Chương 373 Uống một ly Hồng Tửu

🎧 Đang phát: Chương 373

Ánh mắt Hứa Nhạc nheo lại, nhìn chằm chằm vào hệ thống chắn cường độ cao màu đen bên ngoài cửa sổ.Ánh mắt hắn như mờ đi, dán chặt vào khu vực chuyển giao không gian trống rỗng, bí ẩn, một nơi vĩnh viễn không thể khám phá.Dù biết rằng nếu không có hệ thống chắn kim loại này, mắt hắn đã mù và chiến hạm đã nổ tung bởi bức xạ nguyên tử, anh vẫn không thể kìm nén sự tò mò.
Giáo sư Trầm từng nói, giới khoa học có ba viên minh châu trên vương miện.Bên trái là Tinh Vân, đại diện cho vật lý thiên văn bao la.Bên phải là cấu trúc xoắn ốc của xạ tuyến thủy lưu, tượng trưng cho vật lý lượng tử siêu nhỏ.Viên chính giữa là không gian trống rỗng, đại diện cho vật lý không gian trừu tượng, liên kết vũ trụ cực đại và lượng tử cực tiểu.
Đáng tiếc thay, Liên bang hiểu biết ít nhất về vật lý không gian.Họ kế thừa nghiên cứu của các nhà khoa học thiên tài, may mắn tìm thấy khu vực chuyển giao không gian trong vũ trụ mờ mịt.Nhờ đó, Liên bang tính toán được cách kích hoạt và sử dụng hệ thống chuyển giao không gian.Tuy nhiên, họ không thể đo đạc hay suy đoán bối cảnh hình thành và tình hình thực tế bên trong các khu vực chuyển giao không gian, hay còn gọi là thông đạo không gian.
Sự hiểu biết của Liên bang về vật lý không gian vẫn chỉ là bề nổi, không thể tìm ra nguyên nhân hình thành và nguyên tắc hoạt động.Nó giống như kỹ thuật khai thác năng lượng địa nhiệt và nguyên tắc truyền tải năng lượng Tĩnh Nông tiên tiến, là một trong những đề luận không thể chứng minh.
Giáo sư Trầm đã từng đánh giá: Vũ trụ không thể hỏi, lượng tử không thể đo lường, không gian không thể biết.
***
Không biết bao lâu sau, chiến hạm vũ trụ ngừng rung lắc.Hệ thống cảnh báo điện tử thông báo đã giải trừ cảnh báo.Vòng đai bảo hộ tự động trên tường thu lại.Các sĩ quan quân nhân trên khu vực điều khiển ngừng bàn tán về phim ảnh, quay lại vị trí công tác, cẩn thận theo dõi ba hệ thống chính và những số liệu thay đổi liên tục.
Ánh mắt Hứa Nhạc mở to.Hệ thống chắn hợp kim cường độ cao màu đen đã biến mất.Những tinh cầu cô tịch hiện ra, lơ lửng trong vũ trụ đen thẳm.Dù không nghiên cứu nhiều về tinh đồ, anh cũng biết chiến hạm chưa đến lãnh thổ tinh hệ của Đại khu Tây Lâm sau khi đi qua khu vực chuyển giao không gian B2.Nó mới chỉ đi được nửa chặng đường sau khi nhảy qua phiến tinh vực này.
Hứa Nhạc thu lại ánh mắt, thấy các sĩ quan quân nhân nghiêm nghị điều khiển các số liệu, cảm thấy mình lạc lõng ở nơi này.Một cảm giác kỳ lạ ập đến, khiến anh mệt mỏi.Anh cúi đầu ghi lại cảm tưởng vào sổ tay điện tử, rồi lặng lẽ rời khỏi khu vực điều khiển.
