Chương 380 Ra oai

🎧 Đang phát: Chương 380

Lưu Chính Văn? Thật không ngờ lại gặp cậu ở đây, đã lâu không gặp!
Lâm Vân nhận ra người này, Lưu Chính Văn, bạn học đại học năm nào.Dù chỉ học chung một tiết, xem như cũng có chút giao tình.
– Ái chà, đúng là cậu rồi, Lâm Vân! Lúc nãy tôi thấy hơi giống nên thử gọi, ai ngờ lại may mắn vậy.Tôi, Phương Tường, còn cả Thạch Lực nữa, bọn tôi đang làm việc ở Yên Kinh.Lát nữa cùng nhau đi ăn một bữa nhé?
Lưu Chính Văn hào hứng nói.
Lâm Vân cười:
– Cũng được, nhưng tôi có chút việc bận, mấy hôm nữa tôi sẽ tìm các cậu.
Gặp lại bạn cũ, Lâm Vân cũng vui vẻ.Dù sao Lưu Chính Văn cũng là người đáng kết giao.
Tạm biệt Lưu Chính Văn, Lâm Vân dẫn Tiểu Tinh lên xe, rồi lạnh lùng nhìn gã đàn ông ngồi bên cạnh tài xế:
– Đi thôi.
Thấy vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ của Lâm Vân, gã tài xế cảm thấy bất an, nhưng không rõ là điều gì.Chỉ biết răm rắp nghe theo, lái xe đi.
Chiếc Mercedes dừng lại trước một tòa nhà mang tên Huy Hoàng.Lâm Vân dẫn Tiểu Tinh theo gã đàn ông vào thang máy, không nói một lời.Thần thức của hắn đã bao phủ toàn bộ tòa nhà Huy Hoàng.
Một khuôn mặt quen thuộc chợt xuất hiện trong thần thức.Cận Thi Kỳ? Không, không phải cô ta.Dù đã lâu không gặp, nhưng Lâm Vân vẫn nhận ra.Người này chỉ giống Cận Thi Kỳ mà thôi, vẫn có thể phân biệt được.Cận Thi Kỳ mang vẻ đẹp búp bê, còn cô gái kia thì thành thục hơn, nhưng tuổi tác xấp xỉ.
Cô ta đang ăn cơm cùng sáu người, bốn nam, hai nữ.Có một ghế trống, xem ra người đó chỉ tạm thời ra ngoài.
Lâm Vân thu hồi thần thức, theo gã đàn ông đến phòng đầu tiên trên tầng chín.
Cửa vừa mở, Lâm Vân thấy ba gã đàn ông ngồi đó, hai tên vệ sĩ đứng sau lưng gã ngồi giữa.Xem ra thân phận của gã này là cao nhất.
Gã trung niên nhìn Lâm Vân, không thèm để ý đến hắn, mà dán mắt vào Tiểu Tinh phía sau.Một lúc sau, gã mới thỏa mãn gật đầu, liếc xéo Lâm Vân:
– Không ngờ nó lại là thú cưng của cậu, còn có tên Tiểu Tinh nữa chứ.
Lâm Vân xoa đầu Tiểu Tinh:
– Sủa bậy gì đó?
Tiểu Tinh ấm ức nhìn Lâm Vân, trong lòng thầm nghĩ: “Mình có sủa bậy gì đâu chứ?”.
Ánh mắt gã trung niên lóe lên vẻ giận dữ, hừ lạnh một tiếng:
– Cậu nghĩ ta sẽ tin Tiểu Tinh là thú cưng của cậu sao? Cậu có biết vì sao cậu bị đưa tới đây không? Nếu không phải hôm nay tâm trạng ta tốt, khi cậu bước chân vào đây đã là người chết rồi.Không cần biết Tiểu Tinh có phải thú cưng của cậu hay không, nếu cậu muốn sống, hãy nói cho ta biết, làm thế nào cậu khiến Tiểu Tinh nghe lời như vậy?
