Đang phát: Chương 372
Lý Vân Tiêu nhìn Thượng Quan Thiết, cười hỏi:
– Lôi Phong thương hội làm việc giờ phải hỏi rõ ngọn ngành vậy sao?
Thượng Quan Thiết biết mình lỡ lời, cười khổ:
– Xin lỗi, tại dạo này giật mình quen rồi.Chuyện ba phái Phi Kiếm tông gánh tội thay người, cả Thanh Hải trấn, Thiên Thủy quốc, thậm chí toàn Nam vực đều bàn tán xôn xao.
Lý Vân Tiêu bí hiểm:
– Chưa chắc họ đã gánh tội thay ta.Sửa xong mất bao lâu? Giá bao nhiêu?
Thượng Quan Thiết hiểu ý, trầm ngâm đáp:
– Nhiệm vụ này lớn thật, nhưng thương hội từng làm rồi.Giá khoảng một trăm vạn trung phẩm nguyên thạch, mất một tháng.
– Một tháng?
Lý Vân Tiêu không quan tâm giá cả, chỉ lo về thời gian.Tu Di sơn sắp mở, không biết có kịp không.
Thấy Lý Vân Tiêu do dự, Thượng Quan Thiết hứa:
– Một tháng là thời gian ước tính thôi.Để sửa cái này, phải mở truyền tống đại trận đưa đến tổng bộ hoặc phân bộ Hóa Thần hải.Đi về mất thời gian, ta sẽ tăng thêm người, đốc thúc họ làm nhanh, nhưng phải trả tiền trước.
Lý Vân Tiêu đồng ý ngay:
– Được!
Với uy tín của Lôi Phong thương hội, hắn không nghi ngờ gì.Hắn lấy một túi trữ vật từ Vạn Bảo Lâu, ném cho Thượng Quan Thiết.
Thượng Quan Thiết nhận túi, không nói nhiều, liền đánh ra ấn quyết vào Thanh Loan chiến hạm.Chiến hạm to lớn nhanh chóng thu vào chiếc vòng tay tinh xảo trên tay lão.
Lý Vân Tiêu thu Thanh Lang chiến xa, nhảy lên đảo:
– Ta sẽ ở lại đây, sửa xong thì đến tìm ta.
Thượng Quan Thiết cười:
– Haha, vụ này bằng cả năm làm ăn của ta rồi.
Nói rồi, lão hóa thành luồng sáng bay về Thanh Hải trấn.
Lý Vân Tiêu đáp xuống đảo, bày Cửu Long Nhiếp Linh trận, đặt Giới Thần Bi vào mắt trận, điên cuồng hấp thu nguyên khí trong biển.
Nơi này không bằng linh khí bảo địa, nhưng cũng không kém Viêm Vũ thành là bao.
Thượng Quan Thiết thu Thanh Loan chiến hạm rồi quay về Thanh Hải trấn.
Lôi Phong thương hội chỉ là một thương hội nhỏ bình thường ở Thanh Hải trấn, ít ai biết đây là thương hội lớn thứ hai Thiên Vũ đại lục, và Thượng Quan Thiết là cường giả Vũ Tông.
Vừa vào thương hội, một tiểu nhị chạy tới:
– Hội trưởng, người ngài muốn chiêu mộ đã tìm được.Không có ai từ Thiên Thủy quốc, toàn người từ Hỏa Ô đế quốc, Mộc Húc đế quốc.
– Ồ? Nhanh vậy đã đủ rồi à?
Thượng Quan Thiết ngạc nhiên:
– Dẫn ta đi xem.
Tiểu nhị dẫn đường, cười nói:
– Chắc tại Tu Di sơn sắp mở, nhiều thế lực nháo nhào, dạo này nhiều môn phái nhỏ bị diệt, võ giả mất nhà cửa lưu lạc khắp nơi.
Thượng Quan Thiết lẩm bẩm:
– Ừm, Tu Di sơn mở ra đúng là chuyện lớn.Lần trước là trăm năm trước rồi, tiếc là chỉ cho người trẻ tuổi dưới năm mươi vào, nếu không đám siêu thế lực đã bất chấp luật của Thánh vực mà vượt vực rồi.
Thượng Quan Thiết theo tiểu nhị vào một sân nhỏ, một đám võ giả trẻ tuổi đang đứng chờ.
Mắt Thượng Quan Thiết lóe lên:
– Ồ? Có cả Vũ Quân?
Lão chỉ vào một thanh niên cụt tay:
– Ngươi từ đâu đến? Tên gì?
