Chương 3714 Kết cục (Thượng)

🎧 Đang phát: Chương 3714

Giờ phút này, cả Hiên Viên Diệu và Lam Nham đều bị thương, trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt.
Ngạc Ngư nhờ vào khả năng bất tử nên đỡ hơn một chút, nhưng vẫn bị Uyên xé rách vô số lần, sức mạnh suy giảm đáng kể.
Khi lốc xoáy tan đi, thân ảnh bốn người hiện ra, thân thể đầy máu văng ra phía sau.
Một đòn vừa rồi, cả hai bên đều bị thiệt hại nặng nề!
Khuôn mặt Quy Khư hoàn toàn trắng bệch, dù trước đó bị Lý Vân Tiêu đánh nát thánh khí, phá vỡ ảo thuật cũng không chật vật và phẫn nộ như lúc này.
Đôi mắt đỏ ngầu chuyển thành màu đen bình thường, tràn ngập lửa giận và sát khí.
Máu tươi từ khóe môi không ngừng chảy xuống.
Ba người Phi Nghê cũng không khá hơn, thân thể bị thương nặng bay ngược ra xa, phải rất vất vả mới ổn định được thân hình.
“Quy Khư, ngươi không sao chứ?”
Dận Vũ vô cùng kinh ngạc, vốn tưởng rằng với sức mạnh và ảo thuật của Quy Khư có thể dễ dàng chiến thắng tất cả, nhưng không ngờ lại rơi vào tình cảnh lưỡng bại câu thương.
Ba người Dận Vũ quay lại bên cạnh Quy Khư, vẻ mặt lo lắng.
Quy Khư sắc mặt trắng bệch, ôm ngực nghiến răng nói:
“Ta bị thương, cần phải điều tức một lúc.Ba người kia đã mất đi sức chiến đấu, sẽ không gây ra uy hiếp.Những kẻ còn lại các ngươi tự giải quyết.”
Dận Vũ kinh ngạc:
“Ngươi…ngươi không còn sức chiến đấu sao?”
Quy Khư quay đầu căm giận nhìn hắn, lạnh giọng nói:
“Sao, lẽ nào ngươi muốn ta liều mạng đánh tiếp, phục vụ vô tư cho ngươi?”
“Không, không!”
Dận Vũ vội vàng quay đầu đi, dù Quy Khư bị thương nhưng hắn cũng không dám đối diện, nói:
“Vậy ngươi nghỉ ngơi một chút đi.Những người còn lại không đáng sợ, giết bọn chúng chỉ là vấn đề thời gian.”
Quy Khư gật đầu nhìn xuống phía dưới, nói:
“Mau chóng giết bọn chúng, tránh đêm dài lắm mộng.Ta thấy trong hỗn độn sắp hóa long rồi!”
Dận Vũ giật mình nhìn xuống, vẻ mặt mừng rỡ:
“Con ta nghe lệnh, giết hết những người này!”
Sắc mặt Uyên khẽ biến, nhưng lại khôi phục bình thường.
Khuôn mặt Thủy vẫn luôn ngây dại như khúc gỗ, giờ phút này cũng hiện lên ánh sáng quỷ dị, hơn nữa còn nở một nụ cười.
Trong lòng Lý Vân Tiêu đột nhiên run lên, bởi vì hắn nhìn thấy nụ cười kia, vô cùng quen thuộc!
“Vâng!”
Thủy đáp lời, đột nhiên ra tay, năm ngón tay vồ tới nhưng mục tiêu lại là Quy Khư!
“Ngươi…”
Quy Khư kinh hãi, hắn lại bị đồng minh đánh lén!
Năm ngón tay tốc độ cực nhanh nhưng không có lực lượng mạnh mẽ, khi đến trước mặt Quy Khư lại đột nhiên kết ấn.
Đồng tử Quy Khư co rút lại, ánh mắt hoảng sợ, tựa hồ nhận ra ấn ký kia, thất thanh kêu lên:
“Ngươi là…”
Hắn muốn trốn nhưng đã chậm một bước, bị thủ ấn áp vào mi tâm.
Lập tức trong lòng bàn tay Thủy hiện lên ánh sáng đỏ, vô số phù văn lan tràn khắp da thịt Quy Khư.
Thân hình Quy Khư bị khống chế, trong hai mắt lộ ra phẫn nộ và hoảng sợ, khàn giọng giận dữ hét:
“Thiên Tư!”
Sắc mặt Lý Vân Tiêu đại biến, biểu cảm quỷ dị vừa rồi của Thủy giống Thiên Tư như đúc, không ngờ lại chính là hắn!
Lý Vân Tiêu âm thầm quan sát, khôi phục lại sức mạnh của mình.
Giờ phút này bên địch xuất hiện biến cố, đối với họ mà nói chính là chuyện tốt, có thể tranh thủ thời gian để hồi phục.
Trên mặt Thủy nở nụ cười quỷ dị, khuôn mặt ngây dại biến thành tươi tắn, cười điên cuồng:
“Ha ha ha, Quy Khư, cuối cùng ngươi cũng nhận ra ta là ai sao? Ngươi luôn tự xưng đồng thuật vô song, hôm nay lại mù mắt chó à?”
