Đang phát: Chương 373
Bậc Tiến Hóa tuyệt đỉnh là nỗi kinh hoàng của mọi sinh vật Hỏa Chủng, cơn ác mộng của cường giả cùng cấp.
Nếu không nhờ cú đêm vô danh báo tin, Tiêu Thần đã không biết Cự Nhân Vương là một siêu cấp Tiến Hóa đặc biệt, không thuộc Thải Toản Hỏa Chủng.
“Không phải Thải Toản Hỏa Chủng, vậy có gì đặc biệt?” Tiêu Thần thầm nghi hoặc và cẩn trọng hơn.Nếu không có tin báo, hắn đã bị Cự Nhân Vương đánh úp bất ngờ.
Cú đêm sau khi nhắn tin xong thì Hỏa Chủng mờ dần, ấn ký biến mất.Đây không phải chết tự nhiên, mà là chủ nhân tự hủy sau khi truyền tin, khiến Tiêu Thần không thể dò hỏi thêm.
Tiêu Thần nhíu mày, bước ra sân, ngước nhìn trời đêm và tự đánh giá tình hình.
Chỉ còn ba ngày nữa đến trận quyết đấu với Cự Nhân Vương, nhưng Tiêu Thần vẫn chưa nắm chắc thực lực đối thủ, dường như hắn đang cố tình che giấu.
“Đến đâu hay đến đó,” Tiêu Thần nghĩ, “nếu không thắng được thì phải tính đường rút lui.”
Nếu tình hình xấu nhất xảy ra, có lẽ phải mượn lực để ngăn cản đối thủ.Nhưng mượn lực của ai?
Nơi này gần địa bàn Thú Vương Thành, sắp ra khỏi khu vực Cự Nhân Thành, có lẽ có thể đề nghị vương giả khác giúp đỡ…
Sau khi suy tính kỹ, Tiêu Thần quyết định ở lại phủ Thành Chủ Dạ Ma Thành.Các sinh vật Hỏa Chủng cẩn thận hầu hạ hắn, một vương giả đáng sợ.
Ngay cả Thành Chủ Dạ Ma Thành cũng phải dè chừng, sợ chọc giận Tiêu Thần, dù trong lòng nghiến răng nghiến lợi.
Thời gian trôi qua chậm rãi.
Chớp mắt đã hơn một ngày, ngày mai là trận quyết đấu với Cự Nhân Vương bên ngoài Dạ Ma Thành.Nhưng đêm nay, Tiêu Thần cảm thấy bất an.Dạ Ma Thành rộng lớn lại yên tĩnh đến lạ thường.
Sự yên lặng này rất khác thường, giống như chết, không một tiếng động.Đây là một đại thành, đêm khuya là thời gian hoạt động yêu thích của sinh vật Hỏa Chủng, sao có thể im ắng như vậy?
Tiêu Thần cảm thấy một áp lực lớn đang bao trùm khu vực này.
“Có chuyện chẳng lành!” Tiêu Thần biết.
Hắn đang ở phủ Thành Chủ, cách Thành Chủ Dạ Ma Thành chỉ một bức tường.Ngay lập tức, hắn như u linh, lọt vào phòng Thành Chủ.
Thành Chủ Dạ Ma Thành vội đứng dậy, định phản kháng, nhưng bị cốt đao của Tiêu Thần chém đứt hai chân.
“Đừng mà! Ta cũng bị ép!” Thành Chủ run rẩy nói, trước mặt Hoàng Toản vương giả, hắn không có sức chống cự: “Cự Nhân Vương ước chiến chỉ là ngụy trang để kìm chân ngươi, hắn bí mật mộ binh cao thủ, định đêm nay bao vây tiêu diệt ngươi.”
Tiêu Thần điểm ngón tay vào đầu Thành Chủ, thu Hỏa Chủng vào không gian giới chỉ.