Trên chiến hạm, Hứa Nhạc không ngừng thăm thú, nghiên cứu.Ngoài bản năng nghề nghiệp của một kỹ sư giỏi, anh còn muốn tập trung vào tính toán và nghiên cứu, lấp đầy thời gian và sức lực, để không phải nghĩ đến vấn đề hoang đường kia nữa.Nhưng anh nhận ra, tất cả đều vô ích.Dù làm gì, anh vẫn luôn tự hỏi liệu chuyện kia có phải là sự thật hay không.
Điều khiến anh khó xử hơn là, với khả năng suy nghĩ logic của một kỹ sư giỏi và nhiều ngày nghiên cứu cẩn thận, anh không thể không thừa nhận, chuyện này không thể là sự thật.
Năm đó, tại khu mỏ ở ngoại ô Thủ phủ Hà Tây Châu, Đại khu Đông Lâm, anh đã dõi theo cô thiếu nữ tóc tím trên TV xách tay, rơi nước mắt tuyên bố muốn lấy cô làm vợ…Nhưng đó chỉ là lời nói bồng bột của một cậu bé mồ côi.Việc rơi nước mắt chỉ là do Phong đại thúc bóc lột sức lao động trẻ em quá mức, bắt anh làm việc quá lâu trong phòng lắp ráp dưới hầm mỏ…
Thời gian trôi qua, sáu năm sau thì sao? Ai ngờ được lời tuyên bố bồng bột kia, giờ đây dường như có thể trở thành sự thật…Hứa Nhạc tựa lưng vào tường, châm một điếu thuốc lá, nheo mắt suy nghĩ về cuộc đời khó lường.Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng sớm đã than khóc.
***
Cuộc sống tẻ nhạt trên chiến hạm Liên bang bị phá vỡ bởi một sự kiện bất ngờ.
Hôm đó, vào khoảng ba giờ theo giờ Liên bang, Hùng Lâm Tuyền và Lưu Giảo, thành viên Tiểu đội 7, đang trò chuyện rôm rả trong khu giải trí của phi thuyền.Khi làm nhiệm vụ thường trực trên lầu, họ mơ hồ nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt trong phòng.
Là nhân viên cận vệ, việc đồn đại chuyện riêng của thân chủ là vô đạo đức và thiếu chuyên nghiệp.Nhưng Tiểu đội 7 chỉ là đội chiến đấu, không có tính tự giác nghề nghiệp của nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp.Hơn nữa, vị nữ thân chủ thiếu nữ kia lại là mục tiêu chú ý của cả vũ trụ, nên Bạch Ngọc Lan và Lan Hiểu Long chỉ im lặng.
Hứa Nhạc hôm nay không đến phòng động cơ chiến hạm để học hỏi, mà ngồi im trên ghế sofa gần đó, như mất hết tinh thần.Anh nghe hai người kể lại, không biết Giản Thủy Nhi cãi nhau với ai và vì sao.
Đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân vang lên trên cầu thang bên cạnh mạn thuyền.
Từ khi Giản Thủy Nhi lên chiến hạm, rất ít người đi lại trên cầu thang đó.Mọi người trong khu sinh hoạt đều ngẩng đầu lên, nghĩ rằng Đồng tỷ xuống lấy cà phê.Nhưng chỉ một cái nhìn, tất cả đều ngây dại…
Các sĩ quan quân nhân đang đánh cờ, vừa định cúi đầu tập trung vào ván cờ, lại ngẩng phắt đầu lên, trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía đầu cầu thang, kinh ngạc nhìn cô thiếu nữ đại minh tinh có mái tóc tím mê người.
Lúc này, khu sinh hoạt tập trung khá đông người.Hơn hai trăm cặp mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào đó.Ngay cả Giản Thủy Nhi cũng giật mình, hướng về phía các nhân viên công tác đang đứng ở dưới lầu cười một cái, uốn cong đôi mắt xinh đẹp, híp mắt lại, vẻ mặt đáng yêu.
– Hứa Nhạc, anh lên phòng tôi một chuyến đi.
