Đang phát: Chương 376
Kính Hồng Trần hỏi:
– Kế hoạch số một tiến triển đến đâu rồi?
Lâm Giai Nghị ngập ngừng:
– Có chút trục trặc, mấu chốt nằm ở pháp trận trung tâm.Uy lực của Tinh Thần Trùng Kích từ pháp trận này quá kinh khủng, e rằng Phong Hào Đấu La lĩnh trọn cũng tan nát linh hồn.Trừ phi tìm được Phong Hào Đấu La tinh thần hệ để thử nghiệm, may ra có ba phần mười thành công.Đường chủ…
Hắn ấp úng, dường như có điều muốn nói.
– Sao? – Kính Hồng Trần nheo mắt – Ngươi có gì cứ nói thẳng, lẽ nào ta lại trách phạt?
Lâm Giai Nghị vội vàng:
– Đường chủ, thuộc hạ vẫn cảm thấy kế hoạch số một có phần…viển vông.Dù có thành công, e rằng cũng khó ứng dụng trong quân đội, càng không thể sản xuất hàng loạt cho quân đoàn.Chúng ta đã dốc quá nhiều tâm huyết, tài lực vào nó.Nếu hạ thấp tiêu chuẩn xuống một chút, có lẽ khả năng thành công sẽ cao hơn.Dù sao, vũ khí tối thượng quan trọng, nhưng sức mạnh áp đảo đến từ số lượng mới thật sự đáng sợ.
Kính Hồng Trần chau mày:
– Vấn đề này ta cũng đã nghĩ tới.Nhưng dù hạ tiêu chuẩn, tỷ lệ thành công cũng không tăng lên bao nhiêu.Quan trọng nhất vẫn là bản thiết kế pháp trận trung tâm.Ta kiên trì với tiêu chuẩn cao là vì nếu đột phá được nó, những khía cạnh khác sẽ dễ dàng hơn nhiều.Hiện tại đúng là khó khăn…Thôi được, ngươi truyền lệnh của ta, cho phép các Hồn Đạo Sư cấp chín nghỉ ngơi vài ngày, ta sẽ xem xét lại kế hoạch số một, cũng là để họ thư giãn đầu óc.Nếu ai có ý tưởng hay, cứ báo lại cho ta.
Lâm Giai Nghị mừng rỡ:
– Đường chủ anh minh!
Kính Hồng Trần cười mắng:
– Anh minh cái rắm! Kế hoạch số một kia đè nặng trên vai ta đấy, bệ hạ đã hỏi thăm mấy lần rồi.Chúng ta phải nhanh chóng có thành quả, nếu không…ta sợ bệ hạ mất kiên nhẫn.
***
Ba con mắt mở to, Hoắc Vũ Hạo tham lam hút lấy vệt ánh tím từ chân trời phía đông, thanh tẩy thân tâm.Hắn khẽ thở dài, một làn sương trắng thoát ra từ miệng, lơ lửng quanh thân rồi hóa thành hai luồng khí, chui vào mũi hắn.Cả căn phòng bỗng ngập tràn hương thơm thanh khiết, dù không có cây cối vẫn tràn đầy sức sống.
Sau mấy canh giờ minh tưởng, mọi mệt mỏi đều tan biến.Hoắc Vũ Hạo cảm nhận rõ ràng Huyền Thiên Công tiến triển chậm chạp nhưng vô cùng vững chắc.
Hắn không vội tìm kiếm Hồn Hoàn thứ tư.So với những Hồn Sư cấp thấp bị giới hạn số lượng Hồn Kỹ, hắn không gặp phải vấn đề này.Hồn Hoàn trăm vạn năm đã ban cho hắn bốn Hồn Kỹ tinh thần hệ cực kỳ hữu dụng, Hồn Kỹ thứ ba có khả năng suy yếu trên diện rộng, đều là những kỹ năng khống chế thượng thừa.Hơn nữa, Vũ Hồn Băng Bích Đế Hoàng Hạt cho hắn thêm hai Hồn Kỹ, cộng với năm Hồn Kỹ từ bốn khối Hồn Cốt.Ngay cả Hồn Thánh cũng khó lòng bì kịp số lượng kỹ năng của hắn.