Thần sắc Quy Khư tràn đầy lửa giận, hắn nhìn chằm chằm Thiên Tư, lạnh lùng nhìn qua Dận Vũ, lạnh giọng hỏi:
“Đây là điều mà ngươi nói đồng minh đồng lòng, kẻ phản bội sẽ bị trời phạt sao?”
Dận Vũ nhướng mày, cười quái dị nói:
“Ha ha, Quy Khư, ngươi nói vậy là không đúng, ta có phản bội ngươi đâu? Chỉ là vị bằng hữu kia không ưa ngươi, muốn giết ngươi thôi.Sao lại trách ta?”
Hắn bất mãn trừng mắt nhìn Thiên Tư, nói:
“Không phải đã nói đến cuối cùng mới động thủ sao? Vì sao phải ra tay trước thời hạn?”
Sắc mặt Quy Khư xanh mét, ánh mắt phun ra lửa giận như muốn thiêu đốt Dận Vũ.
Thiên Tư cười lớn:
“Cuối cùng? Cuối cùng chưa chắc là thời cơ tốt nhất, mà bây giờ mới là thời cơ tốt nhất.Nếu chờ hắn khôi phục lực lượng, ta sợ rằng không áp chế được, mà giờ khắc này nếu đoạt xá, ta nắm chắc phần thắng rất lớn!”
Dận Vũ lạnh lùng nói:
“Ngươi không sợ làm hỏng chuyện của ta?”
Thiên Tư kinh ngạc cười nói:
“Chuyện của ngươi? Xin lỗi đi, Dận Vũ đại nhân, chúng ta chỉ lợi dụng lẫn nhau mà thôi.Chuyện của ngươi liên quan gì đến ta?”
Sắc mặt Quy Khư tái nhợt, trở nên vô cùng khó coi, tựa hồ bị ấn quyết gây ra tác dụng lớn, thân thể lảo đảo run rẩy, tràn đầy không cam lòng thấp giọng quát:
“Dận Vũ, vì sao phải như vậy?”
Dận Vũ cười hắc hắc, hỏi:
“Quy Khư, thật ra ta cũng không muốn.Nhưng thực lực của ngươi quá mạnh mẽ, mạnh đến mức khiến ta kiêng kỵ.Ta sợ rằng sau khi ngươi khôi phục tới Giới Vương cảnh, ta vẫn không phải đối thủ của ngươi.Cho nên nhất định phải tìm được người có thể khắc chế ngươi, mà Thiên Tư chính là người đó, là ngươi tạo ra hắn để đối phó Nguyệt Đồng, là ngươi tạo ra thiên địch của Đồng tộc!”
Dận Vũ chớp mắt, lại cười nói:
“Có phải ngươi cảm thấy tự mình chuốc lấy phiền phức không?”
Thiên Tư cũng châm chọc nói:
“Năm đó ngươi sợ sau khi thực lực suy giảm, sẽ không thể khống chế Nguyệt Đồng, liền tạo ra ta để phòng ngừa vạn nhất, có thể lợi dụng ta kiềm chế Đồng tộc.Nhưng ngươi nằm mơ cũng không nghĩ tới lại tự rước họa vào thân chứ? Ha ha!”
Quy Khư dị thường phẫn nộ, liều mạng giãy dụa nhưng không thể thoát khỏi trói buộc của ấn quyết, hơn nữa lực giãy dụa ngày càng yếu.
Trong mắt Thiên Tư hiện lên vẻ hưng phấn, kích động nói:
“Ha ha ha, vô dụng thôi.Năm xưa ngươi tạo ra ta, chính là để đối phó Nguyệt Đồng, cho nên trời sinh ta chính là khắc tinh của ngươi, ngươi giãy dụa thế nào cũng vô dụng, ha ha ha! Ta có thể lập tức đoạt xá thành công, như vậy ta chính là Quy Khư hoàn toàn mới, là một Nguyệt Đồng hoàn toàn mới, hơn nữa không tồn tại bất kỳ thiếu sót nào!”
Dận Vũ cười nói:
“Đừng nói nhiều, muốn đoạt xá thì nhanh lên đi, giờ phút này hắn đang rất yếu.”
“Được!”
Thiên Tư đáp lời, khuôn mặt Thủy chợt ngây dại, một đạo quang mang nhân hình trực tiếp nhảy vào trong cơ thể Quy Khư.
Lập tức thân thể của Thủy ngã gục ngay trước mặt Quy Khư, mà đồng tử của Quy Khư trợn tròn, khuôn mặt giãy dụa tràn đầy vẻ dữ tợn và thống khổ, mồ hôi tuôn như mưa.
Ánh mắt Dận Vũ có chút mơ hồ, theo dõi hắn một lúc hỏi:
“Thế nào rồi?”
Thân hình Quy Khư run rẩy, thanh âm Thiên Tư truyền ra, âm trầm nói:
“Có chút phiền toái, nhưng vẫn nằm trong dự liệu, đợi ta hoàn toàn thôn tính ý thức ngoan cố bên trong, mới có thể lấy được lực lượng của Quy Khư, hơn nữa kế thừa thân hình này.”

☀️ 🌙