Thanh niên sắc mặt âm u, trầm giọng:
– Đến từ Hỏa Ô đế quốc, ta tên là Lý Dật.
Lý Vân Tiêu tĩnh tâm tu luyện trên đảo ở Nam Hải.Mấy vạn trung phẩm nguyên thạch lấy từ trữ vật giới chỉ của Tề Chân Tử đã dùng hết chỉ trong vài ngày.Lý Vân Tiêu mặt dày nửa trấn lột nửa uy hiếp Đoạn Việt, đòi thêm mấy vạn trung phẩm nguyên thạch.
– Linh khí Giới Thần Bi này là ta vất vả gầy dựng, ngươi cứ xài chùa vậy hả? Đừng nói không có nguyên thạch, nói thế tổn thương tình cảm lắm đó! Không có nguyên thạch thì đời này đừng hòng ra ngoài!
– Còn muốn giải phong ấn không? Không có nguyên thạch, ngươi nghĩ một mình ngươi kiếm được máu Hách Liên Thiếu Hoàng à?
– Ta nói cho ngươi biết, mấy ngàn nam nhân trong Giới Thần Bi này ít nhất một nửa là gay đó, ngươi tin ta giam cầm nguyên lực của ngươi, quăng vào đó không?
Tiếc là mấy vạn nguyên thạch chẳng thấm vào đâu, Lý Vân Tiêu lại trấn lột thêm mấy lần, gom góp được vài vạn.Sau đó thì hết đường, lão già kia kiên quyết không nhả, dù có bị bạo cúc cũng không chịu ói ra nguyên thạch.
Lý Vân Tiêu đành bay về Thanh Hải trấn, đổi nhiều vật phẩm lấy một mớ nguyên thạch mới cầm cự được nửa tháng, chờ Thượng Quan Thiết đến.
Vũ Quân đỉnh tam tinh, nuốt vào hơn ba mươi vạn trung phẩm nguyên thạch mà không lên được một tinh nào, Lý Vân Tiêu đành lắc đầu.
Thượng Quan Thiết cười:
– Haha, lão đệ, hơn mười ngày nay thu hoạch khá đấy, từ Vũ Quân sơ giai lên đỉnh tam tinh.Tốc độ tu luyện này, đệ tử đại gia tộc cũng không sánh bằng.
Thượng Quan Thiết lộ vẻ kinh ngạc, thăm dò:
– Với thực lực của lão đệ, tranh một suất Tu Di sơn chắc không khó nhỉ?
Lý Vân Tiêu nói thẳng:
– Haha, suất Tu Di sơn chỉ người Nam Vực mới có tư cách tranh đoạt.Thượng Quan chưởng quầy đang dò hỏi lai lịch của ta đấy à?
Thượng Quan Thiết vội nói:
– Đâu dám, đâu dám!
Hỏi chuyện của khách là điều cấm kỵ trong Lôi Phong thương hội, nếu khách phàn nàn thì Thượng Quan Thiết sẽ thảm.Lão vội đổi chủ đề, tháo vòng tay ném lên cao.
Thượng Quan Thiết rót linh quyết vào, vòng tay tỏa sáng rực rỡ.Thanh Loan chiến hạm hiện ra, trông rực rỡ hơn hẳn.Dấu hiệu Tinh Tú tông đã bị xóa sạch.
Lý Vân Tiêu mừng rỡ:
– Tốt! Lôi Phong thương hội làm việc quả nhiên đáng tin.
Lý Vân Tiêu nhảy lên Thanh Loan chiến hạm, thần thức quét qua.Hàng trăm trận pháp đã được sửa xong, những chỗ hư hỏng cũng được khắc phục, không để lại dấu vết.
Thượng Quan Thiết cười theo sau, đột nhiên hỏi:
– Lão đệ, ta có chuyện muốn hỏi, trước khi đưa chiến hạm cho chúng ta, lão đệ có từng đưa cho ai khác sửa không?
Lý Vân Tiêu khựng lại, cố ý tỏ vẻ khó hiểu:
– Sao lại hỏi vậy?
– Haha, không giấu gì lão đệ, thuật luyện sư của thương hội nhờ ta hỏi giúp, vì họ tìm thấy dấu vết tu sửa.Kiểu cách sửa chữa đó cực kỳ cao minh, những thuật luyện sư đỉnh cao của thương hội cũng khen không ngớt lời, nên nhờ ta hỏi.Việc này không trái quy định của thương hội, lão đệ có thể trả lời hoặc không.