Tăng cường thực lực hiện tại trước, khi thu Hồn Hoàn tiếp theo, cấp độ sẽ càng cao.Sau khi hấp thụ Hồn Hoàn thứ ba, Hoắc Vũ Hạo nhận ra Hồn Hoàn thuộc tính tinh thần chỉ có thể dựa vào vận may.Bởi vậy, hắn càng không nôn nóng, chuyên tâm tu luyện.Đồng thời, trong hai năm tới, hắn sẽ dốc toàn lực học hỏi kiến thức về Hồn Đạo Khí, sao chép thành quả nghiên cứu của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư.
Hít sâu ba lần, điều hòa Hồn Lực trong cơ thể, Hoắc Vũ Hạo cảm nhận được một tầng khí ấm áp mơ hồ lan tỏa.Vận Mệnh Nhãn lặng lẽ khép lại, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt dần tắt, hắn chắp tay sau lưng.Ở tuổi mười bốn, hắn ngày càng trở nên chín chắn và sâu sắc.
***
Mỗi lầu ký túc xá đều có nhà ăn riêng, cấp càng cao, chất lượng thức ăn càng tốt.Hoắc Vũ Hạo và đồng đội ở ký túc xá lớp sáu, nơi có đồ ăn ngon nhất, chỉ sau Minh Đức Đường.
Nhưng về phương diện ẩm thực, học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư rõ ràng không sánh được với Sử Lai Khắc, đặc biệt là Hoắc Vũ Hạo và Hòa Thái Đầu đã được tẩm bổ vô số của ngon vật lạ trong hai năm qua.Mấy món ở đây chỉ đủ no bụng mà thôi.
Bước vào nhà ăn, Hoắc Vũ Hạo và Hòa Thái Đầu gặp Phàm Vũ.
– Cảm thấy thế nào? – Phàm Vũ mỉm cười nhìn hai đệ tử đắc ý.
Hòa Thái Đầu cười gượng:
– Chênh lệch lớn quá.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu đồng ý.
Phàm Vũ cười:
– Không có chênh lệch thì chúng ta đến đây làm gì? Mọi thứ liên quan đến Hồn Đạo Sư ở đây đều đáng để học hỏi.Hôm qua, Đường chủ đã nói chuyện với ta, thành ý của họ còn cao hơn cả dự kiến.Các con cứ yên tâm học tập, đừng lo lắng chuyện khác.Ít nhất trong hai năm rưỡi tới, trước khi kết thúc quá trình trao đổi, học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư sẽ không làm gì bất lợi cho chúng ta.Còn việc học được bao nhiêu, phải dựa vào bản lĩnh của các con.
Hoắc Vũ Hạo không nói cho Phàm Vũ biết việc đã sao chép được ba kiện Hồn Đạo Khí, vì ở đây lắm người nhiều miệng, cẩn tắc vô áy náy.
***
Hiệu suất của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư rất cao.Sau khi ăn sáng xong, đồng phục của Hoắc Vũ Hạo và Hòa Thái Đầu đã được đưa đến ký túc xá.Họ được yêu cầu chuẩn bị sẵn sàng và nhanh chóng đến tòa Giáo Học Lâu lớp sáu, tầng một.
Tòa Giáo Học Lâu lớp sáu không hề nhỏ hơn tòa Giáo Học Lâu lớp một hôm qua.Nhưng họ biết học viên lớp sáu chỉ có vài chục người, ít nhất cũng là Hồn Đạo Sư cấp năm.Vậy số ít học viên này làm sao sử dụng hết hai tòa nhà lớn như vậy?
Chủ nhiệm Lâm Giai Nghị đã chờ sẵn, phía sau là mười vị lão sư với độ tuổi khác nhau.
– Chào mừng các bạn học đến từ học viện Sử Lai Khắc.Từ hôm nay, các vị sẽ chính thức học tập tại học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư.Hy vọng trong hai năm rưỡi tới, các vị sẽ xem nơi này như nhà của mình.Để các vị có thể học hỏi được nhiều kiến thức về Hồn Đạo Khí cao cấp hơn, chương trình học sẽ được sắp xếp như sau:
– Từ giờ, các vị sẽ học tập cùng mười vị lão sư phía sau ta.Họ đều là những lão sư cao cấp, ít nhất cũng là Hồn Đạo Sư cấp bảy, và đang hướng dẫn một vài học viên lớp sáu.