Giản Thủy Nhi nhìn thấy Hứa Nhạc đang ngồi tựa trên ghế sofa, mặt tái mét, liền cất tiếng nói ngọt ngào, rồi nhanh chóng chạy lên cầu thang, biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Khu sinh hoạt vốn ồn ào, nhưng vì sự xuất hiện của Giản Thủy Nhi mà trở nên tĩnh lặng.Giọng nói của thần tượng quốc dân Liên bang vang vọng, khiến mọi người giật mình.Các nhân viên công tác chuyên phục vụ cho Giản Thủy Nhi càng không nói nên lời.Họ đi theo cô gái này bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy cô mời người khác phái vào khuê phòng, càng không nói đến việc đích thân mời trước mặt bao nhiêu người như vậy.
Lan Hiểu Long vẫn chưa thể ngậm miệng lại, ngốc nghếch nhìn về phía cầu thang trống không, rồi quay sang Bạch Ngọc Lan, hỏi nhỏ:
– Chủ quản…thân thiết lắm à?
Bạch Ngọc Lan lắc đầu:
– Tôi không biết!
Hứa Nhạc nghi hoặc đứng dậy, gãi đầu, đeo kính râm lên mắt, dưới ánh mắt kinh ngạc của các nhân viên công tác của Giản Thủy Nhi và ánh mắt không thiện cảm của thuộc hạ, anh đi về phía cầu thang.Lên được nửa cầu thang, anh mới quay lại, trừng mắt nhìn Lan Hiểu Long đang nhăn nhó bên dưới, nói nhanh:
– Tôi là Chủ quản An toàn, có vài việc quan trọng, đương nhiên là cần phải liên lạc.
Lời giải thích này, ngay cả Hùng Lâm Tuyền cũng không tin nổi.Nếu có việc liên quan đến công việc, tự nhiên là có Đồng tỷ liên lạc, sao lại đến lượt đại minh tinh tự mình mời anh?
Hứa Nhạc xoay người tiếp tục đi lên cầu thang đặc biệt.Trong đám quân nhân sĩ quan chiến hạm, các thành viên Tiểu đội 7 và các nhân viên công tác của Giản Thủy Nhi, không biết ai huýt sáo một tiếng thật to, rồi tất cả mọi người bật cười ồ lên.
***
– Cũng không có gì đặc biệt cả, chỉ là muốn giải thích rõ ràng chuyện lần trước đã vui đùa quá mức với anh thôi…Anh cũng biết đó, một người khi quá nhàm chán, thỉnh thoảng cũng sẽ phạm phải một số sai lầm ngớ ngẩn…
Giản Thủy Nhi ngồi xếp bằng trên ghế salon, nhìn Hứa Nhạc đang đứng trước mặt cô khoảng ba thước, vẻ mặt lạnh lùng.
Hai má cô không có lúm đồng tiền, nhưng mỗi khi cười, cô luôn mím chặt môi cực nhanh, tạo ra hai lúm nhỏ mê người ở khóe môi, dưới ánh đèn tạo thành bóng mờ nhàn nhạt, trông rất đáng yêu.
– Ách…
Hứa Nhạc đưa tay vuốt chóp mũi.Giống như các quân nhân thô lỗ bên dưới không tin vào sự ngây thơ của anh, anh cũng không tin rằng Giản Thủy Nhi mời anh vào phòng chỉ vì lý do này.So với lý do đó, anh thà tin rằng cô tự nhốt mình trong phòng quá lâu, nên mới tìm cớ gọi anh lên để nói chuyện phiếm.
Giản Thủy Nhi quả thật vì xấu hổ mà không dám ra khỏi phòng.Nhưng trốn tránh nhau như vậy không phải là chuyện tốt.Khi đến Đại khu Tây Lâm, hai người sẽ sớm chiều ở bên nhau, không thể có không gian rộng lớn để đùa giỡn như trên chiến hạm.Vì vậy, cô mặc kệ lời khuyên của Đồng tỷ, quyết định gọi Hứa Nhạc lên nói chuyện, xem anh có nhận ra điều gì không.