Lâm Vân nhìn gã trung niên, vẻ mặt đầy giễu cợt:
– Nếu tôi nói ra, chắc vẫn không thoát khỏi cái chết phải không?
– Cậu rất thông minh.Nếu cậu đồng ý đi theo ta, giúp ta trông coi Tiểu Tinh, ta sẽ xem xét tha cho cậu một mạng.Hoặc là cậu nói ra, ta cho cậu một cái chết thoải mái.Cậu không cần giới thiệu bản thân đâu.Dù cậu là ai, ta cũng không quan tâm.
Gã trung niên cười lớn, có vẻ rất thưởng thức sự thông minh của Lâm Vân.Mấy tên thiếu gia kinh thành, động một tí là khoe mẽ cha mẹ, dòng họ, thật là khó chịu.
Gã trung niên nói xong thì gõ bàn, hai tên vệ sĩ lực lưỡng lập tức tiến đến gần Lâm Vân.
Lâm Vân chẳng thèm quan tâm đến đám người này.Hắn đang chăm chú theo dõi cô gái giống Cận Thi Kỳ.Cô ta vừa lén lấy một con dao găm từ trong túi, giấu vào tất chân, rồi tiếp tục mời rượu những người ngồi cùng.Nhưng sát khí trong mắt cô ta, Lâm Vân nhìn thấy rõ ràng.Hắn thầm khen cô nàng này thật bưu hãn.
Xem ra cô ta muốn giết ai đó.Nhưng bản lĩnh của cô ta thế nào đây? Lâm Vân rất tò mò.
Thấy Lâm Vân lộ vẻ kinh ngạc rồi lại chuyển sang mỉm cười, gã trung niên nghĩ thầm, chẳng lẽ tên này là một thằng ngốc? Hay là làm thiếu gia kinh thành lâu quá nên không biết nguy hiểm là gì rồi? Gã ra hiệu cho hai tên vệ sĩ.
Hai tên vệ sĩ hiểu ý, túm lấy bả vai Lâm Vân, định ấn hắn quỳ xuống đất.Phải cho tên thiếu gia này nếm chút mùi đau khổ thì mới tỉnh ngộ được.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, gã trung niên còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã thấy hai tên vệ sĩ bị quật ngã, nằm bất động.
Gã trung niên lập tức đứng phắt dậy.Điều khiến gã kinh ngạc không phải là hai tên vệ sĩ của mình bị đánh bại, mà là gã không nhìn thấy rõ chuyện gì đã xảy ra.
Trên đời này còn có chiêu thức mà ngay cả gã cũng không nhìn thấy? Gã không thể tin nổi.Nhưng nhìn vẻ bề ngoài của Lâm Vân, không giống người từng luyện võ công.Chỉ là một người bình thường không thể bình thường hơn.Đến lúc này gã trung niên mới nhớ ra, người càng bình thường thì càng đáng sợ.
– Cậu rốt cuộc là ai?
Gã trung niên nhìn chằm chằm vào Lâm Vân, nghiêm nghị hỏi.
– Chẳng phải vừa nãy ông bảo không cần giới thiệu sao? Giờ lại hỏi làm gì?
Lâm Vân cười mỉa mai.Tên này tưởng rằng tu vi Luyện Khí tầng mười hai là có thể hoành hành bá đạo.Cũng thật bất ngờ khi có thể gặp một tu sĩ Luyện Khí tầng mười hai trên Địa Cầu.Không biết gã có liên quan gì đến môn phái Côn Luân không?
Có tiếng gõ cửa vang lên.Gã trung niên hừ lạnh một tiếng:
– Vào đi.
Nhưng ánh mắt của gã vẫn không rời khỏi Lâm Vân.
– Ngụy Cung của Yên Kinh tham kiến quan chủ.
– Giang Thủ Nghĩa của Trường Hưng tham kiến quan chủ.
– Liêu Nhị của Trung Ninh bái kiến Dịch quan chủ.
Lâm Vân vừa nhìn đã biết ba người này là những kiêu hùng của giới hắc đạo, ai cũng độc chiếm một phương.