“Cự Nhân Vương xảo quyệt…”
Khu vực phía Đông có ba đại thành Cự Nhân Thành, Thú Vương Thành, Bách Chiến Thành tạo thế chân vạc.Tiêu Thần không ngờ Cự Nhân Vương lại dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy, không sợ làm hỏng danh tiếng.
Hắn biết mình đã bị bao vây, vì cảm nhận được dao động Hỏa Chủng cường đại xung quanh.
Dạ Ma Thành im ắng, không ai dám thở mạnh vì cảm nhận được uy áp khủng khiếp.Ít nhất mười vương giả cường đại từ khắp nơi đang tiến vào thành, tụ về phủ Thành Chủ.
Dao động khủng bố bộc phát đồng loạt, không cần che giấu nữa.Bốn phía phủ Thành Chủ Dạ Ma Thành rực sáng ánh lửa ngút trời.
Mười sinh vật Hỏa Chủng cường đại, thần hỏa lóe sáng trong đầu lâu, đồng loạt hiện thân trên kiến trúc cao lớn.
Tiêu Thần nhảy lên đỉnh tháp đá bảy tầng, nhìn xuống mười cao thủ vây quanh.
“Các ngươi coi trọng ta thật đấy, ra quân rầm rộ như vậy.Mười Hỏa Chủng sinh vật cấp Hoàng Toản bậc hai chỉ vì một mình ta.”
Thần hỏa ngút trời, mười cao thủ Hỏa Chủng có dao động khủng bố, như đại dương sôi trào cuồn cuộn.
Không ai lên tiếng, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm bộ khung xương Hoàng Toản trên tháp đá.
“Hoàng Kim Khô Lâu cường đại thì ai cũng phải dè chừng.Ra quân thế này là để thể hiện sự coi trọng của ta với ngươi,” một giọng nói bình tĩnh vang lên từ xa.Một bộ Bạch Ngọc khung xương bước đi trên không trung, như đạp trên đất bằng dưới ánh trăng.
Uy áp từ đầu lâu tỏa ra, cực kỳ khủng bố, như hòa làm một với nhịp đập của vùng trời.Vô số sinh vật Hỏa Chủng trong Dạ Ma Thành nơm nớp lo sợ, quỳ mọp dập đầu.
“Cự Nhân Vương?” Thần quang từ hốc mắt Tiêu Thần bắn ra, nhìn chằm chằm vương giả đang đến.
“Đúng là Bổn vương,” Bạch Ngọc khô lâu chắp tay sau lưng, uy áp nặng nề bao phủ phủ Thành Chủ.
“Ngươi là một trong tam đại vương giả khu vực phía Đông, sao lại hành động như vậy? Ước hẹn quyết chiến, lại vây công ta.Lật lọng, bội bạc, không sợ tổn hại thanh danh sao?”
Cự Nhân Vương không để ý, dao động tinh thần cường đại truyền ra: “Thắng làm vua thua làm giặc.Giết chết ngươi là kết quả cuối cùng ta muốn, không cần để ý những thứ khác.”
“Quả là không từ thủ đoạn,” Tiêu Thần nghĩ, “Cự Nhân Vương có được thành tựu hôm nay không phải may mắn.Đây là một kẻ địch đáng sợ.”
Cự Nhân Vương chắp tay sau lưng, dao động cường đại như sóng lớn đổ ập xuống phủ Thành Chủ.Đây là một cỗ uy áp tinh thần hào hùng, sinh vật Hỏa Chủng bình thường chắc chắn sẽ sụp đổ.
“Không ngờ Cự Nhân Vương không phải người khổng lồ.”
Khung xương Cự Nhân Vương không to lớn như tưởng tượng, chỉ cao hơn hai mét.Nhưng toàn thân tỏa ra quầng sáng trắng ngà, như mỡ dê, như ngọc khắc.
Đây là một bộ khung xương trắng như tuyết, gần như trong suốt….kỳ lạ nhất là ở giữa bộ xương có dấu ấn một đóa Liên Hoa, phát ra những đốm sáng vàng kim.