Cô cho rằng không gặp nhau nữa, sự xấu hổ sẽ không biến mất.Chỉ cần gặp nhau một lần, có lẽ sự xấu hổ sẽ tự động tan biến.Điều quan trọng nhất là, trong cuộc sống như thế này, dù ở trong gian phòng sang trọng, tự phong bế bản thân, tự hỏi mình không phải là công chúa ngủ trong rừng, cả ngày ngủ mê, chờ đợi dũng sĩ đánh thức.Mà trên chiến hạm vũ trụ này, những người có thể nói chuyện phiếm…không có nhiều lắm.
– Ngồi đi, chúng ta không phải lần đầu gặp mặt.Hơn nữa, khi còn ở Bệnh viện Trung ương Quân Khu I, tôi cũng đã giúp anh một lần rồi, sao lại còn câu nệ vậy?
Giản Thủy Nhi nhìn Hứa Nhạc, mỉm cười ngọt ngào.Cô nhớ lại tình cảnh năm xưa khi đưa anh đến bệnh viện, và trốn tránh đám phóng viên phiền toái trong phòng bệnh của anh, tranh thủ được mấy ngày yên tĩnh.Cô khẽ cúi đầu, gác ký ức cũ sang một bên, rồi lễ phép mời Hứa Nhạc ngồi xuống, sau đó lấy ra một chai rượu vang đỏ hiệu Kiết Đồng từ dưới ghế.
– Tôi chỉ là một cận vệ thôi.
Hứa Nhạc vẫn còn nhớ rõ ký ức mà Giản Thủy Nhi vừa nhắc đến.Đến hôm nay, anh vẫn cho rằng mình nợ cô một mạng.Chỉ là, anh không muốn nói ra miệng, nhất là trước mặt vị thiếu nữ thần tượng từ thời thơ ấu của mình.
Đi theo Lợi Hiếu Thông lâu nay, Hứa Nhạc đã được hưởng thụ một số thứ xa xỉ, nên chỉ cần nhìn liền biết một chai rượu Kiết Đồng này có giá hơn hai vạn đồng Liên bang.Điều khiến anh giật mình hơn là, động tác mở nắp chai của Giản Thủy Nhi rất thành thạo, rõ ràng không phải lần đầu tiên.Chẳng lẽ vị thiếu nữ thần tượng quốc dân được vạn người sùng bái lại là một con sâu rượu?
– Tôi từ lúc mười hai tuổi đã bắt đầu uống rượu vang rồi…
Giản Thủy Nhi tựa nửa người vào ghế, tay phải trắng như ngọc cầm lấy ly rượu thủy tinh, nhướn mày, mỉm cười nói:
– Anh có biết rằng anh không phải chân chính là một cận vệ? Chỉ cần uống hết ly rượu này, chúng ta sẽ trở thành bạn bè, được không?
Hứa Nhạc không hiểu ẩn ý trong lời nói của cô.Anh chỉ thành thật, mang theo chút bất an ngồi xuống ghế đối diện Giản Thủy Nhi, cầm ly rượu của mình lên.
Nhìn thứ dịch rượu màu đỏ tươi trong ly, anh do dự một chút rồi nghiêm túc hỏi:
– Tôi có thể hỏi cô một vấn đề được không?
– Cứ hỏi đi.
Giản Thủy Nhi tò mò nhìn anh.
– Cô…cùng với Quân đội Liên bang, rốt cuộc có quan hệ gì?
Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, không che giấu sự nghi hoặc và tò mò.
