Đang phát: Chương 3749
Trong tay phải của hắn xuất hiện một con dao găm, đâm thẳng vào tim Hạ Thiên.Hắn đã mường tượng ra cảnh tượng giết được Hạ Thiên và niềm vui sướng sau đó.Chỉ cần giết Hạ Thiên, hắn sẽ phất lên như diều gặp gió.Dương đại công tử chắc chắn sẽ không bạc đãi hắn, hắn đã nỗ lực lấy lòng công tử họ Dương, chẳng khác nào một con chó săn trung thành.Hắn tin rằng mình đã gây ấn tượng với Dương đại công tử, chỉ cần lập thêm công, có lẽ Dương đại công tử sẽ đưa hắn về Lữ Thành làm cận vệ.Đến lúc đó, hắn sẽ có danh tiếng và quyền lực, thậm chí động chủ Long Xuyên động cũng phải nịnh bợ hắn.Nghĩ đến đây, hắn càng thêm hưng phấn.
“Keng!”
Đột nhiên, hắn cảm thấy dao găm của mình khựng lại, không đâm vào da thịt.Khi nhìn xuống, hắn kinh hoàng phát hiện dao găm của mình bị đối phương dùng hai ngón tay kẹp chặt.Thật kinh khủng!
“Rắc!”
Chưa kịp phản ứng, hắn cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo mình đi.Tiếng xương cốt gãy răng rắc vang lên.Cơn đau dữ dội khiến hắn mất tập trung trong giây lát.Chính trong khoảnh khắc đó, sinh mệnh lực và nguyên lực của hắn tuột dốc không phanh.
“Phụt!”
Tim hắn bị đâm thủng.
Tử vong!
Hắn không ngờ mình lại chết.Trước khi chết, hắn cảm thấy sợ hãi tột độ.
“Phù!”
“Đến nghỉ ngơi cũng không yên.” Hạ Thiên thở dài rồi đứng lên.
“Vút! Vút! Vút!”
Hạ Thiên phát hiện Thần Cơ kiếm thực sự là một thứ thôn phệ tất cả.Nó không chỉ hút máu mà còn hút cả chất dinh dưỡng trong gân cốt, thậm chí cả đồ trong trữ vật giới của đối phương.Thật tham lam! Hạ Thiên giờ mới biết Thần Cơ kiếm đã thay đổi đến mức nào sau khi tiến cấp.Bây giờ, nó đã trở thành một con quái vật có thể nuốt chửng mọi thứ.Và nó càng nuốt nhiều, càng trưởng thành nhanh chóng và đáng sợ.
Khi Hạ Thiên đứng lên, những người trước mặt hắn bỗng có một dự cảm chẳng lành.
“Vèo!”
Hạ Thiên biến mất.
“A! A! A!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục.Không ai biết Hạ Thiên ở đâu, nhưng tiếng kêu không dứt.Phi kiếm không ngừng thu gặt sinh mạng, bản thân Hạ Thiên cũng liên tục tấn công những người xung quanh.
Giới binh!
Hạ Thiên nắm chặt vũ khí nguyên lực, chém giết những kẻ xung quanh như chém dưa thái rau.Dù sao hắn cũng là cao thủ Nguyên cấp tầng tám.Những người ở đây không ai có thể chống lại đòn tấn công của hắn.Dù họ có mở nguyên lực áo giáp, cũng không thể ngăn cản, bởi vì Hạ Thiên mạnh hơn họ quá nhiều.
Máu me.
Bạo lực.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Dương đại công tử hoang mang, đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.Xung quanh toàn tiếng kêu thảm thiết, và hắn không thể nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra.Từ đầu đến giờ, trận chiến không hề giống như hắn dự đoán.Lúc đầu, hắn nghĩ rằng với bảy vạn quân, hắn có thể dễ dàng san bằng Lạc Thạch thành.Nhưng bây giờ, bọn chúng lại bị một người cản lại.Người đó chính là Phó thành chủ Hạ Thiên của Lạc Thạch thành.Chỉ một người!