Thấy cốt thể như mỡ dê mỹ ngọc này, cùng với dấu ấn đóa Liên Hoa vàng, Tiêu Thần lập tức đề phòng hơn.Bởi vì hắn đã từng thấy Tần Quảng Vương, Diêm La Vương, Luân Hồi Vương có Bạch Ngọc cốt thể và dấu ấn Liên Hoa trên người.Có thể đây là một biểu tượng của bậc siêu cấp Tiến Hóa?
“Cự Nhân Vương, ngươi khiến ta thất vọng vì không đánh một trận công bình với ta…” Tiêu Thần nói, dù biết kích động đối phương cũng vô ích, với hy vọng khiến mười cường giả bên cạnh suy xét.
“Thân là Cự Nhân Vương, nếu quản hết mọi chuyện thì chẳng phải cả ngày bị phiền nhiễu sao.Hôm nay ta sẽ ban thưởng ngươi cho các huynh đệ của ta.Hỏa Chủng của ngươi là thứ tốt để nuốt chửng, có thể bồi dưỡng ra siêu cấp Tiến Hóa khác.Hoàng kim cốt thể của ngươi càng là báu vật khó kiếm.Các vị huynh đệ, ta ban thưởng hắn cho các ngươi, tự mình lên lấy đi.”
Cự Nhân Vương đứng trên bầu trời, Thần hỏa ngút trời, dấu ấn Liên Hoa ở giữa trán tỏa hào quang lóng lánh.Hỏa Chủng cường đại dao động khiến linh hồn người ta run sợ.
Dù không ra tay, nhưng nó vẫn phô trương thực lực khủng bố, một loại uy hiếp cường đại.Mười cao thủ xung quanh như được cổ vũ, đồng loạt xông lên.
“Cự Nhân Vương chết tiệt…” Tiêu Thần thầm mắng, hắn bị coi là thịt Đường Tăng, khiến những Hỏa Chủng cường giả này hận không thể cắn một cái.
Một bộ khung xương rắn dài hơn hai mươi thước, trắng như tuyết xông lên trước nhất.So với sinh vật có máu có thịt, nó còn nhanh nhẹn hơn.Nó nhảy lên bầu trời như một súc lụa trắng quét ngang bầu trời, bạch cốt thân thể giống như một thanh đao lớn chém vát tới.
Tiêu Thần cảm thấy nguy hiểm, bị mười cao thủ vây công, bên cạnh còn có Cự Nhân Vương thèm thuồng nhìn chằm chằm.Hắn muốn phá vòng vây.
Đối mặt con rắn khổng lồ quét tới, hắn cười lạnh.Sinh vật Hỏa Chủng cùng bậc sao có thể chống lại Hoàng Toản cốt thể của hắn.Hắn không tránh né mà muốn đánh nát đối phương.
Nhưng khi cái đầu hoàng kim của hắn nện về hướng bộ xà cốt kia, vị cường giả này thật sự giống như sống lại.Xà cốt còn hơn linh xà có máu có thịt, nó nhẹ nhàng rung lên, mềm mại đến mức khó tin nổi.Giống như Thái Cực quyền khéo đưa đẩy, linh hoạt hóa giải sức mạnh và quấn chặt lấy hắn.
Tên Hỏa Chủng vương giả này quả nhiên không phải hạng dễ đối phó, kinh nghiệm chiến đấu phong phú và già đời.Trong lúc đó, một con nhện tám chân to lớn tranh thủ cơ hội vọt tới như chớp.Tám chân như tám thanh kiếm sắc chém đến.
Chớp trắng lấp lánh.Tám cường giả cùng bậc khác cũng vọt tới phụ cận, cường đại Hỏa Chủng dao động mênh mông cuồn cuộn, đồng loạt hạ sát.
Bắt đầu đã bất lợi, nhưng Tiêu Thần không bị động.Không ngờ những cường giả này có chiến kỹ xảo quyệt như vậy.Trong lúc nguy cấp, Thiên Âm chữ “Ông” rung động, có sức mạnh to lớn chấn động trời xanh, gột rửa linh hồn.
