Chương 3762 Ngốc tử (Hạ)

🎧 Đang phát: Chương 3762

Tô Mặc giận dữ:
– Ngươi…ngươi lại tự tiện xông vào Tô gia!
Lôi Bá lạnh lùng đáp:
– Nếu Tô gia các ngươi thành thật, ta cũng sẽ giữ quy củ.Đừng giở trò, nếu không đừng trách ta dùng thủ đoạn mạnh tay!
Lão ẩu ho ra máu, tức giận mắng:
– Các ngươi làm vậy sớm muộn cũng gặp báo ứng.Ta nhất định sẽ báo lên Thánh Vực, để họ đến xử lý các ngươi!
– Ha ha, Thánh Vực xử lý? – Lôi Bá cười khẩy – Đừng quên, năm xưa ta tu luyện ở Viêm Võ thành mười hai năm, còn từng gặp thoáng qua Vân Tiêu minh chủ.Người quản lý Thánh Vực hiện tại đều là bạn tốt của ta năm đó.Ngươi mà đến đó, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Người Tô gia nghe vậy, sắc mặt trắng bệch.
Đột nhiên, một đệ tử Lôi gia chạy vào báo cáo:
– Tông chủ, chúng tôi tìm khắp hậu viện không thấy tiểu thư Bội Thanh.Nha hoàn nói sáng sớm nay tiểu thư đã ra ngoài đi dạo.
– Đi dạo? – Lôi Bá ngạc nhiên rồi khoát tay – Chắc cũng sắp về rồi, chúng ta đợi một lát.
– Dạ.- Đệ tử kia đáp – Thiếu gia cũng nói nên chờ một chút.
Lúc này, bên ngoài Tô gia, Tô Bội Thanh không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra.Nàng vui vẻ trên đường trở về, phía sau là nha hoàn áo vàng và một gã sai vặt ngốc nghếch.
Gã sai vặt đi đứng lảo đảo, miệng luôn cười ngây ngô.
Tô Bội Thanh bước đi nhẹ nhàng, nói:
– Cuối cùng cũng mua được Tuyền Nhũ Thạch, giờ có thể tìm luyện thuật sư luyện chế Dưỡng Tâm đan cho tam nãi nãi.Có đan dược này, tam nãi nãi có thể đột phá lên Võ Đế cửu tinh!
Nha hoàn cười nói:
– Tam trưởng lão mà biết tiểu thư chu đáo như vậy, chắc chắn sẽ rất vui mừng.
Gã sai vặt cười hề hề, bỗng nói:
– Dưỡng Tâm đan bát giai không tốt bằng Hộ Khí đan thất giai đâu.Chỉ là vì Dưỡng Tâm đan phẩm cấp cao hơn nên đáng giá hơn thôi.
Tô Bội Thanh chớp mắt, bật cười:
– Tiểu ngốc, ngươi lại nói linh tinh rồi.Mấy kiến thức này chỉ có luyện thuật sư mới biết, ngươi làm sao mà biết được?
– Ha ha, hề hề.- Gã sai vặt gãi đầu, ngây ngô cười.Hắn cũng không biết tại sao mình lại biết, chỉ là buột miệng nói ra.
Nha hoàn liếc hắn, nói:
– Tiểu thư, ta cứ thấy tên ngốc này lạ lạ.Hình như hắn biết nhiều chuyện lắm.Hay là chúng ta cứ nhớ những gì hắn nói, hôm nào tìm luyện thuật sư hỏi thử xem sao?
Tô Bội Thanh cốc đầu nha hoàn, cười mắng:
– Chuyện này đâu thể đem ra đùa giỡn.Nhỡ đâu làm vị thuật luyện sư kia mất hứng thì sao? Tam nãi nãi sẽ mắng chết ta.
Nha hoàn ngẫm nghĩ, nói:
– Cũng phải.Mà không biết tên ngốc này có lai lịch gì, ta cứ thấy hắn có gì đó kỳ quái.
– Kệ hắn có lai lịch gì.Giờ hắn đi theo ta, chính là người của Tô gia.- Tô Bội Thanh xoa đầu gã sai vặt – Yên tâm đi, có ta ở đây, không ai dám bắt nạt ngươi đâu.
Ba năm trước, trong một lần đi dạo phố, Tô Bội Thanh thấy gã sai vặt rách rưới, bẩn thỉu lang thang ngoài đường, còn bị đám trẻ con ném đá.Thấy hắn đáng thương nên nàng đã đưa hắn về nhà.
