Đang phát: Chương 3776
Một luồng khí tức lan tỏa, không gian tràn ngập hương thơm dễ chịu, chân khí khiến người ta cảm thấy khoan khoái, không kìm được hít sâu vài hơi, càng ngửi càng quyến luyến, tựa như một loại thuốc phiện có sức hút chết người.
“Lần này gặp rắc rối lớn rồi, sao lại xông vào nơi này!”
Giọng của Tam Kỳ lão nhân đột ngột vang lên.
“Kỳ lão, ông phát hiện ra điều gì?”
“Niết Bàn, Vô Thượng Niết Bàn, lần này phiền phức to rồi!”
Tam Kỳ lão nhân vừa nói xong, thân ảnh đã rời khỏi Thiên Trụ giới, run rẩy xuất hiện bên cạnh Lục Thiếu Du, nhìn vào khối quang đoàn màu lục bạch phía trước, kinh hãi nói:
“Thảo nào hai tên nhóc kia nhắc nhở ta nơi này có thứ gì đó đặc biệt, với trạng thái linh hồn hiện tại của ta cũng gặp phiền toái!”
Lục Thiếu Du nghe vậy liền nghiêm trọng hỏi:
“Kỳ lão, Vô Thượng Niết Bàn là gì?”
“Vô Thượng Niết Bàn, người thường căn bản không thể làm được, tuyệt đối không ai dám thử, dù là người tài giỏi, thiên tư hơn người cũng không dám thử, dám làm chuyện này, đều là người phi thường, đồng thời người như vậy nếu không phải cao ngạo ngút trời thì là điên cuồng tột độ!”
Tam Kỳ lão nhân đứng thẳng trong không trung, ngoài Lục Thiếu Du ra thì không ai phát hiện ra sự tồn tại của ông, ánh mắt rung động nói:
“Lúc trước ta Vô Thượng Niết Bàn cũng phải trải qua cửu tử nhất sinh mới miễn cưỡng thành công, người này không ngờ đang Vô Thượng Niết Bàn!”
*Xuy xuy!*
Tam Kỳ lão nhân vừa dứt lời, khối quang đoàn màu lục bạch rung lên, đồng thời hào quang từ từ thu lại.
Dần dần một thân ảnh uyển chuyển xuất hiện, bạch lục quang mang đều bị hút vào trong cơ thể thân ảnh kia.
*Xuy xuy xuy…*
Thân ảnh xinh đẹp vừa xuất hiện, không gian đột nhiên tĩnh lặng, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại âm thanh phát ra khi bạch lục quang mang bị hấp thu.
Không gian hoàn toàn tĩnh lặng, xung quanh thân ảnh kia nổi lên từng lớp dao động, giống như không ngừng biến ảo, khiến người ta không thể nhìn rõ.
Thân ảnh xinh đẹp xuất hiện, lẳng lặng trôi nổi trong không trung, không có chút khí tức nào tỏa ra, nhưng trong mắt Lục Thiếu Du lại vô cùng quỷ dị, khiến linh hồn hắn có cảm giác lạnh lẽo, như mơ hồ cảm nhận được sự hoang vu tuyệt vọng.
Thân ảnh chậm rãi mở mắt, trên khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra một đôi mắt trong sáng vô cùng, rực rỡ như sao, linh động tràn đầy.
*Oanh!*
Đột nhiên cả vùng không gian run lên.
Đó là một cô gái khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mái tóc trắng bạc như tuyết, lại như bạch ngọc, trong suốt, từng sợi tóc buông dài lấp lánh.
Trên người nàng mặc một bộ váy dài màu lục bạch, đơn giản nhưng lại hài hòa, thanh nhã thanh tú.
“Cô gái thật xinh đẹp, trên đời này còn có người tuyệt mỹ như vậy sao?”
Tiết Mặc Kỳ và Ôn Tiểu Nhã kinh ngạc thốt lên, tự cảm thấy mình không bằng.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn thẳng vào cô gái, vẻ mặt dần dần trở nên ngưng trọng.
Hắn cảm nhận được cỗ khí tức hoang vu tuyệt vọng ngày càng đậm, bị chân khí ảnh hưởng, bản thân hắn như có một thôi thúc muốn tự sát.
Tuyệt mỹ nữ tử trôi nổi trên không trung, ánh mắt đảo qua, nói:
“Dám xông vào nơi này, hôm nay các ngươi đều phải chết!”
“Ta nguyện ý chết!”
Không ít người đột nhiên nhảy ra, ánh mắt ngây dại, hướng về phía nữ tử quỳ xuống, chưởng ấn ngưng tụ ầm ầm đánh lên đỉnh đầu của mình.
*Phanh phanh phanh!*
Chỉ trong nháy mắt hơn mười thanh niên tự sát, thân hình bị đánh thành mảnh nhỏ.
“Ta nguyện ý vì ngươi mà chết!”
Lại có không ít người nhảy ra, cả Tôn Tiểu Nhã và Bạch Lang cũng đã ngây dại, tiến về phía trước.
Còn Hoàng Sa, Quỷ Oa, Tử Viêm và Tiết Mặc Kỳ đều bị ảnh hưởng, ánh mắt trở nên mờ mịt.