Mười cường giả như bị sét đánh, bóng dáng lảo đảo.Có điều, linh hồn Tiêu Thần chưa đạt tới cảnh giới Vô Cấu, do có sát khí tử vong cùng tồn tại trong hồn phách nên Thiên Âm chữ “Ông” không thể phát huy đến mức tận cùng.
Thêm vào đó, Thiên Âm chữ “Ông” đồng thời công kích cả mười cao thủ nên không thể giết chết ai ngay lập tức.
Nhưng uy lực thật lớn, khiến bộ khung xương cốt xà bị vỡ vụn.Sau khi Tiêu Thần thoát khốn thì một đôi Hoàng Toản chưởng xuất ra muôn đạo hào quang nghênh đón tám chân con nhện khổng lồ.
Trong tiếng vang “Răng rắc răng rắc”, tám chân dài như lưỡi hái của con nhện to lớn đều bị đánh nát.
Lúc này, dù Thiên Âm chữ “Ông” vẫn còn quanh quẩn, nhưng tám cao thủ khác cũng thoát khỏi quẫn cảnh.Cường đại Hỏa Chủng thiêu đốt bốc cao để ngăn chặn dư âm của công kích linh hồn.Những thanh cốt đao và thạch dài mài thành kiếm đồng loạt nện lên người Tiêu Thần, như tiếng búa rèn sắt vang vọng Dạ Ma Thành.
Tiêu Thần bị đánh bay ra ngoài, nhưng hoàng kim thần quang chói mắt lại bộc phát.Hoàng kim khung xương chuyển động xuất ra hào quang vàng chói sáng lạn.Dù bị tám cao thủ công kích, nhưng cốt thể của hắn cũng không tổn hại.Thực lực cường đại của Hoàng Toản vương đã hiện ra hết.
Tám cường giả kinh ngạc.Bọn họ đều ở cùng cảnh giới, nhưng mười cường giả liên thủ cũng không thể một kích giết nổi, có thể thấy Hoàng Toản khô lâu này đáng sợ cỡ nào.
Tuy kinh ngạc, nhưng tám cường giả vẫn xông tới.Cùng lúc đó, Cự Nhân Vương mở ra không gian giới chỉ, giúp cường giả bị hủy cốt thể thay đổi cốt thể mới, hai cường giả lại đánh tới lần nữa.
Tiêu Thần muốn phá vòng vây, nhưng bên cạnh có Cự Nhân Vương nhìn chằm chằm nên cơ hội đào tẩu rất nhỏ.
“Được, nếu vậy thì hôm nay ta sẽ giết mười người.Lại đây chém ta đi, lũ rùa đen rụt đầu.”
Tiêu Thần quanh thân kim quang đại thịnh, Thiên Âm không ngừng lan vào giữa mười cường giả, hoàn toàn là tư thế liều mạng.
Nhưng Cự Nhân Vương lại không tin, càng cẩn thận nhìn hắn.
Thần quang lấp lánh chiếu sáng Dạ Ma Thành, Tiêu Thần trong vòng vây của mười cao thủ giống như con hổ mãnh liệt.Thiên Âm chữ “Ông” vừa mở miệng lập tức bức lui năm người chính diện, không ai dám một mình thừa nhận.
“Rắc!”
Bộ xà cốt khổng lồ dài hai mươi mấy thước lại xông đến, phát ra âm thanh như sấm làm không trung nát bấy.Tiêu Thần bị vây khốn tránh né không kịp, lại bị quấn vào giữa.
Nhưng không thể ăn đòn lần thứ hai.Không chờ xà cốt quấn quanh, hắn cười lạnh bổ ra song chưởng.Thượng Thương Chi Thủ sắc bén đánh tới!