Không ngờ sau khi tắm rửa, gã sai vặt lộ ra vẻ thanh tú, tuấn nhã.Nếu không phải vẻ mặt ngây ngốc, nhìn hắn chẳng khác gì vương tôn công tử.
Nhưng đáng tiếc, hắn lại là một kẻ ngốc, hỏi gì cũng không biết, thỉnh thoảng còn nói ra những lời kỳ quái.
Tô Bội Thanh đã tìm người chữa trị cho hắn, nhưng ai cũng kết luận hắn bị tổn thương não bộ, mất đi ký ức.
Năm năm trước, minh chủ Thiên Vũ Minh Lý Vân Tiêu quyết chiến với Ma Chủ Lục Sí ở nam vực.Sau khi Lục Sí chết, hóa thành sáu đạo linh nguyên rơi xuống đất.
Một trong số đó rơi gần Nam Hỏa thành ở bắc vực, khiến linh khí nơi đây trở nên thịnh vượng, biến thành trung tâm của bắc vực.
Tinh La thành cách Nam Hỏa thành không xa, cũng được hưởng lợi từ linh nguyên này, biến một nơi vốn chẳng có gì đặc biệt trở nên tốt đẹp hơn.
Năm năm qua, Tinh La thành đã có hơn trăm thế lực chen chân vào.Trong đó, Xích Lôi Tông nhờ tông chủ Lôi Bá có tu vi Võ Đế cửu tinh mà trở thành kẻ đứng đầu.
Khi Tô Bội Thanh về gần đến nhà, nàng phát hiện có điều bất thường, nhà mình bị rất nhiều người vây quanh.
Nha hoàn kinh hô:
– Là người của Lôi gia? Tiểu thư xem trang phục của họ kìa.
Sắc mặt Tô Bội Thanh trầm xuống:
– Đi, chúng ta vào bằng cửa sau.Ta không muốn gặp người của Lôi gia.
Gã sai vặt dường như cảm nhận được tâm trạng của nàng, vội nói:
– Tiểu thư đừng buồn, nếu người Lôi gia dám vô lễ với cô, tôi sẽ đánh đuổi họ! – Hắn giơ nắm đấm lên.
Tô Bội Thanh cười khổ, lắc đầu.
Nha hoàn phì cười:
– Còn đòi đánh đuổi họ? Cẩn thận bị họ đánh cho đấy.Lần trước ta nghe người Lôi gia nói, cả ngày ngươi cứ lẽo đẽo theo sau tiểu thư, bọn họ chướng mắt ngươi lắm rồi, còn tung tin muốn đánh ngươi đó.
– Đánh tôi? Tôi không sợ! – Gã sai vặt ngạo nghễ nói.
– Không sợ? – Nha hoàn dọa – Người Lôi gia xấu xa lắm, có khi họ giết ngươi luôn đấy.
Sắc mặt Tô Bội Thanh khẽ biến, trách mắng:
– Bích Nhi, đừng dọa tiểu ngốc!
– Giết tôi? – Khóe môi gã sai vặt nhếch lên, cười khẩy.Như vô thức, hắn buột miệng thốt ra – Kẻ nào dám nói câu này, đều đã chết rồi!
Tô Bội Thanh giật mình nhìn gã sai vặt, nhất thời không nói nên lời.
Thanh niên này bình thường nhìn ngốc nghếch, nhưng lúc này lại khiến người ta có cảm giác như hắn đang nhìn xuống cả thiên hạ!
– Tiểu thư, tiểu thư! – Nha hoàn lay Tô Bội Thanh, đưa tay quơ quơ trước mặt nàng – Tiểu thư bị làm sao vậy? Hì hì…
Nha hoàn cười trêu chọc:
– Chẳng lẽ cô thích tên ngốc này rồi à? Chậc chậc, người này ngoài vẻ ngốc nghếch ra thì cũng tuấn tú thật.
Tô Bội Thanh tức giận cốc đầu nàng, nói:
– Còn trêu ta nữa! Ngươi nhìn kỹ tiểu ngốc xem, trước kia ta không để ý, ngươi có thấy hắn giống một người không?
– Một người? Ai vậy? – Nha hoàn nhìn chằm chằm gã sai vặt một lúc, nghiêng đầu suy nghĩ – Ừm, tiểu thư nói vậy thì đúng là có chút giống thật.Nhưng nhất thời ta không nghĩ ra là giống ai.
Tô Bội Thanh nghiêm mặt, kính cẩn nói:
– Minh chủ Thiên Vũ Minh, Lý Vân Tiêu!
– A! – Nha hoàn không nhịn được hét lên, giật mình nói – Tiểu thư nói vậy thì đúng là có điểm giống thật!

☀️ 🌙