chỉ tùy ý vỗ vai cô: “Mỹ nữ trưởng thành, biết thẹn thùng rồi à? Nhưng gặp anh thì có gì phải xấu hổ chứ? Nếu hai tỷ muội rảnh thì hôm nay anh mời hai người một bữa cơm.”
Nghe Lâm Vân nói vậy, sắc mặt Cận Thi Kỳ mới bình thường trở lại, làm mặt quỷ nói: “Mỹ nữ gì như em chứ? Em già rồi! Mà Lâm đại ca vẫn trẻ như ngày nào, chẳng thấy thay đổi gì cả!”
Lâm Vân cười ha ha.Hắn không ăn Tiên Nhan Đan, nhưng tu vi đã là bảy sao, dung mạo có thể giữ năm trăm năm không đổi.
“Có gì đâu, nếu em thích, anh sẽ giúp em không bao giờ già.”
Đây không phải là nói suông.Trên người hắn vẫn còn một viên Tiên Nhan Đan.Lâm Hinh còn hơn một viên.Cho dù sau này không thể luyện chế Tiên Nhan Đan, vẫn còn có Trú Nhan Đan.Tuy Trú Nhan Đan không có tác dụng nghịch thiên như Tiên Nhan Đan, nhưng vẫn có thể bảo trì dung mạo được một trăm năm.
Cận Thi Kỳ nhếch miệng.Cô biết Lâm Vân nói đùa, nhưng không vạch trần.
“Em, anh này là?” Cận Dung thấy em gái mình thân mật với người này đến mức quên cả mình, không khỏi chen vào.
“À, em quên mất.Tỷ, đây là anh Lâm Vân, em đã từng nhắc qua đó.Anh ấy là anh của Lâm Hinh, bạn thân nhất của em.Lâm đại ca, đây là chị gái em, Cận Dung.” Cận Thi Kỳ giới thiệu hai người.
Sắc mặt Cận Dung có chút kỳ quái.Lâm Vân này cũng đi ra từ tòa nhà Huy Hoàng, chẳng lẽ hắn chính là người đã giúp đỡ tỷ muội cô sao?
Nghĩ đến đây, nàng vội vàng giơ tay bắt tay Lâm Vân: “Lâm đại ca, cảm ơn anh đã chiếu cố Thi Kỳ.”
Lâm Vân cười đáp: “Anh có giúp được gì cho Thi Kỳ đâu.Anh mới trở về từ hôm qua mà.”
Trong lòng lại nghĩ, cô nàng này đang thử mình à?
Cận Dung nghe Lâm Vân nói vậy càng thêm hoài nghi.Không phải hắn thì còn ai muốn giúp tỷ muội mình nữa?
“Lâm đại ca, em và chị có việc phải về luôn rồi.Để hôm nào em tới nhà anh chơi nhé.” Cận Thi Kỳ vội vàng nói.Nếu là bất kỳ hôm nào khác, Cận Thi Kỳ đều nguyện ý đi ăn cơm với Lâm Vân.Nhưng hôm nay thì không được.Không chỉ vì cô mới thoát khỏi bị bắt cóc, mà chị cô vừa giết người, trong lòng chắc chắn có ám ảnh.Phải về nghỉ ngơi, đồng thời an ủi chị ấy.
“Ừ, cũng được.Hẹn gặp lại.” Vừa vặn có một chiếc taxi đi tới, Lâm Vân vẫy xe rồi chào tạm biệt hai tỷ muội Thi Kỳ.
Cận Dung muốn đi ăn cơm với Lâm Vân luôn để thăm dò chuyện vừa nãy, nhưng em gái đã nói vậy rồi, cô đành bất đắc dĩ đợi lần sau.Nếu em gái đến nhà Lâm Hinh, cô cũng sẽ đi cùng.
“Thi Kỳ, Lâm Vân kia có phải là chủ tịch của tập đoàn Vân Môn không?” Vừa về đến nhà, Cận Dung liền hỏi lại Cận Thi Kỳ.Trong lòng cô vẫn còn rất nghi ngờ.
