Đang phát: Chương 3718
– Chúng ta sắp đến nơi rồi, mọi người chuẩn bị sẵn sàng đi.Mấy thế lực lớn thì có gì ghê gớm? Lần này đến lượt Vô Minh Tiểu thiên thế giới của chúng ta phô trương thanh thế.
Trong mắt Hướng Hầu Minh lóe lên tia sáng sắc bén, lần này đến đây hắn đã chuẩn bị kỹ càng.Những thiệt thòi lần trước, lần này hắn nhất định phải đòi lại tất cả.Dù không thể lấy lại toàn bộ thì cũng không sao, chỉ cần Vô Minh Tiểu thiên thế giới có thể nở mày nở mặt một lần, khiến cho đám người kia phải kinh ngạc là được.
Tại Linh Vũ thế giới, trên một vùng biển rộng lớn có một lục địa bao la.Một tòa đại điện cao ngút ngàn trượng sừng sững hiện lên, vươn thẳng lên trời xanh như một con rồng khổng lồ đang ngẩng đầu.
Vút vút…
Từ phía xa ngoài biển khơi, mấy bóng người xé gió lao tới, tổng cộng có mười người.Chỉ trong nháy mắt, mười bóng người đã xuất hiện trên không trung.
Mười người này trông có vẻ chỉ khoảng mười tám, mười chín hoặc hai mươi tuổi.Thế nhưng khí chất lại vô cùng khác biệt, năm nam năm nữ.Mười người này xuất hiện cùng nhau đủ sức thu hút vô số ánh nhìn, nam thì tuấn tú phi phàm, khí vũ hiên ngang.
Năm cô gái thì xinh đẹp như tiên nữ, người thanh nhã, cao quý, người quyến rũ, mê hồn, mỗi người đều đẹp đến mức khiến đất trời phải rung động.
Ngoại trừ một thiếu nữ có yêu khí nhàn nhạt trên người, năm nam bốn nữ còn lại đều có một điểm chung.Đôi mắt trong veo, lanh lợi, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong giống hệt nhau.Đường cong này mang theo một chút tà khí.
– Đại ca, huynh nghĩ xem lão già kia lần này có chịu cho chúng ta rời khỏi đây không?
– Đúng vậy, đại ca, thực lực của lão già kia dường như còn mạnh hơn cả chúng ta.Chúng ta có liên thủ cũng không đấu lại hắn.
Mười người đáp xuống không trung, nhìn tòa đại điện to lớn trước mặt, vẻ mặt mỗi người một khác.
Trong mười người này có hai người dẫn đầu, dáng vẻ khoảng hai mươi tuổi, nam thì khuôn mặt như tạc tượng, đường nét góc cạnh rõ ràng, mái tóc đen nhánh rậm rạp.Dưới đôi mày kiếm là đôi mắt to, đen láy lộ ra tinh quang.Lúc này đang lẳng lặng đứng trên không trung, khí thế toàn thân khiến cho người ta có cảm giác như một ngọn núi lớn không thể lay chuyển, vô cùng mênh mông, hùng vĩ.
Thiếu nữ kia cũng vô cùng xinh đẹp, mắt sáng như sao, mái tóc đen nhánh buộc sau đầu, khí chất trên người vô cùng cao ngạo.
Hai người này chính là Lục Kinh Vân và Lục Du Thược của Lục gia.Còn đám người có khóe miệng mang theo tà khí phía sau hai người chính là đám người Lục Doanh, Lục Thành, Lục Trực, Lục Phương, Lục Âm, Lục Tượng thanh danh hiển hách, cuối cùng là Bối Nhi.
Mấy tiểu gia hỏa này những năm gần đây đã sớm trở nên phi phàm thoát tục, so với Lục Thiếu Du lúc trước còn mạnh hơn nhiều.
Lục Kinh Vân nhìn tòa đại điện cực lớn trước mắt, ánh mắt biến ảo, cúi đầu nói với đám người Lục Du Thược, Lục Doanh xung quanh:
– Cứ theo kế hoạch trước khi đến.Lần trước lão già kia nói chỉ cần chúng ta đạt tới Ngộ Chân cảnh là có thể cho chúng ta ra ngoài tìm phụ thân, hiện tại chúng ta đã đạt tới Ngộ Chân cảnh rồi, có lẽ hắn sẽ cho chúng ta ra ngoài.
– Đại ca, huynh đừng quên lão già kia nói chuyện chưa bao giờ giữ lời.
Một thiếu nữ mặc y phục màu trắng có vẻ không tin lời của lão già trong miệng Lục Kinh Vân.Thiếu nữ này có đôi mắt to, ánh mắt như minh châu, khuôn mặt như búp bê, vô cùng đáng yêu.Cách ăn mặc rõ ràng có phong cách giống Lam Linh, lộ ra vài phần nóng bỏng và hoang dã, chính là Lục Xảo nhỏ tuổi nhất.