“Liêu Nhị?”
Cái tên này nghe quen quen, có phải là Liêu Nhị “lấy đức thu phục người” của Trung Ninh kia không? Thật không ngờ lại gặp gã ở đây.
Với thế lực lớn mạnh của Liêu Nhị, mà gã trung niên kia chỉ nhìn Lâm Vân, không thèm gật đầu với ai.Chứng tỏ gã không coi đám trùm xã hội đen này ra gì.
– Người này tên là Lâm Vân.
Gã đàn ông đã dẫn Lâm Vân đến báo cáo.
– Lâm Vân?
Gã trung niên còn đang ngây người, thì Ngụy Cung đã tiến lên trước mặt Lâm Vân, cúi người thi lễ:
– Ngụy Cung của Yên Kinh tham kiến Lâm đại ca.
Nói xong, gã đứng ngay phía sau lưng Lâm Vân.Gã biết hiện tại không phải lúc nói nhiều.
Vừa bước vào, Ngụy Cung đã thấy khuôn mặt của chàng trai trẻ kia có chút quen thuộc.Nghe thấy tên hắn là Lâm Vân, gã không chút do dự thi lễ với Lâm Vân.Thái độ còn cung kính hơn cả gã trung niên kia.Dù biết Lâm Vân và quan chủ có mâu thuẫn, Ngụy Cung vẫn rất rõ ràng về thế lực của Lâm Vân ở Yên Kinh.
Lâm Vân không chỉ có bối cảnh thâm hậu, mà bản lĩnh cũng không hề kém cạnh Dịch quan chủ.Vì vậy, gã không do dự ngả về phía Lâm Vân.
Liêu Nhị vừa nghe thấy tên Lâm Vân, trong lòng đã kịch liệt đấu tranh.Gã cũng biết sự lợi hại của Lâm Vân.Lần trước hắn đến Trung Ninh một chuyến, đã khiến cho Liêu Nhị sợ đến mất mật, phải từ Mỹ quốc trở về giải quyết.Không ngờ hôm nay lại gặp hắn ở đây.
Nhưng bản lĩnh của Dịch quan chủ kia, Liêu Nhị cũng đã tận mắt chứng kiến.Rõ ràng có thể bay lên không trung, dùng lửa giết người.Đây là những điều mà người bình thường không thể làm được.Đó là bản lĩnh của thần tiên! Tuy nhiên, có vẻ như Sát Thần Lâm Vân và quan chủ có chút xung đột.Nhìn hai tên vệ sĩ nằm bò dưới đất là biết.
Có thể đánh gục hai tên vệ sĩ trước mặt Dịch quan chủ, xem ra bản lĩnh của Lâm Vân không hề kém cạnh Dịch quan chủ.Phải nhanh chóng đưa ra lựa chọn thôi!
– Liêu Nhị của Trung Ninh bái kiến Lâm tiền bối.Lần trước đã có những việc đắc tội tiền bối, mong tiền bối tha thứ.
Nói xong, gã cũng rất kính cẩn đứng phía sau lưng Lâm Vân.Ngụy Cung làm như vậy là tỏ rõ lập trường.Gã lăn lộn trong giang hồ nhiều năm, biết lúc nào nên dừng, lúc nào nên phản bội.
Bảy tám tên trùm còn lại thấy Liêu Nhị và Ngụy Cung phản bội nhanh như vậy, đều cân nhắc thiệt hơn.
– Kỳ Sơn của Miễn Biên bái kiến tiền bối.Mời Lâm tiền bối phân phó.
Một gã thanh niên tóc dài cũng tiến lên thi lễ với Lâm Vân, rồi đứng phía sau hắn.
– Kỳ Sơn?
Lâm Vân thắc mắc hỏi:
– Miễn Biên có một Thổ Thất đã bị ta diệt.Ảnh Vương là thủ hạ của ta, nhưng đã bị Thổ Thất giết.Giờ lại có thêm cậu à?