Bộ xà cốt lớn như sợi dây cũ nát đứt ra từng khúc một tấc.Tiêu Thần rung động Thiên Âm chữ “Ông” khiến tất cả cao thủ phải tránh lui.Thân thể hắn hóa thành một đạo kim quang nhằm phía đầu lâu con rắn khổng lồ.
“Răng rắc!”
Vẻn vẹn một ngón tay liền chọc cho nó nứt ra.Rồi sau đó hắn ôm lấy khỏa đầu lâu kia và trước mặt mọi người luyện hóa Hỏa Chủng.
Chín cao thủ tức giận, Tiêu Thần quá ngông cuồng.Sau khi giết con rắn khổng lồ lại luyện hóa trước mặt bọn họ.Chín người nhất loạt đánh tới, điên cuồng vây công.
Đây đều là Hỏa Chủng sinh vật cùng bậc với Tiêu Thần, thực lực phi phàm.Dù Tiêu Thần không ngừng rung động Thiên Âm chữ “Ông”, nhưng tứ phía là địch thủ nên dù nhanh nhẹn tránh né, hắn vẫn bị bổ trúng rất nhiều đòn nặng nề.
Những thanh cốt đao cực đại và cự kiếm vẫn thạch hàn quang lấp lóa đều có uy lực phi phàm.Chúng đánh vào cốt thể vàng chói của hắn làm phát ra âm thanh leng keng.
Nhưng Hoàng Toản cốt thể vô cùng chắc, không có dấu hiệu bị hủy diệt.
“Răng rắc!”
Tiêu Thần đụng vào con nhện tám chân ở gần đó.Hắn liều mạng mặc kệ bị tám chân nện trúng những đòn nghiêm trọng, Thượng Thương Chi Thủ chém xéo xuống, chỉ một lần hành động là chém đầu gọn gàng.
Mặc dù sau đó hắn lại bị bảy tám vũ khí bổ trúng, nhưng hắn vẫn ôm lấy cái đầu lâu vỡ vụn rồi luyện hóa Hỏa Chủng cường đại bên trong.
Các Hỏa Chủng sinh vật cường đại kinh hoàng.Cứ tiếp tục như vậy, có lẽ có thể giết được Hoàng Toản cốt thể kia, nhưng cường giả ở đây chỉ sợ không còn được mấy người.
Đây là Hoàng Toản siêu cấp Tiến Hóa vương giả sao? Quả thật là vô địch trong cùng bậc.
“Mau tránh ra, ta tới giết hắn!” Cự Nhân Vương đứng xem cuộc chiến khá lâu rốt cục muốn ra tay.Nó tiến lên một bước, Bạch Ngọc cốt Thể Thần quang lóe ra, cường đại Hỏa Chủng tạo áp lực giống như biển khơi.
“Ngươi nắm giữ một môn phái pháp quyết luyện hồn, còn hiểu rất nhiều chiến kỹ cổ, nhưng đối với ta mà nói thì tác dụng không lớn,” Cự Nhân Vương tràn ngập tự tin.
‘Đây là một tên khô lâu nham hiểm’, Tiêu Thần thầm mắng.
Cự Nhân Vương cẩn thận và dè chừng, không chỉ bội tín bội nghĩa đến vây công mà còn đứng xem cuộc chiến.Chờ biết rõ thực lực của hắn, hiểu rõ đủ loại thủ đoạn của hắn thì mới ra tay.
“Cự Nhân Vương ngươi đã nhìn rõ thực lực ta, nhưng ta cũng biết lai lịch của ngươi,” Tiêu Thần không có ý định bỏ chạy, ngược lại tiến lên vài bước, nói: “Ta biết, ngươi cũng là một siêu cấp Tiến Hóa…”
“Ngươi…làm sao biết?” Cự Nhân Vương giật mình.
“Đương nhiên là có người nói cho ta biết.Thú Vương Bách Chiến Vương ra đi, hôm nay chúng ta liên thủ tiêu diệt tên gia hỏa nguy hiểm này!” Tiêu Thần hét lớn.