– Khu vực thí nghiệm của lớp sáu cũng sẽ mở cửa cho các vị.Trong quá trình thí nghiệm, mọi nguyên vật liệu đều do học viện cung cấp.Đương nhiên, nếu các vị muốn mang Hồn Đạo Khí đã chế tạo đi, các vị phải trả tiền nguyên vật liệu.Nếu chỉ là thí nghiệm, mọi thứ đều miễn phí.
– Tháng đầu tiên, các vị sẽ học tập ở đây để củng cố nền tảng.Sau đó, các vị sẽ tham gia kỳ sát hạch vào Minh Đức Đường.Chúng ta sẽ dựa vào kết quả này để quyết định tần suất các vị được vào Minh Đức Đường nghe giảng.Nếu đạt kết quả tốt, các vị có thể vào học tập luôn tại Minh Đức Đường.Kết quả tệ nhất là mỗi mười ngày được vào một lần.Trong thời gian này, các vị có thể đề nghị sát hạch lại bất cứ lúc nào, kết quả sẽ được xét tương tự.
– Về cơ bản, học viện không khuyến khích các vị rời khỏi đây tùy tiện, vì chúng tôi không thể đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các vị.Nếu có bất cứ sự cố nào xảy ra trong quá trình trao đổi, học viện chúng tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm.Vì vậy, nếu các vị muốn rời khỏi học viện để tham quan hay thăm Minh Đô, các vị phải báo với ta trước, và ký một bản cam kết tự chịu trách nhiệm về an toàn của bản thân.Nếu có bất kỳ câu hỏi nào, các vị có thể hỏi lão sư của mình hoặc tìm ta.
Lâm Giai Nghị giải thích rõ ràng các hạng mục công việc và kế hoạch học tập cho nhóm học viên Sử Lai Khắc.Lúc này, Hoắc Vũ Hạo mới để ý phía sau Lâm Giai Nghị có mười vị lão sư, vừa vặn với số lượng học viên, rõ ràng mỗi người sẽ hướng dẫn một học viên.
– Để chứng minh sự công bằng, các lão sư sẽ bốc thăm để chọn học viên mà mình sẽ hướng dẫn.Bắt đầu bốc thăm!
Ngay khi Lâm Giai Nghị nói xong, một nhân viên đã bưng một chiếc khay đến, bên trên có gấp vài tờ giấy.Mười vị lão sư lần lượt lấy một tờ.
Người đầu tiên bốc thăm là vị lão sư trẻ tuổi nhất, trông chỉ hơn ba mươi, thậm chí còn trẻ hơn Phàm Vũ.
– Hoắc Vũ Hạo! – Hắn liếc nhìn tờ giấy rồi đọc.
Hoắc Vũ Hạo hơi cau mày, nhưng vẫn bước nhanh ra ngoài, lớn tiếng đáp:
– Có!
Vị lão sư trẻ tuổi chau mày, nhìn xuống huy hiệu Hồn Đạo Sư cấp ba trên ngực Hoắc Vũ Hạo, lạnh lùng nói:
– Đi theo ta!
Nói rồi, hắn xoay người bước đi, không chờ những lão sư khác.
Hoắc Vũ Hạo không nói gì thêm, vội vàng đi theo, vị lão sư trẻ tuổi dẫn hắn vào tòa Giáo Học Lâu thứ hai của lớp sáu.
Việc cau mày ban nãy của Hoắc Vũ Hạo là vì vị lão sư này quá trẻ.Hơn ba mươi tuổi đã là Hồn Đạo Sư cấp bảy, chắc chắn là có thực lực.Nhưng với tuổi này, có lẽ hắn sẽ dồn hết tâm huyết vào tu luyện và nghiên cứu Hồn Đạo Khí.Liệu hắn có thật sự chịu hướng dẫn mình? Hơn nữa, Hoắc Vũ Hạo cảm nhận được rõ ràng vị lão sư này không thích mình, bởi vì khi hắn vừa bước ra, vị lão sư ấy đã cau mày.
“Hy vọng có thể học được chút gì từ người này.” Hoắc Vũ Hạo thầm than, trong lòng mong muốn được một vị lão sư lớn tuổi hơn hướng dẫn.