“Quả nhiên Thổ Thất là do vị tiền bối này giết!”.Kỳ Sơn thầm nghĩ.May mà vừa nãy mình chớp thời cơ nhanh.Vị Lâm tiền bối này tâm ngoan thủ lạt, giết người như ngóe, không thể đắc tội được.Dù Dịch Hổ lợi hại, nhưng vẫn có dấu vết để lần theo.Còn Lâm Vân kia giống như ma quỷ vậy, đến vô ảnh, đi vô tung.
Lúc này, đám trùm kia mới động dung.Danh tiếng của Lâm Vân, bọn họ đều đã nghe qua.Nhưng đây mới là lần đầu tiên gặp mặt.Một người có thể dễ dàng tiêu diệt Hắc Thủ Băng Đao, ngay cả Ảnh Vương cũng là thủ hạ của hắn, Thổ Thất hung mãnh như vậy nói diệt là bị diệt.Người này thật quá lợi hại.
Gã trung niên cũng biết Lâm Vân là ai.Dù không sợ hắn, nhưng thấy thủ hạ của mình bỗng nhiên đầu phục Lâm Vân, sắc mặt gã rất khó coi.Gã hừ lạnh một tiếng, khiến cho những lão đại còn lại đang rục rịch phải dừng lại.
– Cậu chính là Lâm Vân? Ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu.Tôi là Dịch Hổ, quan chủ của Âm Nguyệt Quan.Nếu chúng ta là người trong đồng đạo, tôi sẽ không so đo.Chỉ cần cậu để Tiểu Tinh lại là được.
Gã trung niên mặt không biểu tình nói.Trong lòng gã đang tính toán, thu thập ba tên lão đại kia trước, rồi thu thập Lâm Vân sau.
Lâm Vân đầy vẻ giễu cợt nhìn Dịch Hổ.Hắn đã nhớ ra, lúc trước mình giết Tào Khuê, còn chuẩn bị tìm Dịch Hổ này để lấy linh thạch trung phẩm.Không ngờ lại gặp gã ở Yên Kinh.
– Ông thực sự muốn tha cho tôi sao? Phải biết rằng đệ tử của ông, Tào Khuê, còn một người tên là Lữ Phong gì đó, và một người tôi không biết, đều đã bị tôi giết.Ông không muốn báo thù à?
Lâm Vân càng nói, vẻ mặt càng lạnh lùng.
– Cái gì? Đệ tử của tôi đều bị cậu giết?
Dịch Hổ bỗng nhiên đứng lên.Những người đệ tử kia đều được phái ra ngoài giúp gã tìm kiếm tài nguyên tu luyện.Không có số tài nguyên đó, việc tu luyện của gã sẽ diễn ra rất chậm.
– Đúng vậy, ngày hôm qua tôi còn giết mấy nghìn người.Hôm nay chưa giết ai, ông coi như là người đầu tiên vậy.
Lâm Vân lạnh lùng nói.Mọi người đều cho rằng hắn sẽ đứng lên chiến đấu, nhưng hắn vẫn ngồi im trên ghế.
Nghe Lâm Vân nói rằng hôm qua vừa giết mấy nghìn người, không ai ở đây cho là thật, ngoại trừ Ngụy Cung.Gã đang suy nghĩ, có tin tức rằng ngày hôm qua, căn cứ của Kỷ Minh ở rừng rậm Amazon bị hủy diệt, còn chết mấy nghìn người.Chẳng lẽ là do anh chàng Lâm Vân này làm? Nếu thật là như vậy, thì thực lực của hắn thật quá khủng bố.May mà mình chớp thời cơ nhanh.
Dịch Hổ bỗng nhiên nhảy lên.Gã chỉ có thể bay lên không trung một đoạn, chứ không thể bay cao được.Nhưng như vậy đã đủ cho những người ở đây há hốc mồm.
Dù bọn họ đã từng chứng kiến pháp thuật của Dịch quan chủ, nhưng hiện tại nhìn thấy vẫn khiến bọn họ khiếp sợ.