“Cẩn thận, bọn họ đều bị mê hoặc tâm trí linh hồn!”
Ánh mắt Tam Kỳ lão nhân ngưng lại.
“Hống!”
Ánh mắt Lục Thiếu Du chợt biến đổi, lập tức nguyên lực cuồn cuộn dâng lên, một tiếng hổ gầm vang vọng cả không gian, âm thanh gầm rú xen lẫn khí tức cổ xưa, những nơi sóng âm đi qua, không gian chấn động.
“Chuyện gì thế này!”
Tôn Tiểu Nhã và Bạch Lang nhất thời phục hồi lại tinh thần, hai người nhìn thấy bản thân mình đã tiến về phía trước, sắc mặt đại biến, chuyện vừa xảy ra hoàn toàn không còn nhớ rõ.
“Nguy hiểm thật, chúng ta bị ảnh hưởng linh hồn!”
Mọi người đều phục hồi lại tinh thần, trên trán toát mồ hôi lạnh, giống như vừa trải qua một trận đại chiến, toàn thân kiệt sức.
“Mau lui lại, mau!”
Mọi người bị tiếng hổ gầm làm thức tỉnh, sắc mặt tái nhợt vội vàng thối lui.
Nữ tử đột nhiên đưa mắt nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du, đôi mắt trong suốt, tràn đầy linh động nhưng lại khiến linh hồn của Lục Thiếu Du hoàn toàn lạnh lẽo.
“Người phụ nữ này thật mạnh!”
Ánh mắt nữ tử dừng lại trên người Lục Thiếu Du một thoáng, lại nhìn sang thanh niên mặc cẩm bào, khẽ cười nói:
“Vừa rồi là ngươi ra tay với ta sao, còn chưa chết đi sao?”
Lời nói của nữ tử thanh thúy mà tao nhã, âm điệu lay động lòng người.
“Không, không…”
Sắc mặt cẩm bào nam tử đại biến, tựa hồ đang giãy dụa, tà ý trong lòng ban đầu lúc này đã biến thành kinh hãi, lộ vẻ sợ hãi sâu sắc, từ trong cơ thể tràn ngập khí tức hoang vu tuyệt vọng.
“Khanh khách, thật là lãng phí, cái này là của ta!”
Đúng lúc này, một thanh âm như gần như xa vang lên, một thân ảnh xinh đẹp bay tới trước mặt thanh niên mặc cẩm bào.
Thân ảnh xinh đẹp vừa xuất hiện, không gian chợt run rẩy, khí tức lan tỏa, thanh niên mặc cẩm bào nhất thời khôi phục không ít.
Đột nhiên nhìn thấy thân ảnh kia, sắc mặt thanh niên mặc cẩm bào mừng rỡ, vội vàng nói:
“Vân sư muội, muội đến vừa lúc!”
Người vừa tới chính là Vân Lục Dĩnh, nhưng lúc này khí chất nhu mì mà tao nhã đã dần dần biến mất.
Vân Lục Dĩnh quay đầu nhìn thanh niên mặc cẩm bào, khẽ cười, ánh mắt khiêu khích nói:
“Sanh sư huynh, có phải huynh luôn muốn có được ta, ta biết ý nghĩ trong lòng huynh, huynh muốn cởi bỏ quần áo của ta, sau đó hung hăng chà đạp, tận tình chiếm lấy thân thể ta đúng không?”
“Vân sư muội, ta…”
Ánh mắt thanh niên mặc cẩm bào sửng sốt, nhất thời liên tục lóe lên, không hiểu vì sao Vân Lục Dĩnh lại biết được ý nghĩ trong lòng hắn.
“Không cần ngại ngùng, khanh khách!”
Vân Lục Dĩnh cười khúc khích, chậm rãi đi tới trước mặt thanh niên mặc cẩm bào, tay ngọc vuốt ve lên mặt hắn, thanh âm đột nhiên biến thành giọng nam giới:
“Vân sư muội của ngươi đích xác không tệ, da thịt bóng loáng, thanh âm mê hồn, ta cũng rất thích, thích vô cùng, nếu không phải vì dụ các ngươi tới đây, ta thật sự luyến tiếc giết nàng!”
Lời vừa dứt, lưu quang chợt lóe, đột nhiên bàn tay biến thành một đạo trảo ấn hung hăng chộp lên đỉnh đầu thanh niên mặc cẩm bào.
*Oanh long!*
Không gian run lên, chân khí mênh mông cuồn cuộn thổi quét, chân khí âm tà hung hãn, không gian rung chuyển không ngớt.
“Ngươi không phải Vân sư muội, ngươi rốt cuộc là ai?”
Thanh niên mặc cẩm bào bị chộp vào đỉnh đầu, không có chút sức giãy dụa, ánh mắt hoảng hốt sợ hãi.
“Ta là ai không quan trọng, quan trọng là tu vi Niết Bàn cảnh sơ giai của ngươi, linh hồn ngươi có chỗ tốt cho ta không ít, có thể để ngươi sống đến bây giờ, đều là vì các ngươi còn có tác dụng!”