Cự Nhân Thành, Thú Vương Thành, Bách Chiến Thành là ba tòa thành lớn ở khu vực phía Đông, Cự Nhân Vương Thú Vương Bách Chiến Vương là ba cường giả tạo thế chân vạc.
Cự Nhân Vương nghe tin tức này thì kinh hãi.Nó là siêu cấp Tiến Hóa, bí mật này không có mấy người biết.Thấy Tiêu Thần không sợ hãi, nó cảm thấy bất ổn, hướng về bầu trời xa ngoái nhìn lại.
Nhưng khi dao động tinh thần nó tập trung vào, Tiêu Thần biến mất.Kim quang cắt qua không gian, Tiêu Thần lao về phía ngược lại.Chữ “ông” bạo phát làm vỡ nát một cốt thể cường giả.Đồng thời tay trái vươn ra vặt đi đầu lâu tên cường giả kia, trốn đi thật xa!
“Truy theo!” Cự Nhân Vương giận dữ, biết bị lừa liền phá không lao lên.
Bảy cường giả ở đằng sau cũng đuổi theo.
Tiêu Thần như cầu vồng vàng chói cắt qua trời cao, tốc độ nhanh đến khó tin nổi.Dù Cự Nhân Vương có thực lực khủng bố, tốc độ phi hành như tia chớp nhưng không thể đuổi kịp.
Tiêu Thần đã từng nắm được thần thông Bát Tướng Thế Giới, có Bát Tướng cực nhanh, đối với tốc độ có nghiên cứu rất kĩ.Dù không có huyết thịt, nhưng lấy Hỏa Chủng lực lượng thay thế linh lực, tự nhiên có thể phát huy được chút ít sự tinh thông về tốc độ.
Cuối cùng, sau nửa đêm Tiêu Thần thoát khỏi Cự Nhân Vương.
“Lục soát cho ta, có đào ba thước cũng phải tìm ra hắn!” Cự Nhân Vương phẫn nộ rít gào.Mọi chuyện đều nằm trong tay hắn, nhưng hôm nay đã khiến hắn nổi giận.
“Vương, chỗ này gần Thú Vương Thành.Tên gia hỏa này có phải đã tiến vào khu vực Thú Vương không?”
“Ta đi giao thiệp với Thú Vương.Bảy người các ngươi canh giữ ở đây, không nên tách ra, chớ để hắn lẩn trốn,” Cự Nhân Vương nổi giận, Thần hỏa bốc ngút trời, từ hốc mắt bắn ra sát khí lành lạnh, ngưng tụ thành mũi nhọn hữu hình như kiếm bén.Nó vô cùng u ám cay độc: “Khu vực phía Đông có ba siêu cấp Tiến Hóa vương giả là đủ rồi.Ta nghĩ Thú Vương cũng không muốn người thứ tư xuất hiện.”
Vừa nói nó vừa xuất ra uy áp khủng bố vô tận mênh mông cuồn cuộn, rồi hướng về Thú Vương Thành khổng lồ trước mặt mà đi tới.
Tiêu Thần cố ý dẫn Cự Nhân Vương tới gần Thú Vương Thành, khiến hai vị vương nghi kỵ lẫn nhau.Còn chính hắn lại đã rời xa, điên cuồng chạy về Cự Nhân Thành.
Không thể không nói, Tiêu Thần giờ phút này rất điên cuồng.Vẫn còn bị Cự Nhân Vương đuổi giết mà giờ phút này hắn lại quay đầu hướng về đại bản doanh của Cự Nhân Vương.
Đây là phản kích tuyệt vời, nằm ngoài dự đoán mọi người, quay ngược lại tập kích!
Giờ phút này không ai biết kẻ bị truy sát đã quay đầu triển khai hành động phản công.
Khu vực phía Đông tạo thế chân vạc ba chân, có nhiều thành trì lệ thuộc ba đại thành trì.Cự Nhân Thành thống trị cả một khu vực lớn.