Thậm chí có người còn thở phào may mắn vì mình không phản bội Dịch Hổ.Rất nhiều người đã tận mắt chứng kiến Dịch Hổ giết người khủng bố như thế nào.Một tên kiêu hùng xã hội đen, bởi vì coi thường Dịch Hổ, đã bị Dịch quan chủ dùng một ngọn lửa đốt chết.
Thậm chí gã còn có thể tay không bắt đạn.Chỉ thấy Dịch Hổ bay lên, rồi phóng mấy quả cầu lửa về phía Lâm Vân.Những quả cầu này mang theo mùi hôi thối, khiến người xung quanh bắt đầu nôn mửa.
Lâm Vân lạnh lùng cười, vung tay lên.Những chùm lửa kia biến mất không dấu vết.Dịch Hổ sững sờ, cảm thấy không ổn.Tên Lâm Vân có thể là một người tu chân, thậm chí còn là một người tu chân lợi hại!
Dịch Hổ muốn lùi lại, thì phát hiện mình cứ đứng như vậy trên không trung, không thể nào rơi xuống được.Ánh mắt gã trợn tròn, kinh hãi tột độ nhìn Lâm Vân.
– Luyện Khí tầng mười hai mà cũng dám giễu võ dương oai trước mặt ta.Lão tổ của các ngươi còn bị ta dọa không dám bước chân ra ngoài, vậy mà ngươi còn dám kiêu ngạo?
Lâm Vân nói xong, phóng một ngọn tử hỏa chậm rãi bay về phía Dịch Hổ.
Trong lòng Dịch Hổ chìm xuống vực sâu.Lão tổ của mình không phải là tổ sư Côn Luân sao? Dù Dịch Hổ đã từng nghe nói về lão tổ, nhưng chưa từng được vào tiên cảnh Côn Luân.Tương truyền lão tổ là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, vậy mà rõ ràng bị người này dọa không dám ra mặt? Mặc kệ là thật hay giả, Dịch Hổ biết mình đã phạm phải sai lầm lớn.Nhìn tử hỏa càng ngày càng đến gần, Dịch Hổ cảm thấy chưa bao giờ cái chết lại gần mình đến thế.Vốn tưởng rằng có thể hô phong hoán vũ ở thế giới phàm nhân, không ngờ lại có kết cục như hôm nay.
Hiện tại gã cực kỳ hận những tên đàn em đã đuổi theo Tiểu Tinh.Nếu thời gian quay ngược trở lại, gã sẽ không do dự biến mấy tên đó thành tro bụi, cũng không muốn trêu chọc Lâm Vân.
Lúc này Dịch Hổ còn không rõ thực lực của gã và Lâm Vân cách xa nhau hàng vạn dặm, thì coi như gã đã sống uổng phí.
Những người xung quanh còn đang kinh hãi vì sao Dịch Hổ bị treo lơ lửng trên không trung, thì Dịch Hổ đã cầu xin tha thứ:
– Lâm tiền bối, xin tiền bối tha mạng cho tôi! Số đá Bạch Hà còn lại, tôi nguyện dâng hết cho tiền bối!
Dù Dịch Hổ cũng biết đá Bạch Hà là linh thạch, nhưng ở trên Địa Cầu gọi như thế, gã cũng phải gọi như vậy.
Nếu là mấy năm trước, nói không chừng Lâm Vân sẽ tha cho Dịch Hổ.Nhưng hiện tại linh thạch trong mắt hắn không khác gì củ cải trắng, hắn còn có rất nhiều.Huống hồ, tên Dịch Hổ kia tu luyện tà công, không biết đã hại đời bao nhiêu cô gái vô tội.Gã muốn dùng vài viên linh thạch mà chuộc lại mạng sống là không thể.
Nếu là bảo bối như Sơn Hà Đồ, Lâm Vân còn có thể xem xét.Nhưng một tên Dịch Hổ làm sao có thể lấy ra được thứ đó?

☀️ 🌙