“Vâng, có chuyện gì vậy tỷ?” Cận Thi Kỳ kỳ quái hỏi.Không phải chị ấy đã biết từ trước rồi sao, còn hỏi lại làm gì?
“Em nói xem, Lâm Vân kia có phải là ân nhân cứu mạng chúng ta không?” Lời này của Cận Dung khiến Thi Kỳ rơi vào trầm tư.Lâm Vân là chủ tịch của tập đoàn Vân Môn, về sau dù đã trao hết quyền lực cho Lâm Hinh.Nhưng một người có thể thành lập một công ty như vậy, chứng tỏ hắn không phải là người tầm thường.
Chỉ là, cô cũng biết tên mập kia là ai.Lúc trước, đàn em của hắn uy hiếp cô, nói rằng lão đại của chúng là Bàng Hải, bang chủ Thiểm Bang.Rồi bảo cô đừng cố chống cự.Tuy Cận Thi Kỳ chưa từng nghe nói về Thiểm Bang, nhưng nếu là lão đại của cả một bang hội, thì chắc chắn không đơn giản.Lâm Vân chỉ là một thương nhân, sao có thể tạo ảnh hưởng cho một trùm xã hội đen được? Điều này khó mà xảy ra.
“Tỷ, Lâm đại ca chỉ là chủ tịch của một tập đoàn mà thôi.Hơn nữa, hơn nữa…” Cận Thi Kỳ không nói hết câu.Bởi cô muốn nói Lâm Vân hình như có chút điên khùng.Lúc đầu gặp hắn, chẳng phải cả người đều rách rưới sao? Hắn có thể thành lập được một tập đoàn lớn như vậy, có lẽ là nhờ gia tộc đứng sau ủng hộ.Dù Lâm Hinh đã tâng bốc anh trai của mình rất nhiều lần, nhưng cô em gái nào mà chẳng thế.Có ai lại chê anh của mình kém đâu?
Sở dĩ Cận Thi Kỳ có hảo cảm với Lâm Vân, bởi vì hắn là anh trai của Lâm Hinh, bạn thân nhất của cô.Hơn nữa lúc ở bên cạnh Lâm Vân, cô không hề có áp lực gì, có cảm giác an toàn như một người anh trai vậy.
Nhưng hiện tại, cho dù Lâm Vân đã là chủ tịch, khí chất của anh vẫn bình thản như vậy, không hề có chút kiêu căng, như mây trôi nước chảy.
“Hơn nữa cái gì?” Cận Dung hỏi.
“Không có gì.Tỷ phải tiếp xúc với anh ấy một thời gian dài mới hiểu được anh ấy.” Ý của Cận Thi Kỳ là, Lâm đại ca là người tốt, chứ không dính dáng gì đến xã hội đen cả.
Thử nghĩ, có thể khiến trùm xã hội đen cung kính như cháu nội trước mặt tỷ muội cô, một doanh nhân có thể làm được không?
“Em rất hiểu hắn à?” Cận Dung vẫn không tin lời của cô em gái.
“Cũng không phải là hiểu rõ.Nhưng em biết Lâm đại ca là người tốt.Ủa, không đúng…” Cận Thi Kỳ nhớ đến năm đó Lâm gia xảy ra biến cố, khiến cả mẹ và cha của Lâm Hinh bị thương.Về sau Lâm Vân chữa khỏi cho cha mẹ, rồi đêm đó rời khỏi Phần Giang.
Về sau Lâm Hinh vụng trộm nói với cô, anh trai rất có thể đi báo thù.
Một người bình thường, có thể đi tìm kẻ gây sự với Lâm gia để báo thù sao?
Còn có, lúc đó Lâm Vân rời đi tận hai năm thì phải.
Lẽ nào đúng là Lâm đại ca giúp mình? Trừ anh ấy ra, còn ai muốn giúp đỡ tỷ muội cô đơn như bọn họ? Đúng rồi, nhất định là anh ấy.Ngày mai mình sẽ đến nhà Lâm Hinh hỏi xem.
“Sao vậy? Có gì không đúng à?” Cận Dung thấy sắc mặt của cô em gái biến đổi, liền hỏi.

☀️ 🌙