Thời gian trôi qua.Dương đại công tử chỉ có thể nhìn thấy người xung quanh ngã xuống từng người một.Chín cao thủ Nguyên cấp tầng sáu đứng quanh hắn, hai hộ vệ Lữ Thành cũng đứng hai bên bảo vệ hắn.
“Dương đại công tử, ngươi có biết thế nào là tuyệt vọng không?” Giọng Hạ Thiên đột nhiên vang lên bên tai Dương đại công tử.
Khoảnh khắc đó, toàn thân Dương đại công tử run lên, tóc gáy dựng đứng.Bởi vì giọng nói đó cách hắn chưa đến ba centimet.Nói cách khác, Hạ Thiên đang đứng ngay cạnh hắn.
“Bảo vệ Dương thiếu gia!” Mấy người xung quanh lao thẳng về phía Hạ Thiên.
“Rắc!”
“Phụt!”
Thân thể Hạ Thiên lóe lên, hai tay tóm lấy hai cao thủ Nguyên cấp tầng sáu.
Hấp lực!
Cầm Long Thủ.
Thôn Phệ đan.
Hạ Thiên nhanh chóng kết hợp các chiêu thức.Hai người kia ngã xuống đất.Đồng thời, Hạ Thiên lộn ngược ra sau, đá hai người trước mặt bay ra, rồi lại tóm lấy hai người khác.
Cũng chiêu thức ấy!
Chín cao thủ Nguyên cấp tầng sáu cứ thế ngã xuống.Ở Liên Vân sơn mạch, họ đã được coi là cao thủ thực thụ, nhưng giờ lại không chịu nổi một kích trước Hạ Thiên, bị hắn bóp chết dễ như bóp chết gà con.
Lúc này, xung quanh Dương đại công tử chỉ còn lại hai hộ vệ Lữ Thành.
“Ngươi…Ngươi không thể giết ta!” Giọng Dương đại công tử run rẩy.Hắn thực sự sợ hãi.
“Giết ngươi? Sao ta phải giết ngươi? Chuyện ngươi dẫn quân đánh Lạc Thạch thành vừa rồi ta đã dùng thu hình thạch ghi lại.Chỉ cần giao khối thu hình thạch này cho Lữ gia, ngươi chắc chắn sẽ chết, cần gì ta phải động tay?” Hạ Thiên cất thu hình thạch vào.Vừa rồi, hắn đã ghi lại hết cảnh Dương đại công tử dẫn quân đánh Lạc Thạch thành và những lời lẽ hung ác của hắn.Đây chính là chứng cứ.Một đặc sứ của Lữ gia lại dẫn người đánh thành do trưởng tôn của Lữ gia gây dựng, còn muốn chà đạp trưởng tôn của Lữ gia dưới chân.Đây là tội gì?
Lúc này, những kẻ chưa chết xung quanh đã bắt đầu bỏ chạy.Khủng khiếp! Bọn chúng chỉ cảm thấy sợ hãi.Thậm chí nhiều người còn chưa kịp nhìn rõ mặt Hạ Thiên đã bỏ chạy.Bảy vạn quân cuối cùng chết gần hai vạn, số còn lại đều chật vật tháo chạy.
“Cái gì?” Dương đại công tử giật mình.Hắn hiểu thu hình thạch có nghĩa là gì.Nếu những gì vừa rồi bị truyền đến Lữ gia, không chỉ hắn gặp chuyện mà cả gia tộc hắn cũng sẽ bị liên lụy.
“Ngươi đi đi, ta không hứng thú giết ngươi.” Hạ Thiên nói xong liền quay người rời đi.Hắn thực sự không dám giết Dương đại công tử, vì hiện tại Dương đại công tử là đặc sứ của Lữ gia.Nếu hắn giết, Lữ gia chắc chắn sẽ nổi giận.Đến lúc đó, Hạ Thiên thực sự phải bỏ trốn.
“Phù!”
Hạ Thiên thở dài.
“Thôn Phệ đan.” Hạ Thiên mỉm cười.Lần này hắn thu hoạch không ít.Tiếp theo, hắn sẽ sử dụng những viên Thôn Phệ đan này.