Tiêu Thần phát huy tốc độ đến cực hạn.Chính lúc này hắn dựa vào chênh lệch thời gian để đánh.
Tại khu vực Cự Nhân Thành thống trị một mạch bắc tiến.Những tòa thành trì nhỏ hắn không vào.Rốt cục đã thấy một tòa thành lớn.Chiếu theo qui củ thì suy đoán ra Thành Chủ có thực lực Hoàng Toản bậc một hoặc bậc hai.
Hoàng Toản vương giả vọt tới, đại khai sát giới, ai có thể ngăn cản?
Tiêu Thần trực tiếp xông vào phủ Thành Chủ, chặn vị Thành Chủ tòa thành này lại.Điều khiến hắn có niềm vui bất ngờ chính là lại gặp một cường giả Hoàng Toản bậc hai.Không nói lời thừa, Tiêu Thần liền vung Thượng Thương Chi Thủ lên.
Cấp bậc cường giả này đã rất khủng bố, nhưng sao có thể ngăn chặn nổi Hoàng Toản siêu cấp Tiến Hóa vương giả cùng bậc?
Vẻn vẹn mười mấy hiệp, vị Thành Chủ này liền bị Tiêu Thần đánh nát cốt thể, Hỏa Chủng bị luyện hóa.
Tiêu Thần không hề trì hoãn mà phóng đi như bay, liên tục bắc tiến.Vào hừng đông thì lại tìm được một thành lớn, hắn liền xông vào.Quả nhiên lại gặp một Thành Chủ cường đại Hoàng Toản bậc hai, hắn luyện hóa thêm một khỏa Hỏa Chủng cường đại.
Tiêu Thần đã không còn buồn bực vì bị đuổi giết, trái lại có cảm giác vui sướng thu hoạch vụ mùa.
Nếu thuận lợi thu hoạch thêm vài khỏa Hỏa Chủng Hoàng Toản bậc hai thì không cần đủ số ba mươi mà chỉ cần phối hợp tu luyện Thiên Âm chữ “Ông”, có lẽ hắn cũng có thể tấn bậc.
Giành giật từng giây, hắn một mạch bắc tiến.Trong một ngày đó liền phá được năm tòa đại thành, thu hoạch năm khỏa Hỏa Chủng cường đại Hoàng Toản bậc hai.
Khắp vùng cực bắc của phía Đông đều bị rung động!
Tất cả Hỏa Chủng sinh vật cường đại đều hoảng sợ bất an.
Cự Nhân Vương đang ở Thú Vương Thành giao thiệp rốt cục được cú đêm truyền tin tức.Hắn nổi giận đùng đùng, không ngờ Tiêu Thần lại dám quay ngược lại đại tập kích.Kẻ bị truy sát lại thay thành vai khác, trực tiếp nhằm hướng đại bản doanh của hắn lao đến.
Cự Nhân Vương vội cáo từ.
Thú Vương chế nhạo: “Ta đã sớm nói, không có giấu hắn ở trong thành.Ngươi lại không tin.Nhưng mà tiểu tử này thông minh thật đấy.Ta và ngươi ở đây nghi kỵ lẫn nhau, hắn lại nghênh ngang trực tiếp đâm vào bụng ngươi.Hắc hắc…”
Cự Nhân Vương nghe vậy thì muốn thổ huyết, không nói lời nào mà phóng lên cao, bay ra khỏi Thú Vương Thành.
“Hang ổ của Cự Nhân Vương lão đệ ngươi, ta lại nhận được tin tức mới nhất.Tên tiểu tử kia tựa hồ sắp sửa xông vào Cự Nhân Thành.Ngươi nhanh lên thì khi trở về vừa lúc có thể thấy hắn diệt xong Cự Nhân Thành rồi an toàn rút lui.”
Cự Nhân Vương nổi giận, suýt nữa rơi xuống từ không trung.Hắn hướng về bảy đại cao thủ bên ngoài Thú Vương Thành quá.