Bộ Quốc phòng biến thành Phòng môi giới hôn nhân chuyên nghiệp, ngay cả chiến hạm thế hệ mới nhất cũng đặc biệt cấp cho Giản Thủy Nhi sử dụng.Dựa vào những chi tiết mà anh biết, Hứa Nhạc sớm đã nghi ngờ về bối cảnh của Giản Thủy Nhi.Nhưng theo anh biết, trong giới cao tầng của Quân đội Liên bang không có ai họ Giản.Trong những năm gần đây, trong giới quan chức cao cấp của Chính phủ Liên bang cũng không có nhân vật nào phù hợp với thân thế đặc biệt này, nên anh suy nghĩ không biết bao nhiêu lần mà cũng không thể giải đáp được.
– Chuyện này quan trọng lắm sao?
Giản Thủy Nhi cũng nghiêm túc nhìn anh.Tuy rằng cô biết anh là quân nhân được Quân đội Liên bang chú trọng bồi dưỡng, và được người đặc biệt tán thưởng…Nhưng từ nhỏ đã gánh vác áp lực về thân thế, nên cô vẫn có chút mẫn cảm với những câu hỏi về phương diện này.
Hứa Nhạc cúi đầu nhìn ly rượu trên tay, thầm nghĩ rằng nếu chỉ là bạn bè bình thường, tự nhiên không cần hỏi đến vấn đề này.Vấn đề là, nếu như nói có một vị thiếu nữ thần tượng quốc dân Liên bang trở thành bạn bè, thì độ khó cũng không thua gì việc gánh vác công việc khó nói của Thi Thanh Hải và Thai Chi Nguyên.Mà nếu thật sự tiếp cận cô gái này, thì bối cảnh của cô “bạn gái” bất đắc dĩ này, anh đương nhiên phải điều tra kỹ càng.
Anh chợt ngẩng đầu lên, nhớ đến ngày hôm trước cô đã thu hồi lại câu nói khẳng định sự “tiếp cận”, không chịu thừa nhận chuyện này, nên anh không còn mặt mũi nào để hỏi lại.Anh chỉ im lặng uống một ngụm rượu Kiết Đồng, cảm nhận mùi hương thoang thoảng và vị cay nồng, không biết nên nói gì.
Sự im lặng trong phòng khiến không khí có chút khác thường.Giản Thủy Nhi xoay người lại, tựa nửa người lên ghế bành, vuốt nhẹ mái tóc màu tím, nhìn chàng trai trẻ đang ngồi trước mặt.Vẻ ngoài cô an nhiên tự tại, nhưng thực tế tâm tình có chút khẩn trương.Lúc này, cô mới nhận ra rằng lời khuyên của Đồng tỷ không sai chút nào, việc khai mở vấn đề quả thật không dễ dàng.
Trái tim Hứa Nhạc đập nhanh hơn Giản Thủy Nhi rất nhiều.Trong vũ trụ lạnh lùng, trong trẻo và trầm mặc như thế này, lại có thể cùng với tình nhân trong mộng từ thời thơ ấu vừa trò chuyện, vừa nhấm nháp loại rượu ngon quý báu như thế này, ngoại trừ giấc mộng thiên thai, còn có thể nói thế nào được nữa? Làm sao anh không khẩn trương được chứ?
Huống chi, cả hai đều biết rõ các đại nhân vật, các trưởng bối trong nhà đã an bài chuyến hành trình đến Tây Lâm kỳ quái này vì cái gì, nên càng thêm xấu hổ.Trầm mặc uống rượu, trên gương mặt trắng mịn của Giản Thủy Nhi chợt ửng hồng, không biết là do xấu hổ hay do uống rượu.
Nhưng thật kỳ diệu, hai con người với tâm trí cường hãn lại dùng sự trầm mặc và việc uống rượu đơn điệu để trải qua khoảng thời gian khó khăn nhất.Cảm giác xấu hổ khó nói lại biến thành chất xúc tác, khiến cả hai dần dần thả lỏng hơn, sự quen thuộc dần nồng đậm hơn.

☀️ 🌙