– Ai nói ta nói chuyện không giữ lời? Mấy tiểu hỗn đản các ngươi, mỗi ngày đều nói xấu sau lưng ta, nói đủ chưa?
Ngay khi Lục Xảo vừa dứt lời, trên không trung đột nhiên vang lên một giọng nói già nua.Giọng nói vừa dứt, không gian bắt đầu rung động.
Trước mặt mọi người, một lão giả tập tễnh xuất hiện vô thanh vô tức, tuổi chừng sáu mươi, trên mặt có nếp nhăn, nhưng trông vẫn tràn đầy sức sống.Thân thể có chút khập khiễng, nhưng ánh mắt lại thâm thúy như nhìn thấu vạn vật, bên trong còn có chấn động nhàn nhạt khiến cho linh hồn người ta rung động không ngừng.
Lão giả này mặc một bộ trường bào màu nhạt trông như đã vạn năm chưa giặt, nhưng lại không dính một hạt bụi.Lúc này hai mắt đang trợn ngược nhìn mười người.Ánh mắt đảo qua mười người, cuối cùng dừng lại trên một thiếu nữ mặc bộ y phục màu trắng, trông tươi mát, ưu nhã, vô tư mà không mất đi sự trang nhã, lão giả nói:
– Lục Âm, có phải tiểu gia hỏa nhà ngươi vừa mới nói xấu ta không? Người nói xấu về lão đầu tử ta nhiều nhất chính là ngươi đúng không?
– Ảnh gia gia, không phải con nói xấu người mà.Con biết rõ tất cả mọi việc trên thế giới này đều không tránh khỏi sự theo dõi của Ảnh gia gia, con làm sao dám nói xấu người được chứ.
Ánh mắt Lục Âm khẽ đảo, trong mắt hiện lên vài phần giảo hoạt, thân ảnh xinh đẹp đi tới trước mặt lão giả tập tễnh, nhẹ nhàng kéo cánh tay lão giả, bờ môi son khẽ chu lên, có chút ủy khuất nhỏ nhẹ:
– Ảnh gia gia, chúng con đều đạt tới Ngộ Chân cảnh rồi.Chúng con đều nhớ phụ thân, không biết lần này người có thể cho chúng con ra ngoài tìm phụ thân được không?
Lão giả tập tễnh này chính là Lão Ảnh, nhìn mười người trước mặt, ánh mắt trong veo chớp động, trong tay xuất hiện mười chiếc nhẫn trữ vật giao cho mười người rồi nói:
– Trong này là một ít tinh thạch thế giới, các ngươi nên cất kỹ.
– Đa tạ Ảnh gia gia.
Khuôn mặt đang ủy khuất của Lục Âm lập tức tươi cười, tuy rằng nhìn qua trẻ trung, nhưng khí chất xinh đẹp như u lan lại giống hệt mẫu thân Bạch Linh, hấp dẫn tự nhiên, chỉ thiếu đi vài phần lạnh lùng, lại thêm mấy phần yêu mị, giảo hoạt.
– Tất cả mọi chuyện bên ngoài trong những năm này ta đã giảng giải không ít cho các ngươi.Sau khi rời khỏi đây nên chú ý an toàn, tu vi Ngộ Chân cảnh ở bên ngoài không là gì cả.
Lão Ảnh nói xong, ánh mắt nhìn Bối Nhi nói:
– Đặc biệt là nha đầu nhà ngươi chỉ mới vừa đột phá tới Phá Giới cảnh mà thôi.
– Ảnh lão, ta sẽ chú ý tới Bối Nhi.
Lục Kinh Vân nói, ánh mắt có chút kỳ quái, những năm này Lão Ảnh luôn không cho bọn họ ra ngoài, trước kia nói là phải đạt tới Phá Giới cảnh, nên bọn họ cố gắng tu luyện, sau khi toàn bộ đột phá tới Phá Giới cảnh, Ảnh lão lại đổi ý, nói là phải đạt tới Ngộ Chân cảnh mới được, không ngờ lại thay đổi rất nhiều lần.
Những năm này chín huynh muội bọn họ ngược lại nhận được không ít chỗ tốt từ Ảnh lão, không có việc gì cũng chạy tới đây một vòng, chung quy cũng có chút thu hoạch.
Lão Ảnh liếc nhìn Lục Kinh Vân, phất tay một cái, sương mù trên đại điện sau lưng chấn động, giống như sao dời vật đổi, lập tức xuất hiện một vòng xoáy không gian cực lớn, nói:
– Sau khi rời khỏi nơi này cẩn thận một chút.Chú ý những kẽ hở hỗn loạn của thế giới.
